Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 1226: Trừ độc (2)

Chương 1226: Trừ độc (2)


Lâm Hiên lại lắc đầu: "Sư huynh không cần lo lắng. Tuy sư tỷ thụ thương rất nặng, nhưng nếu độc tính chưa xâm nhập vào khí hải, Lâm mỗ tự nhiên vẫn có thể xoay chuyển được tình thế."

Long thiếu niên như đang nghe tiên nhạc, trái tim như bị nắm chặt, cuối cùng cũng có thể đập trở lại.

Ngân Đồng nữ tử mở mắt ra, trên dung nhan tiều tụy hiện lên vẻ mừng rỡ. Nàng đã chuẩn bị vứt bỏ thân thể này, nhưng đối với Tu Tiên giả thì đoạt xá dù sao cũng chỉ là hạ sách.

"Sư đệ, thực sự có thể sao?"

"Sư tỷ yên tâm, tiểu đệ tuyệt đối chắc chắn."

Lâm Hiên mỉm cười nói, nhưng hai người bên cạnh nào biết được, lời này của hắn đa phần là an ủi.

Tuy Lâm Hiên không nhận ra, chất độc trong cơ thể Ngân Đồng nữ tử là loại nào. Nhưng hiển nhiên không phải thứ tầm thường, cũng không thể dễ dàng giải trừ. Mấu chốt là độc đã xâm nhập vào tận tâm phế, trong kỳ kinh bát mạch, dường như không có chỗ nào may mắn thoát khỏi. Ngoại trừ đan điền khí hải, toàn thân đều đã bị độc tố xâm nhập. Loại tình huống này, muốn thay nàng khu độc lại càng khó khăn.

Huyễn Linh Thiên Hỏa cũng không thể làm được, mà những thần thông khác, Lâm Hiên lại càng không nắm chắc.

Nhưng hắn vẫn sảng khoái đưa ra một câu trả lời thuyết phục.

Bởi Lâm Hiên còn có Phiêu Miểu Cửu Tiên đan. Bảo vật thu được trong hành trình đi Băng Hải giới.

Tay áo Lâm Hiên phất lên, một bình ngọc trắng noãn từ bên trong bay vút ra.

Hắn mở nắp bình, một mùi hưỡng thấm vào ruột gan phiêu tán ra. Lâm Hiên dốc ngược bình, từ bên trong đổ ra một hạt tiên đan màu hồng nhạt.

Trong các loại Phiêu Miểu Cửu Tiên đan, khỏa màu hồng nhạt này có thể giải bách độc. Cho dù hiện tại độc tố đã xâm nhập lục phủ ngũ tạng, hẳn là nó vẫn phát huy hiệu quả.

Mà Lâm Hiên chỉ có ba khỏa như vậy.

Mỗi một khỏa, nếu xuất ra thì đều là vật có giá trị liên thành. Có thể khiến cho Tu Tiên giới dấy lên một màn tranh đoạt gió tanh mưa máu. Cho dù lão quái Độ Kiếp kỳ cũng thèm nhỏ dãi.

Vốn là Lâm Hiên cũng có chút không nỡ, nhưng hắn cũng không phải kẻ ích kỷ máu lạnh. Bình tâm mà nói, từ khi gia nhập Vân Ẩn tông đến nay, hắn đã được nàng chiếu cố rất nhiều. Nếu không buông bỏ, chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn nàng chết sao? Phải biết rằng, trong tình huống này, cho dù có bỏ đi thân thể, đoạt xá một lần nữa, cũng chưa chắc có thể giải trừ được độc tố.

"Sư tỷ, đây là tiểu đệ nhờ cơ duyên xảo hợp mà có được vật này. Cho dù có trúng tam giới thập đại kỳ độc, viên thuốc này cũng có tác dụng nhất định. Ngươi mau phục dụng, sau đó luyện hóa rồi chuyển dược tính đến toàn thân là có thể biến nguy thành an rồi."

Lâm Hiên vừa nói, một bên đưa đan dược qua. Mà Ngân Đồng nữ tử cùng Long thiếu niên sau khi nghe xong thì sững sờ.

Nhất là Ngân Đồng nữ tử, tình huống trong cơ thể thế nào, nàng là người rõ ràng nhất.

Loại độc này tuyệt đối không tầm thường, hơn nữa còn ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng. Muốn khu trừ nhất định là vô vàn khó khăn. Vốn nàng cho rằng Lâm Hiên sẽ thi triển đại thần thông nào đó để khu trừ, không ngờ lại chỉ đơn giản đưa cho nàng một khỏa đan dược.

Có lầm hay không!

Bất luận nhìn từ góc độ nào, cũng có chút giống như trò đùa.

Nhưng thân là người trong cuộc, dù sao nàng cũng không dễ mở miệng.

Mà Long thiếu niên ngoài kinh ngạc thì vẫn có chút không nhịn được.

"Cái kia...Lâm sư đệ, ngươi không phải đang đùa chứ? Chỉ một khỏa đan dược nho nhỏ như vậy, sao có thể khu trừ kịch độc này, sư tỷ nàng..."

"Ha ha, sư huynh không cần lo lắng. Tính tình tiểu đệ thế nào, chẳng lẽ ngươi còn không biết. Nếu không nắm chắc mười phần, sao ta có thể đen tính mạng sư tỷ ra để đùa giỡn?"

Thấy đối phương nghi hoặc, Lâm Hiên cũng không hề giận dữ. Dù sao trong lòng hắn vẫn nắm chắc, nhưng nếu đổi chỗ cho nhau, đối mặt với tình huống như vậy, điều này cũng khó mà tin được.

Lâm Hiên đã nói vậy, trong nội tâm hai người tuy vẫn còn nghi vấn, nhưng cũng không tiếp tục nhiều lời. Huống chi bọn hắn đã quen với những thủ đoạn không thể dùng lẽ thường mà đánh giá của Lâm Hiên. Hắn đã nói như vậy thì hẳn là có nắm chắc, có lẽ thực sự sẽ giải được độc tố.

"Như vậy thì đa tạ sư đệ."

Ngân Đồng nữ tử vừa nói, một bên tiếp nhận đan dược trong tay Lâm Hiên.

Là Tu Tiên giả Phân Thần kỳ, cho dù nàng không am hiểu dùng độc, nhưng đối với phẩm chất đan dược, vẫn có thể nhìn ra được tốt xấu. Ánh mắt đảo qua khỏa đan dược cỡ long nhãn, trên mặt lộ ra vẻ giật mình.

Mùi hương, màu sắc này...

Cụ thể viên thuốc này huyền diệu đến đâu thì khó mà nói, nhưng độ trân quý tuyệt đối hơn xa những đan dược mình từng thấy trước đây.

Có lẽ căn bản là thứ mà tồn tại Phân Thần kỳ không thể sở hữu, Lâm sư đệ làm sao lại có được vật này?

Đương nhiên đây chỉ là suy nghĩ trong lòng nàng. Nếu thực sự đi hỏi Lâm Hiên chuyện này, vậy thì đúng là có chút quá phận rồi. Ngân Đồng nữ tử dù sao cũng đã sống qua vạn năm, tự nhiên sẽ không làm ra chuyện như vậy.

Nhìn ra sự trân quý của nó, tự nhiên trong lòng bỗng có thêm vài phần tin tưởng sẽ khu trừ được độc tố.

Nàng gắng gượng đứng dậy, hướng về Lâm Hiên vái một cái: "Như vậy, ngu tỷ cảm tạ sư đệ đã tặng bảo vật."

Lâm Hiên vội vàng đỡ lấy nàng: "Sư tỷ không thể làm thế, thân thể ngươi đang trúng kịch độc, cần gì phải làm ra những nghi thức xã giao như vậy."

Sau đó Lâm Hiên quay đầu nói với Long thiếu niên: "Sư huynh, hiện tại sư tỷ cần phải phục dụng đan dược trừ độc. Ta và ngươi không nên quấy rầy nàng, hãy ra ngoài hộ pháp. Nếu không, vạn nhất làm ra hành động lỗ mãng, hoặc có biến cố gì quấy nhiễu sư tỷ, có thể sẽ vô cùng nguy hiểm."

"Ah, được."

Thiếu niên họ Long đương nhiên không phản đối. Tuy trong lòng vẫn lo lắng không yên, nhưng sự tình đã đến nước này, cũng không nhiều lời nữa. Chỉ biết cầu nguyện cho đan dược mà Lâm Hiên xuất ra, thực sự có thể giúp sư tỷ thoát khỏi nguy cơ này.

Sau đó hai người lần lượt đi ra.

Thiếu niên họ Long một mực đứng ngoài cửa động, đề phòng mọi biến cố có thể phát sinh. Còn Lâm Hiên tìm một nơi sạch sẽ rồi ngồi xuống, mắt nhắm nghiền, hai tay đặt ngang đầu gối, bắt đầu điều tức.

Thoáng cái đã hai ngày trôi qua.

Vốn là đối với Tu Tiên giả, chút thời gian này chỉ như chớp mắt. Nhưng Long thiếu niên lại gấp đến độ vò đầu bứt tai.

Đột nhiên.

Tiếng ầm ầm vang lên, cánh cửa đá nặng nề dần dần hé mở. Một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần nhẹ nhàng từ bên trong bước ra.

Thiếu niên họ Long vốn ngẩn ngơ, sau đó trên mặt hiện lên vẻ vạn phẩn kinh hỉ.

Lập tức bước lên vài bước.

"Sư tỷ, ngươi...Đã khỏe rồi?"

Vừa nói, hắn vừa quan sát sắc mặt đối phương. Giờ khắc này, vẻ vui mừng của lão quái vật Phân Thần kỳ này hiện rõ trên mặt.

Mặc dù hắn tin tưởng vào thủ đoạn của Lâm Hiên, nhưng sư tỷ trúng độc quả thực quá trầm trọng. Tục ngữ có câu, quan tâm tắc loạn. Chỉ hai ngày ngắn ngủi, đối với lại là tận cùng của sự dày vò.

Chỉ thấy giờ khắc này, sắc măt Ngân Đồng nữ tử so với hai ngày trước quả nhiên đã tốt lên rất nhiều. Tầng thanh khí bao phủ toàn thân nàng cũng hoàn toàn biến mất. Sắc hồng nhuận trên gương mặt so với trước kia đã có đến tám chín phần tương tự.

"Đa tạ sư đệ, thương thế của tỷ đã không còn đáng ngại nữa."

Ngân Đồng nữ tử ôn nhu nói.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch