Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1220: Vang dội cổ kim (2)

Chương 1220: Vang dội cổ kim (2)


Sự tình đã rất rõ ràng, ba phái đang phải hứng chịu tai họa ngập đầu.

Có lẽ giờ khắc này nói vậy thì hơi sớm, nhưng từ mấy lời ngắt quãng trong Truyền Âm phù, nàng cảm nhận được sự tuyệt vọng ẩn chứa bên trong. Tính cách Đại trưởng lão thế nào, nàng hiểu rất rõ, từ trước đến nay luôn dũng cảm kiên cường. Ngay cả hắn cũng bi quan đến tình trạng như thế thì nguy cơ sắp tới đã không còn từ ngữ nào để miêu tả.

Mà lúc này, nam tử trẻ tuổi cũng ngẩng đầu lên.

Sắc mặt cũng phiền muộn đến cực điểm. Vốn là thợ săn lại biến thành con mồi, cục diện đã hoàn toàn xoay chuyển. Cho dù là tồn tại Phân Thần kỳ, cũng khó lòng tiếp thu nổi biến hóa này.

Khuôn mặt vốn anh tuấn thì giờ khắc này đã tràn ngập lệ khí. Giống như dã thú bị dồn vào đường cùng.

"Vù vù!"

Hắn hít sâu một hơi, ra sức chửi thề mấy câu, mới có thể khiến cảm xúc dần lắng xuống, nhưng biểu lộ trên mặt vẫn cực kỳ khó coi. Trong kẽ răng rít ra từng chữ:

"Không thể nào! Hơn hai mươi Tu Tiên giả Phân Thần kỳ bố trí Linh Quỷ Ngũ Hành đại trận. Còn có Minh Hà chi độc, thậm chí tìm được cả phản đồ Vân Ẩn tông. Toàn bộ bố trí như vậy, chỉ để đối phó một mình Lâm tiểu tử, sao có thể thất bại. Đối phương cũng không phải Độ Kiếp kỳ..."

Thanh âm của hắn khàn khàn, dường như đang hỏi trời, lại có vẻ như đang hỏi chính mình.

Nhưng đáp lại hắn là một nụ cười chát chúa, tâm tình cung trang mỹ phụ cũng chẳng khá hơn. Nàng quay đầu lại, lộ dáng vẻ tươi cười nhưng so với khóc còn khó coi hơn: "Đạo hữu hỏi ta thì ta biết hỏi ai đây? Chúng ta đều chưa từng thấy qua Lâm tiểu tử. Nhưng như vậy thì hiển nhiên là ba phái chúng ta đã quá xem thường hắn rồi."

"Xem thường sao?” Nam tử trẻ tuổi cũng chẳng biết nói thế nào cho phải.

Hơn hai mươi Tu Tiên giả cùng nhau vây công, lại có trận pháp, lại có kịch độc, thậm chí còn phối hợp với kế phản gián. Nếu như thế mà gọi là xem thường....Xin hỏi một chút, như thế nào mới gọi là coi trọng đây?

Nhưng lúc này, mọi nghi vấn đã không còn ý nghĩa.

"Được rồi, đừng nói là hôm nay thảo luận những điều này còn có tác dụng gì. Chúng ta phải nhanh chóng ly khai khỏi nơi này. Đại trưởng lão đã phải liều mạng phát ra Truyền Âm phù, ta không muốn mọi cố gắng của hắn trở thành công cốc. Lại khiến cho ngàn vạn đệ tử phải chôn thây ở nơi này."

Cung trang mỹ phụ lạnh lùng nói, không ngờ nàng lại tỉnh táo như vậy.

"Được rồi!"

Nam tử trẻ tuổi trầm mặc mấy nhịp thở, sau đó cũng khẽ gật đầu. Không cam tâm thì sao? Tu Tiên giới vốn đều dùng thực lực để nói chuyện. Hơn hai mươi vị trưởng lão còn không chế trụ được Lâm Hiên, chẳng lẽ hắn lại đơn thương độc mã đi chịu chết. Bởi vậy hắn chẳng có một chút dị nghi.

"Tốt!"

Nàng lập tức xoay người, thanh âm phôi phục vẻ lạnh lùng, uy nghiêm vốn có: "Các ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, truyền pháp dụ của bổn cung, các đệ tử lập tức rút lui, buông tha cho khoáng mạch chiếm cứ cùng đệ tử Vân Ẩn tông đang bị vây công. Toàn bộ quay về tông môn."

"Vâng!"

Lúc hai lão quái vật đối thoại, cũng không thi triển Truyền Âm thuật. Vì vậy đám giáp sĩ cùng thị nữ vây quang đương nhiên nghe được rõ ràng. Tuy bọn hắn không được tận mắt xem Truyền Âm phù, nhưng dựa vào thần sắc của hai vi Thái Thượng trưởng lão, cũng nhận ra được tình thế không ổn đến cực điểm.

Thấy hai vị trưởng lão lựa chọn như vậy, trong lòng cũng vô cùng mừng rỡ. Thi lễ một cái, sau đó lập tức dùng phương thức liên lạc khác nhau để điều động lực lượng.

Lại nói bên kia, đối mặt với sự vây công điên cuồng của liên minh ba phái. Đệ tử Vân Ẩn tông liều mạng chống đỡ, nhưng mọi nỗ lực đều vô dụng. Song phương chênh lệch quá lớn, tu vi trung bình của đối phương, bọn hắn không thể so sánh. Hơn nữa, nhân số lại gấp cả chục lần. Cái này còn gọi là chiến tranh sao? Căn bản chính là tàn sát!

Nếu không phải đối phương không muốn tù binh, đầu hàng hoặc bị bắt đều chỉ có một kết cục là bị rút hồn luyện phách thì Vân Ẩn tông đã sớm tan đàn xẻ nghé. Hôm nay biết đã không còn đường lui, chỉ có thể dốc sức liều mạng chiến đấu. Nhưng có thể kiên trì được bao lâu nữa đây?



Quyển 7 -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch