Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1125: Đại thu hoạch (3)

Chương 1125: Đại thu hoạch (3)


Dù sao cũng đã vét sạch bảo khố của Phiêu Miểu Tiên cung thì cớ gì không tiến thêm một bước nữa.

Ngự Linh Phong chính là nơi có Linh mạch tốt nhất trong môn phái, toàn bộ Thái Thượng trưởng lão đều đặt động phủ ở đây. Những lão quái vật này đều đã bị mình lừa gạt mà rời khỏi tổng đà, nhưng trên người chỉ mang theo một ít bảo vật, đa số còn lại hẳn là đều cất giữ trong động phủ.

Dù sao trong mắt bọn hắn, nơi này tuyệt đối an toàn, đâu biết được Lâm Hiên đã lặng lẽ lẻn vào.

Mười mấy Tu Tiên giả Phân Thần kỳ, mỗi người đều tích góp bảo vật trong vài vạn năm, để lại cùng một chỗ thì tuyệt đối số lượng không nhỏ, dù sao mình đã đắc tội với cả Phiêu Miểu Tiên cung rồi, sao lại không...

Lâm Hiên vốn là kẻ làm việc cực kỳ dứt khoát.

Hiện tại đã tới Ngự Linh Phong, Lâm Hiên hít sâu một hơi, linh áp khổng lồ toàn bộ phóng ra, sau đó hét lớn: "Hễ là đệ tử khai mở động phủ ở Ngự Linh Phong, tất cả đều đi ra gặp ta."

Âm thanh như sấm vang lên, trong phương viên mười dặm tất cả đều nghe thấy rõ ràng.

Tất cả Phân Thần kỳ trên đỉnh Ngự Linh đã rời đi, nhưng vẫn còn mấy trăm tu sĩ Động Huyền kỳ. Lâm Hiên đứng đó hét lên, gần như ngay lập tức, động phủ ở phụ cần đồng loạt mở ra, sau đó lóe lên đủ mọi màu sắc độn quang, hàng trăm Tu Tiên giả ăn vận khác nhau từ động phủ bay ra.

Không ít kẻ mang theo vẻ mặt mờ mịt, nhưng rất nhanh đều đã lơ lửng phía trên Đại trưởng lão.

Linh Hư chân nhân có danh tiếng cực lớn, đám người này không một ai dám lãnh đạm, tất cả nhao nhao hành lễ.

"Tham kiến Đại trưởng lão!"

"Ừ, mọi người tới đông đủ chưa?" Thanh âm uy nghiêm của Lâm Hiên vang lên.

"Khởi bẩm Đại trưởng lão, ngoại trừ Lưu sư đệ, Mã sư huynh, Tôn sư muội và vài người khác đang bế quan sinh tử, không thể ra bái kiến thì những đệ tử còn lại đều đã tập trung ở nơi này."

"Ừ." Lâm Hiên gật đầu, trên mặt lộ vẻ hài lòng.

Bế quan sinh tử, tên như ý nghĩa, chính là không đột phá được bình cảnh, tuyệt đối không xuất quan. Bên ngoài động phủ cũng bố trí tầng tầng cấm chế, hoàn toàn tách biệt với ngoại giới. Người như vậy cũng không làm ảnh hưởng gì tới đại kế của mình.

"Tốt, ngoại trừ những đệ tử đang bế quan sinh tử, tất cả các ngươi đều phải rời khỏi Ngự Linh Phong, nơi này tạm thời trở thành cấm địa, cho dù là ai dám tiếp cận đều bị xử trí theo môn pháp, ba ngày sau các ngươi có thể quay lại."

"Hả?"

"Vì sao?"

....

Chúng tu sĩ hai mặt nhìn nhau, nhưng chỉ dám thầm thì nghi hoặc với người bên cạnh, không một ai dám đứng ra chất vấn. Đại trưởng lão đã nói thì phải nghe theo, dù sao cũng chỉ có ba ngày, không ảnh hưởng gì tới tu hành.

Đối với tu sĩ mà nói, chút thời gian ấy bất quá chỉ như nháy mắt mà thôi.

"Tuân lệnh Đại trưởng lão."

Cả đám mang theo một bụng nghi hoặc, nhao nhao ngự khí rời đi, trong phương viên hơn mười dặm lập tức trở nên yên tĩnh vô cùng.

Trên mặt Lâm Hiên lộ ra vẻ đắc ý, tay áo phất lên, trận bàn lớn bằng lòng bàn tay lần nữa xuất hiện. Lâm Hiên nâng tay phải lên, liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết lên bề mặt trận bàn.

Sau một khắc, âm thanh ô ô vang vọng, ngọn núi vốn sừng sững trước mắt đột nhiên bị một tầng sương mù không biết từ đâu tuôn ra hoàn toàn bao phủ. Toàn bộ ngọn núi trở nên mông lung, chợt nhìn thì dường như rất rõ ràng, nhưng cẩn thận xem kỹ lại cho người ta cảm giác đó là một mảnh mơ hồ.

Khỏi phải nói, Lâm Hiên đem trận pháp ở phụ cận mở ra, những lão quái vật Phân Thần kỳ này tuy là ở trong tông môn của mình, nhưng trải qua vạn năm sóng gió nên đều có thói quen bố trí một ít cấm chế quanh động phủ.

Cho dù chỉ làm qua loa theo thói quen thì những cấm chế mà cấp bậc Phân Thần kỳ bố trí cũng không phải rác rưởi, muốn bài trừ cần bỏ ra không ít công sức.

Một khi tìm được mắt trận mới có thể nhẹ nhàng bài trừ, ngược lại, nếu dùng thủ đoạn mạnh mẽ công phá cấm chế thì đương nhiên sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn. Cho dù Lâm Hiên biến nơi này trở thành cấm địa, vẫn có khả năng bị người khác phát hiện điều bất thường.

Bất quá, đã có những cấm chế này thủ hộ, hơn nữa lại mở ra ảo thuật, bao phủ toàn bộ Ngự Linh Phong thì dĩ nhiên là không có chút sơ hở nào.

Lâm Hiên hóa thành một đạo cầu vồng, hướng về Ngự Linh Phong bay đi.

Bình thường, linh mạch nằm dưới một vùng núi non thì ngon núi càng cao, linh khí càng đậm đặc. Đây là quy luật của Tu Tiên giới, Ngự Linh Phong đương nhiên không thể ngoại lệ.

Cho nên động phủ của trưởng lão Phân Thần kỳ đều được đặt ở phía trên sườn núi.

Rất nhanh, Lâm Hiên đã tìm được một tòa.

Động phủ này đúng là cũng có chút bất phàm.

Lâm Hiên đem thần thức thả ra, lập tức phát hiện chấn động pháp lực như có như không, sở dĩ không rõ ràng như vậy vì cấm chế còn chưa hoàn toàn mở ra.

Loại trận pháp này Lâm Hiên đã từng tiếp xúc qua, bình thường nó được đặt ở trạng thái không hoạt động. Nhưng một khi bị tác động của ngoại lực, nó sẽ tự động mở ra. Như vậy, trong thời gian không bị tấn công sẽ tiết kiệm được rất nhiều pháp lực.

Lâm Hiên nâng tay phải lên, cong tay búng một cái, một đạo kiếm quang màu bạc bắn ra, lấy tốc độ nhanh như chớp, hung hăng chém về phía động phủ.

Một vòng bảo hộ xanh thẳm đột nhiên hiện ra, trông cực kỳ vững chãi, kiếm quang chém lên, lập tức tạo thành từng hồi chấn động bắn ra bốn phương tám hướng.

"Trận pháp thủy thuộc tính."

Lâm Hiên thì thào một câu, trận pháp này tên gì thì hắn không rõ ràng, nhưng chỉ cần biết thuộc tính của nó là đủ rồi. Tay áo hắn phất lên, một kiện bảo vật từ trong tay áo ngư du mà ra, nó nhẹ nhàng run lên, bảo vật là hắn tế ra không ngờ lại là một bức họa cuộn tròn mang phong cách cực kỳ cổ xưa.

Một đoàn hồng mang theo đó lóe lên.

"Nhanh!"

Tay phải Lâm Hiên nâng lên, nhanh như chớp đánh ra mấy đạo pháp quyết. Sau đó, một đoàn hỏa diễm hồng sắc tràn ngập khắp bề mặt, linh quang bùng lên, chín ngọn núi cao thấp khác nhau hiện ra trước mắt.

Ngọn thấp nhất cũng cao đến hơn trăm trượng, khí thế kinh người phóng lên tận trời xanh.

Ngay sau đó, âm thanh huyên náo vang lên, vô số Hỏa Điều lớn cỡ nắm tay từ chín ngọn núi bay ra, hai cánh giương lên, thể tích lập tức tăng vọt, biến lớn đến hơn mười lần.

Kim Ô!

Đương nhiên, trước mắt không phải Chân Linh thực sự, nhưng trong đó ẩn chứa một tia lực lượng phân hồn Kim Ô.

Lâm Hiên tế ra Sơn Nhạc Kim Ô đồ chính là vì Hỏa với Thủy là tương sinh tương khắc.

Tiếng ầm ầm chấn động vang lên, hàng trăm Kim Ô há miệng phun ra dày đặc hỏa cầu. Nếu tính từng cái thì uy lực chẳng thấm vào đâu nhưng với số lượng khủng bố lại thêm chồng chất một chỗ khiến uy lực tăng vọt rất nhiều.

Mặt ngoài màn sáng xanh thẳm chấn động từng hồi.

Rất nhanh, tiếng bạo liệt vang lên.

Trận pháp này tuy lực phòng ngự không tầm thường, nhưng tuyệt không thể ngăn cản công kích của Thông Thiên Linh Bảo liên tục giáng xuống.

Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ hài lòng, thu lại bảo vật rồi lần nữa thả ra thần thức, đến khi không phát hiện có gì bất thường, nhưng hắn vẫn cẩn thận đem Cửu Thiên Linh Thuẫn tế ra, sau đó ung dung tiến về phía trước.

Nhìn cánh cửa đá phía trước, Lâm Hiên tùy ý phất tay một cái, thanh mang hiện lên, cửa đá lập tức chia năm xẻ bảy.

Sau đó hắn không chút do dự tiến vào động phủ.

....

Quá trình này khỏi cần miêu tả dài dòng, sau nửa canh giờ, Lâm Hiên từ trong động phủ đi ra, trên mặt hiện lên vẻ tươi cười rạng rỡ. Dự liệu của mình hoàn toàn chính xác, đường đường là Tu Tiên giả Phân Thần kỳ, hơn nữa còn là trưởng lão một môn phái lớn, thân gia quả nhiên không tầm thường.

Mà kẻ này, ngoại trừ mang theo bên mình một ít pháp bảo đan dược thường dùng, còn lại tất cả tài liệu bào vật đều đặt trong động phủ. Phiêu Miểu Tiên cũng chính là thế lực lớn nhất giới diện này, theo lẽ thường thì đây đương nhiên là nơi an toàn nhất.

Trước kia có lẽ như thế, nhưng lần này đúng là người tính không bằng trời tính, đáng thương cho vị trưởng lão này, của cải tích lũy vài vạn năm trong phút chốc đã bị Lâm Hiên cuỗm sạch.

....

Sau đó Lâm Hiên bay về phía động phủ của một vị Phân Thần kỳ khác.

Lần này vận khí không tệ, cũng không biết vị này chủ quan hay hoàn toàn tin tưởng bổn môn mà ngay cả cấm chế cũng không có, chỉ vẻn vẹn có một cửa đá chặn đường. Đương nhiên bị Lâm Hiên ném qua một bên rồi đơn giản lấy đi toàn bộ bảo vật.

Tiếp đó, hắn lại đi tới một tòa động phủ khác.

....

Cứ như vậy, Lâm Hiên không ngừng đoạt bảo, hơn nữa hiệu suất còn cao hơn dự đoán của hắn rất nhiều. Không gặp phải bất cứ nguy hiểm gì. Chướng ngại duy nhất chính là cấm chế phòng hộ, nhưng Lâm Hiên nhẩm tính, trong số động phủ mà hắn vơ vét, có đến một phần ba là không bố trí trận pháp.

Vốn hắn dự tính phải mất hai đến ba ngày mới có thể thu gom toàn bộ bảo vật, kết quả là vẻn vẹn không đến một buổi đã hoàn thành. Thời gian còn lại rất nhiều, vì vậy Lâm Hiên chọn xem xét một số động phủ của tu sĩ Động Huyền kỳ ở sườn núi.



Q.7 -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch