Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1180: Lôi Lân tông (2)

Chương 1180: Lôi Lân tông (2)


Một lão giả toàn thân vận áo bào đen tròng mắt như muốn nứt ra, chẳng lẽ truyền thừa Lôi Lân tông lại đoạn trong tay mình? Yêu thú này mặc dù không thể mở ra linh trí, nhưng lại hung bạo dị thường. Hơn nữa còn vô cùng nhanh nhẹn, một khi đại trận hộ phái bị công phá thì sẽ chẳng có bao nhiêu đệ tử chạy thoát được.

Oanh!

Lại một tiếng nổ thật lớn vang lên, màn sáng cuối cùng chấn động mãnh liệt, dường như sắp không chống đỡ nổi.

Lão giả bi phẫn nhắm nghiền hai mắt, muốn hạ lệnh cho chúng đệ tử chạy trốn giữ mạng, nhưng đúng lúc này, xa xa phía chân trời đột nhiên xuất hiện một quang điểm.

Ban đầu còn ở rất xa, chớp mắt đã đến trước mặt.

Hào quang thu liễm, lộ ra một thiếu niên dung mạo bình thường.

..........

Cảnh hỗn loạn trước mắt khiến Lâm Hiên có chút ngoài ý muốn.

Ra khỏi Truyền Tống trận, hắn phải phi hành bảy tám ngày mới tới được đây.

Tu sĩ Lôi Lân tông thực lực thấp đến không hợp thói thường, nhưng chỉ là hỏi đường, đương nhiên không có vấn đề gì. Tay áo Lâm Hiên phất lên, một đạo kiếm khí thanh sắc ngư du mà ra, chỉ thấy linh quang lóe lên, yêu thú hung ác kia đã bị chẻ thành hai nửa.

Trong khoảnh khắc, tràng cảnh hỗn loạn đột nhiên yên tĩnh trở lại. Mấy trăm tu sĩ trợn mắt há hốc mồm. Bọn hắn chưa từng gặp qua cường giả đẳng cấp cao như thế, cho nên nhất thời chẳng biết làm sao cho phải.

Sau một lúc lâu, vẫn là Thái Thượng trưởng lão phản ứng đầu tiên. Vội vàng bay ra khỏi màn sáng, hướng về Lâm Hiên vái một cái thật sâu: "Tham kiến tiền bối, đã ta ân cứu mạng. Nếu tiền bối có gì phân phó, xin cứ việc nói, tệ môn mặc dù thực lực thấp kém, cũng nhất định làm hết sức mình."

"Không cần như thế."

Trên mặt Lâm Hiên biểu lộ vẻ đạm mạc vô cùng: "Gặp tức là có duyên, một kích vừa rồi đối với Lâm Mỗ chỉ là tiện tay mà thôi, các vị không cần đa lễ. Nếu là báo đáp, vậy các ngươi có bản đồ chi tiết phụ cận nơi này không?"

"Địa đồ?"

Lão giả áo bào đen kinh ngạc, Lôi Lân tông tuy không tranh giành quyền thế, nhưng đã cư ngụ ở đây lâu như vậy, địa hình phụ cận sao lại không rõ ràng cơ chứ.

"Tiền bối xin đợi một lát."

Lão giả vận áo bào đen cung kính nói, sau đó phân phó đệ tử phía sau đi lấy.

Những đệ tử này tuy thực lực thấp kém, nhưng làm việc lại hết sức nhanh chóng. Rất nhanh đã đem một chiếc ngọc giản cung kính dâng lên. Lâm Hiên tiếp nhận, sau đó đầu hơi cúi xuống, đem thần thức chìm vào.

Khỏi phải nói, quả thực vô cùng kỹ càng. Nơi này so với tưởng tượng của mình còn hoang vắng hơn. Nếu như không có bản đồ này, chính mình không biết còn phải phí bao nhiêu công sức tìm đường.

Lâm Hiên lấy ra một ngọc giản còn trống, sao chép lại, sau đó lại lấy ra một bộ trận kỳ đã sớm không dùng đến, đem tặng cho Lôi Lân tông.

Cho dù ân cứu mạng đã đủ để báo đáp, nhưng đối mặt với những Tu Tiên giả cấp thấp này, tâm tình Lâm Hiên không tệ, giúp đỡ một chút, bất quá chỉ là tiện tay mà thôi.

Đã có địa đồ, lộ trình tiếp theo trở nên thuận lợi hơn rất nhiều. Lâm Hiên đi đến một nơi có Tu Tiên giả cư ngụ, nghe ngón kỹ càng tin tức rồi đi đến một tiên thành quy mô lớn, sử dụng Truyền Tống trận.

Quá trình truyền tống không cần nói dài dòng, hơn mười ngày sau, khoảng cách đến Vân Ẩn sơn mạch đã rất gần.

Thoáng cái đã qua hơn trăm năm, không biết tình cảnh Vân Ẩn tông hiện nay thế nào.



Q.7 -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch