Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1123: Đại thu hoạch (1)

Chương 1123: Đại thu hoạch (1)





Chỉ vẻn vẹn một chiếc bàn cùng ghế dựa.

Trên bàn có ba chiếc hộp ngọc trông cực kỳ bắt mắt.

Tâm tình Lâm Hiên đã trở nên cực kỳ kích động.

Thứ nằm trong ba chiếc hộp ngọc này hẳn là bảo vật trọng yếu nhất của Phiêu Miểu Tiên cung, đến tột cùng thì nó là cái gì?

Có thể là Thượng Cổ Khôi Lỗi trong truyền thuyết, thực lực sánh ngang với cường giả Độ Kiếp kỳ hay không...

Nghĩ tới đây, tròng lòng hắn nổi lên một khát vọng mãnh liệt.

Lâm Hiên vươn tay về một cái hộp ngọc, trên mặt dán một trương phù lục cấm chế, tấm phù này màu vàng, dường như không hề tầm thường. Bất quá, nó đương nhiên không thể làm khó Lâm Hiên, hắn nhẹ nhàng vuốt qua một cái, tấm phù kia đã cháy bùng lên.

Sau đó, Lâm Hiên đánh ra một đạo pháp quyết, lạch cạch một tiếng, nắp hộp mở ra, vật chứa bên trong hiện ra trước mắt.

"Đây là..."

Con ngươi Lâm Hiên hơi co lại, trong đó đặt một tấm phù lục lớn bằng bàn tay, mặt ngoài được bao khỏa bởi một tầng sương mù màu xanh mờ ảo, tỏa ra một cỗ khí tức cổ quái dị thường. Về phần tài liệu chế tác tấm phù này, hiển nhiên là da lông Yêu thú, nhưng đến tột cùng là loại Yêu thú nào thì Lâm Hiên không thể nhận biết được.

"Phù bảo!"

Lâm Hiên nuốt một miếng nước bọt, hắn đương nhiên có thể nhận ra, nhưng đây lại không phải bảo vật do tu sĩ Ly Hợp hay Động Huyền chế tác. Dựa vào chấn động linh lực mà nó phát ra, có thể kết luận, chủ nhân của nó là một tu sĩ Độ Kiếp kỳ.

Điểm này hắn có thể khẳng định.

Sau đó Lâm Hiên phát hiện, dưới đáy hộp ngọc có khắc một dòng chữ li ti, tuy so với hạt gạo còn nhỏ hơn rất nhiều. Nhưng nhãn lực của Tu Tiên giả lại không như người thường, Lâm Hiên muốn đọc được nó cũng chẳng có gì khó khăn.

"Phiêu Miểu chân nhân di khắc!"

Một dòng Thượng Cổ Triện Văn đập vào mắt.

Phiêu Miểu chân nhân?

Lâm Hiên lắc đầu, những tu sĩ cấp cao trong Phiêu Miểu Tiên cung không có người nào lấy tên này, khỏi phải nói, nhất định là tiền bối tổ sư lưu lại.

Đừng nhìn Phiêu Miểu Tiên cung ngày nay vẫn là thế lực lớn nhất Băng Hải giới, nhưng so với thời Thượng Cổ thì đã suy yếu đi không ít. Ở thời điểm chục vạn năm trước, môn phái này vẫn còn Độ Kiếp kỳ tọa trấn.

Phải chăng tấm phù được một vị đại năng ở thời đó lưu lại?

Lâm Hiên không dám khẳng định, tiếp tục chăm chú nhìn vào chỗ văn tự điêu khắc trong hộp ngọc.

....

Trải qua thời gian uống cạn chén trà, Lâm Hiên ngẩng đầu lên, hắn thở dài một hơi, phỏng đoán của mình quả nhiên không sai.

Chủ nhân của phù bảo này chính là Phiêu Miểu chân nhân, một vị Thượng Cổ đại năng từ mấy trăm vạn năm trước. Hơn nữa còn là một trong hai vị sáng lập ra Phiêu Miểu Tiên cung.

Đây là một tu sĩ Độ Kiếp trung kỳ, đáng tiếc lại trêu chọc vào cường địch đáng sợ.

Tuy thi triển bí thuật miễn cưỡng chạy về tới sơn môn, nhưng đã bị trọng thương không thể phục hồi. Trước khi tọa hóa, hắn dùng chính bổn mạng pháp bảo của mình luyện chế ra mấy trương phù bảo, lưu lại cho hậu bối đệ tử.

Sau này, các thế hệ tu sĩ của Phiêu Miểu Tiên cung dựa vào di trạch tổ sư, dùng bảo vật này đánh lui không ít cường địch. Đáng tiếc thế sự chuyển dời, mấy trăm vạn năm trôi qua, di vật mà Phiêu Miểu chân nhân lưu lại chỉ còn một trương phù bảo này mà thôi.

Lâm Hiên cầm lấy vật ấy, chỉ thấy trên mặt vẽ hình một chiếc hồ lô, trông cực kỳ sống động, có thể khẳng định, hồ lô này chính là bổn mạng pháp bảo của Phiêu Miểu chân nhân.

Lâm Hiên trên mặt lộ vẻ cực kỳ hứng thú, bởi vì uy năng của loại pháp bảo kỳ môn này, nói thế nào cũng không hề tầm thường.

Đáng tiếc là hiện tại không có thời gian thử nghiệm.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch