Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1138: Phân thân Đào Ngột vẫn lạc (1)

Chương 1138: Phân thân Đào Ngột vẫn lạc (1)





Cảm giác này khiến cho người ta hít thở không thông.

Tu vi đã đạt đến cảnh giới như Lâm Hiên, đối với Thiên Địa pháp tắc dù ít hay nhiều thì tự nhiên cũng đã tiếp xúc một chút. Nhưng sự tiếp xúc này cũng chỉ là chút da lông bên ngoài mà thôi. Muốn vận dụng được nó thì tu vi phải đạt đến Độ Kiếp kỳ.

Hơn nữa, hoàn cảnh mỗi người cũng khác nhau, đối với đa phần pháp tắc, mặc dù đã tiếng giai Độ Kiếp kỳ thành công, nhưng những kẻ không thể đạt đến Độ Kiếp trung kỳ thì vẫn khó có thể vận dụng.

Tóm lại, bất kể thế nào thì Phân Thần kỳ như Lâm Hiên cũng không có cách nào so sánh được với bọn hắn.

Chính bởi điều này mà khi Lâm Hiên chiến đấu với Đào Ngột mới bị bó buộc như vậy. Tên này hoàn toàn khác so với những địch nhân mà trước đây hắn từng tiếp xúc qua, chỉ sơ sẩy một chút sẽ rơi vào cạm bẫy của đối phương.

Lúc này, đối phương một lần nữa dẫn động Thiên Địa pháp tắc, Lâm Hiên đã không còn đường lui, chỉ có thể hét lớn một tiếng, dồn hết sức tung ra một quyền.

Oanh!

Toàn bộ không gian trong nháy mắt bỗng trở nên run rẩy, Phượng Vũ Cửu Thiên Quyết của Lâm Hiên uy năng bất phàm, lại thêm tác dụng của Cực Phẩm Kỳ Lân quả cùng vô số thiên tài địa bảo, nhục thể của hắn đã cường đại tới mức không thể tưởng tượng nổi.

Một quyền đánh ra, dường như có thể xé rách cả không gian, hơn nữa trên cánh tay còn mang theo cả Huyễn Linh Thiên Hỏa.

Cả hai hợp lại, uy lực đương nhiên không tầm thường.

Chỉ một thoáng, giữa không trung xuất hiện một vòng xoáy màu vàng, vô thanh vô tức, hơn nữa, từ bên trong tản mát ra một cỗ hấp lực cực kỳ cường đại. Cái này không phải lực xoáy của không khí bình thường có thể tạo ra, nhìn thế nào cũng có vài phần tương tự với vòng xoáy không gian.

Đào Ngột cũng cảm thấy cực kỳ kinh ngạc, ngay cả Cổ Ma Phân Thần kỳ chuyên tu Luyện Thể thuật, đánh ra một quyền cũng tuyệt đối không có uy lực lớn như vậy. Lâm tiểu tử này quả thực rất cường hãn, đáng tiếc...Rất nhanh, biểu lộ trên mặt đã thay thế bằng vẻ cười lạnh. Không gian vỡ vụn dẫn động Thiên Địa pháp tắc, không thể có chuyện đơn giản như vậy mà bị hóa giải.

Quyền kình của đối phương cao minh thế nào, cũng chỉ là giãy chết mà thôi.

Quả nhiên, từ bên trong những vết nứt không gian lớn nhỏ kia bỗng bay ra một đạo bạch quang. Đạo bạch quang này cực kỳ mỏng manh, bề ngoài không có chút gì đặc biệt, nhưng chỉ quét qua một cái, đã đem vòng xoáy màu vàng kia xé rách thành từng mảnh.

Sau đó ùn ùn lao về phía trước.

Một kích toàn lực của Lâm Hiên gần như chẳng thế ngăn cản một chút nào.

Lập tức, đạo bạch quang do không gian pháp tắc sinh ra đã lao đến trước người Lâm Hiên, tình cảnh của hắn dường như đã trở nên cực kỳ nguy cấp. Mà Đào Ngột còn thấy chưa đủ, hắn há lớn cái miệng, từ bên trong phun ra vô số Lôi cầu đỏ thẫm, đường kính chừng hơn một xích.

Loại Hung Sát Thiên Lôi này uy lực không tầm thường, mỗi khỏa đều có thể uy hiếp tồn tại Phân Thần kỳ bình thường. Đào Ngột không tiếc pháp lực mà phun ra nhiều như vậy, còn có Thiên Địa pháp tắc kia, cho dù Lâm tiểu tử có nhiều thủ đoạn hơn nữa thì cũng nhất định vẫn lạc.

Con ngươi Lâm Hiên co lại, đối mặt với tầng tầng lớp lớp công kích của đạo bạch quang cùng Lôi cầu, hắn không nắm chắc có thể né tránh tất cả. Cho dù là Huyền Vũ Chân Linh Nghiên cũng khó mà trụ vững dưới công kích như vậy.

Huống chi dưới tình huống này, phòng ngự tuyệt đối không phải là biện pháp tốt nhất, chỉ sơ sẩy một chút, không chừng sẽ trở thành bia ngắm của đối phương.

Nên làm cái gì bây giờ?

Hiện tại, đối mặt với lựa chọn sinh tử, không có nhiều thời gian cho hắn đắn đo.

Trong mắt Lâm Hiên lóe lên dị mang, từ trong tay áo bay ra một trương phù lục. Ngay sau đó, thân ảnh của hắn đã bị đạo bạch quang cùng Lôi cầu bao trùm, tiếng ầm ầm vang lên không dứt, Thiên Địa biến sắc.

Ma phong liên tiếp quét qua khiến bụi đất bị cuốn bay khắp đại địa.

Sau thời gian uống nửa chén trà, tất cả dị tượng mới dần dần lắng xuống. Bầu trời ảm đạm, thân ảnh Lâm Hiên đã biến mất không còn bóng dáng.

"Ha ha, tên ngu xuẩn, dám đối nghịch với bản Ma tôn, cuối cùng đến xương cốt cũng không còn."

Đào Ngột ngửa mặt cười lớn, trong thành âm tràn đầy vẻ vui mừng, địch nhân truyền kiếp là Lâm Hiên đã vẫn lạc, hiển nhiên khiến tâm tình của hắn vô cùng tốt, đến việc bản thân bị trọng thương cũng không thèm để ý nữa.

Nhưng tiếng cười còn chưa dứt, không gian đột nhiên chấn động, trên không trung cách đỉnh đầu hắn mấy trăm trượng. Những đạo linh quang ngũ sắc rực rỡ hướng về chính giữa tụ lại, sau đó, một thân ảnh quen thuộc đã xuất hiện trong tầm mắt.

"Lâm tiểu tử!"

Nụ cười của Đào Ngột trở nên cứng ngắc, trên mặt lập tức hiện lên vẻ không thể tưởng tượng nổi. Uy lực của một kích kia như thế nào thì hắn là người rõ ràng nhất, cho dù chính mình ở thời kỳ toàn thịnh, có tiếp được hay không còn chưa dám chắc.

Nhưng giờ khắc này đối phương, ngoại trừ sắc mặt có nhợt nhạt hơn một chút, toàn thân đến một vết thương cũng không có...Điều này sao có thể?

"Hừ!"




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch