Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1034: Huynh muội tương tàn

Chương 1034: Huynh muội tương tàn





Dịch: Hoangphu - Biên: Hungprods - Nhóm Dịch: Thanh Vân Môn - Dịch: Hoangphu - Biên: Hungprods

Chỉvẻn vẹn hơn mười nhịp thở, nhưng cảm giác lại giống như trải qua thờigian rất lâu vậy. Gió mạnh cuối cùng cũng tan đi, dư âm vụ nổ chậm rãibiến mất.

"Hô!"

Phạm lão giả thở nhẹ một hơi, thần sắc táinhợt. Màn vừa rồi thật đúng là nguy hiểm, thiếu chút đã lật thuyềntrong mương rồi, Lâm tiểu tử kia thà làm ngọc vỡ còn hơn ngói lành.

Biểuhiện của bà lão đầu bạc cũng chẳng khác bao nhiêu, mặt lộ vẻ may mắnthoát nạn. Tuy rằng thực lực của Lâm tiểu tử cũng không đáng nói, nhưngdù sao hắn cũng là Tu Tiên giả Động Huyền kỳ, uy lực tự bạo trong phạmvi chật hẹp của căn phòng đá này cũng không phải chuyện đùa.

Cũng may cuối cùng vẫn vượt qua được, nếu không khéo mà lại chết một cách không rõ ràng tại đây thì mới thực sự là quá oan ức.

Nhưngvấn đề tiếp theo lại nảy sinh. Vừa rồi vụ Lâm Hiên tự bạo uy lực khôngphải chuyện đùa, vậy mà gian thạch thất nho nhỏ này lại vẫn không chútsứt mẻ như cũ. Có cảm giác như vừa rồi hình như chưa hề xảy ra bất cứchuyện gì, đừng nói là bề mặt căn phòng không hề có chút trầy xước, màngay cả các cột đá xếp đặt lộn xộn lúc trước cũng vẫn hoàn hảo như cũ,vị trí hoàn toàn không có chút xê dịch.

Điều này làm sao có thể?

"Chỉ là một gian thạch thất làm sao lại có thể cứng rắn đến như vậy?"

Tiếng thì thào của bà lão đầu bạc truyền đến, đồng thời nét mặt cũng thực sự rung động.

"Hừ,không có chuyện gì là không thể xảy ra. Nếu không phải là do lối vàođộng phủ của Linh Hoa Tiên Tử có cấm chế kỳ lạ thì năm đó ta đã lấy hếttất cả bảo vật ở đây rồi, làm gì còn phải trả giá lớn như vậy để làmnhững chuyện như thế này." Lão giả họ Phạm nói, nhưng trên nét mặt hắnhiện tại cũng đầy vẻ âm trầm.

"Ừm, nói vậy cũng không sai, nhưng cấm chế này là sao? Sư huynh có chắc hoàn toàn biết rõ không?" Bà lão đầu bạc chầm chậm nói.

"Nếu như không nắm chắc mười phần thì lão phu cũng không chuẩn bị việc này làm gì."

Mộtlần nữa lão giả nhìn về phía những cột đá rồi khẽ thở dài: "Năm đó khilão phu vô tình phát hiện ra động phủ của Linh Hoa Tiên Tử, nhưng lạitay không quay về, không hề có được bất cứ bảo vật gì. Sau đó ta bănkhoăn tra tìm trong rất nhiều các loại điển tịch, sau cùng cũng biết rõđược cấm chế cản đường này chính là ‘Huyền Âm Ma Cấm’ đã thất truyền từlâu của Ma đạo."

"Cái gì? Huyền Âm Ma Cấm, đây không phải là mộttrong Tam đại cấm chế rất nổi tiếng của Ma đạo thời Thượng cổ hay sao?Tại sao lại xuất hiện ở đây, không phải Linh Hoa Tiên Tử tu luyện TựNhiên tiên pháp ư?" Bà lão tóc bạc biến sắc, hơi chút giật mình hỏitiếp: "Sư huynh, ngươi có nhận lầm hay không vậy?"

"Sư muội,ngươi cũng không nên suy nghĩ nhiều làm gì, nếu lão phu đã nói có mườiphần nắm chắc thì tuyệt đối sẽ không nhận sai cấm chế này. Còn chuyệnLinh Hoa Tiên Tử là Đức Lỗ Y tại sao lại biết cấm chế của Ma Đạo thì tacũng không thể biết được." Lão giả thì thào. "Dù sao cũng chỉ cần bàitrừ cấm chế này là được rồi."

"Sư huynh nói có lý, nếu ngươi đãđọc qua điển tịch thì nhất định là cũng đã tìm ra cách phá giải rồi, hơnnữa còn có liên quan tới Nguyên Anh của tu sĩ. Nếu không thì Cẩm Y TônGiả, Ác Hỏa Đầu Đà, Dịch phu nhân cũng có vài phần quen biết, lúc đầutất cả đều hợp tác tầm bảo, vậy mà bây giờ tại sao lại nhất định phảiđánh lén bọn hắn?" Đôi mắt của bà lão tóc bạc nửa khép nửa mở, vẻ nhưđang chờ đợi đối phương đưa ra lời giải thích cho mối nghi ngờ này.

"Sưmuội nói đúng. Sau khi lão phu bỏ ra vô số tâm huyết cuối cùng cũng tìmra phương pháp giải trừ Huyền Âm Ma Cấm. Cấm chế này huyền diệu vôcùng, lực phòng ngự lại càng đạt đến mức độ không thể tưởng tượng nổi,nếu như muốn dùng sức lực để phá giải tuy rằng không phải là làm khôngđược, nhưng mà đừng nói những tu tiên giả Động Huyền kỳ như chúng ta, màkể cả là Đại năng Phân Thần kỳ đi chăng nữa, nếu như không mất nửa năm,một năm cũng đừng hòng phá được."

"Mà nếu trì hoãn thời gian lâunhư vậy ở sâu trong Hàn Phách Băng Nguyên, cho dù là kẻ có may mắnnghịch thiên đi chăng nữa, không sớm thì muộn cũng bị Yêu tộc phát hiện.Cho nên không thể nào dùng sức lực để phá cấm chế này được, nhưng nếunhư gom góp đủ bốn cái Nguyên Anh của tu sĩ có tu vi ngoài Động Huyền kỳđể thi triển thuật huyết tế thì chỉ mất cao nhất là nửa canh giờ là đãcó thể giải trừ được cấm chế này rồi." Lão giả họ Phạm tỏ vẻ hung dữnói.

"Thì ra là vậy." Rốt cuộc bà lão tóc bạc đã hiểu rõ sự tìnhtừ đầu đến cuối. Lúc đầu tuy rằng bà ta vẫn phối hợp với lão giả họ Phạmđể hành động, nhưng mà đối với tất cả những chuyện này vẫn còn rất mơhồ, còn hiện giờ thì toàn bộ bí ẩn đều đã rõ ràng.

Tuy nhiên ngaylập tức trên mặt bà ta lại lộ ra vẻ u sầu: "Nhưng mà Lâm tiểu tử đã tựbạo mất rồi, chúng ta vẫn thiếu một Nguyên Anh, giờ phải làm thế nào?"

"Cái này..."

Lãogiả họ Phạm giơ tay chống cằm, nét mặt lộ vẻ quái lạ: "Biện pháp là docon người nghĩ ra, chỉ cần có chút thay đổi thì vẫn có thể giải quyếtđược."

"Thay đổi, thay đổi như thế nào?" Bà lão tóc bạc nghe nóicòn có cách khác phá giải cấm chế đáng sợ này không khỏi vui mừng hếtsức. Bởi dù sao đi nữa thì vì chuyện này mà bọn họ đã phải mạo hiểm rấtnhiều, cho nên bà ta cũng không muốn tay không mà quay về.

"Ồ..."

Đúng lúc này, Phạm lão giả lại tỏ ra vô cùng kinh ngạc nhìn về phía sau bà lão tóc bạc.

"Chuyện gì vậy?" Bà lão tóc bạc kinh ngạc, lập tức quay đầu lại.

Khóe miệng lão giả họ Phạm khẽ nhếch lên.

Mộtthanh tiên kiếm màu đen được bọc bởi một tầng ánh sáng chợt lóe một cáiđã chém bay đầu bà lão tóc bạc. Sau đó một cái Nguyên Anh cao khoảngmột tấc liền xuất hiện, trên mặt vẫn còn đọng lại vẻ mờ mịt, không hiểuchuyện gì đã xảy ra.

Lão giả họ Phạm bên kia cũng không ngừng lạimà tay áo bào phất một cái, thiên la địa võng vừa rồi cũng bay vút ragiam cầm Nguyên Anh lại.

"Tại sao …?"

Mắt của Nguyên Anh đỏ ngầu như muốn nứt ra, âm thanh cao vút vang lên, rút cuộc đến giờ phút này bà ta mới kịp phản ứng.

"Tại sao ư, câu này còn phải hỏi sao?"

Lãogiả họ Phạm ung dung đáp: "Sư muội, ngươi quá ngây thơ! Tiểu tử họ Lâmđã tự bạo rồi, hiện giờ nếu muốn giải trừ cấm chế này thì còn thiếu mộtcái Nguyên Anh, vậy thì chỉ cần lấy Nguyên Anh của ngươi thay thế khôngphải là giải quyết xong rồi sao?"

"Nhưng mà... ta là sư muộicủa ngươi!" Thanh âm của bà lão tóc bạc tương tự như tiếng hót của chimĐỗ Quyên: "Chúng ta đều là đệ tử của sư phụ, đồng môn học nghệ đã mấyngàn năm..."

"Hừ, vậy thì sao? Tu tiên vốn là chuyện nghịchthiên, muốn đạt được con đường trường sinh thì ngoài cơ duyên còn cầnvận khí, các loại bảo vật lại là thứ thiết yếu, ai giữ lấy tư nguyêncàng nhiều thì lại càng gần với trường sinh bất lão hơn. Tình đồng mônđối với ta chẳng là gì cả …"

"Bảo vật lưu lại của Linh Hoa TiênTử ta nhất định phải đoạt được, hơn nữa hiện giờ Yêu tộc ở Hàn PháchBăng Nguyên đã có chuyện, nếu như ta bỏ qua cơ hội lần này chờ đến lầntiếp theo mới lấy bảo vật thì sự nguy hiểm sẽ cao hơn gấp bội! Ngươi chorằng ta sẽ làm chuyện ngu ngốc như thế ư? Vậy nên sư muội đành phảichịu oan uổng rồi." Lão giả họ Phạm nói một cách rất vô liêm sỉ.

"Ngươi..."

NguyênAnh kia đã bị ép đến mức nói không thành lời, sau một lúc lâu mới lạnhlùng nói: "Tốt, quả nhiên là sư huynh tốt của ta! Nhưng mà thiện hữuthiện báo ác hữu ác báo, nếu ngay cả tình đồng môn mà ngươi cũng khôngthèm đếm xỉa thì sớm muộn gì cũng sẽ gặp báo ứng thôi."



Quyển 7 : Chu du tam giới -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch