- Lâm mỗ không có hứng thú, phu thê hiền huynh tìm người khác vậy!
Lâm Hiên trầm ngâm rồi từ chối.
Vẻ mặt đầy chờ đợi của hai người thay bằng sự thất vọng. Bạch y thư sinh vẫn chưa từ bỏ ý định:
- Đạo hữu có thể suy nghĩ thêm chăng?
- Không cần nhiều lời.
Lâm Hiên phất tay áo, không thèm để ý đến hai người mà hóa thành một đạo quang ảnh biến mất nơi phương xa.
Khí chất văn nhã trên người thư sinh chợt tan biến, vẻ mặt âm lệ hung tợn nói:
- Không ngờ cá không cắn câu, đáng giận!
- Tiểu tử này thật quá giảo hoạt, chỉ bằng chúng ta thì không phải đối thủ của Âm Quỷ thượng nhân, mà Huyền Hỏa Thần Châu trong tay hắn …
Tựa hồ nói tới chỗ quan trọng, âm thanh của hồng y thiếu phụ càng nhỏ dần.
- Không sao, chúng ta sẽ thả câu các con cá khác, phải chờ thêm vậy.
- Ừm.
Cách đó hơn mười dặm, nghe xong đoạn đối thoại, trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ chế nhạo.
Trước nay chỉ hắn tính kế với kẻ khác chứ nào có chuyện ngược lại. Cặp song tu đạo lữ nọ ra vẻ thù sâu như biển với Âm Quỷ thượng nhân nhưng bên trong còn điểm huyền diệu.
Thừa lúc hai người không để ý, Lâm Hiên thi triển một tiểu pháp thuật nhỏ bám trên người bọn họ.
- Huyền Hỏa Thần châu...
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ suy tư, lấy ra một viên Ẩn Linh Đan ăn vào, thu liễm khí tức rồi lặng lẽ trở lại.
Hắn tìm được một động phủ cách hai người kia không xa, mỗi ngày ngồi luyện khí tĩnh tọa đồng thời giám sát động tĩnh của bọn họ.
Cứ như vậy đã trôi qua mười ngày. Đôi phu phụ kia mỗi ngày đều ở đó ôm cây đợi thỏ, dùng lời lẽ dụ hoặc những kẻ khác.
Dụ những kẻ có pháp lực thấp thì vô dụng, còn tu vị cao thì khó khống chế, rốt cục có ba người chịu giúp, gồm hai nam và một nữ. Một lão giả chừng ngũ tuần là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, hai người còn lại niên kỷ khá trẻ, là một đôi huynh muội Trúc Cơ sơ kỳ thuộc một gia tộc tu tiên.
Hôm nay, đám người quyết định hành động. Lâm Hiên cẩn thận che dấu hành tung, độn quang theo sau. Trải qua hơn một ngày phi hành, đến khi sắc trời mờ tỏ năm người mới đáp xuống một nơi hoang vu hẻo lánh, bao quanh là mấy chục ngọn núi lớn nhỏ.
- Mọi người cẩn thận, động phủ lão ma cách đây không xa
Bạch y thư sinh tỏ ra sinh ngưng trọng nhắc nhở.
- Hai vị chắc chắn là Âm Quỷ thượng nhân không có đồng bọn?
Thanh niên thuộc họ Phó có vẻ khẩn trương, bị lời lẽ ngon ngọt của hai người dụ tới nhưng giờ hắn lại trở nên sợ hãi. Hung danh của Âm Quỷ đáng sợ như vậy, nếu rơi vào tay đối phương, hậu quả khó mà tưởng tượng nổi.
- Đạo hữu không cần lo lắng, lão ma vô cùng hung ác, trước nay chỉ hành sự đơn độc. Với thực lực của năm chúng ta, diệt sát hắn dễ dàng như dẫm con kiến. Chỉ cần phu phụ chúng ta báo được đại cừu, tất cả bảo vật do hắn thu thập được, xin tặng ba vị đạo hữu.
- Hừ, chuyện bảo vật để sau nói. Âm Quỷ thượng nhân này làm nhiều điều ác, hôm nay chúng ta phải thế thiên hành đạo.
Lão giả với vẻ mặt trang nghiêm đạo mạo nói, tuy nhiên ánh mắt chớp chớp không dấu nổi sự dối trá.
- Khi nào chúng ta động thủ?
- Hãy thong thả, chúng ta nghỉ ngơi một đêm, lão quái này một thân quỷ tu. Vào ban đêm, thực lực của hắn tăng thêm ba thành, ban ngày chúng ta mới vây công hắn.
Đám người không có ý kiến, liền chia ra mà nghỉ, Lâm Hiên ở cách vài dặm cũng rơi vào nhập định.
Hừng đông vừa rạng, dưới sự dẫn dường của bạch y thư sinh, đám người liền bay tới một ngọn núi hoang bên trái. Núi này cao khoảng hơn hai ngàn thước, thảm thực vật thưa thớt, thỉnh thoảng lại thấy xương trắng của động vật. Khắp nơi tràn ngập khí tức âm u quỷ dị.
- Ồ!
- Có chuyện gì vậy?
Nghe tiếng kinh hô, đám người vội tăng cường đề phòng, phát ra thần thức quan sát nhưng không thấy điều gì bất ổn, liền khó hiểu đưa mắt nhìn thiếu nữ tên là Phó Thiến kia.
Phó Thiến đỏ mặt ngượng ngùng nói:
- Ta chỉ ngạc nhiên sao Âm Quỷ lão ma không thiết lập cấm chế cảnh giới quanh động phủ?
Hai người còn lại cũng lộ vẻ hoài nghi.
- Ha ha, mọi người không cần đa tâm, cừu nhân của lão ma vốn vô số, đương nhiên không thể tới phường thị mua cấm chế, mà hắn lại không thông thạo kỳ nghệ này.
- Ra là thế.
- Chính thế nên hắn mới kiến tạo động phủ tại nơi hoang vu này, phu phụ ta đã tốn rất nhiều tâm lực mới tìm được.
Nghe vậy sự ngờ vực tạm lắng, lão giả gọi là Phùng Viễn hung hăng nói:
-Vậy còn chờ cái gì? Chúng ta nhanh đi tiêu diệt lão ma.
Nói xong lão liền bay tới phía trước, đám người liếc mắt nhìn nhau rồi theo sau.
Một lát sau một đạo thanh quang cũng hạ xuống nơi này, quang hoa tán đi lộ ra một thanh niên tướng mạo bình phàm.
Nhìn thân ảnh những người kia mờ dần, Lâm Hiên nhíu mày, trầm ngâm một lát liền đem gọi tiểu nha đầu ra, hạ giọng sai khiến vài câu.
Nguyệt Nhi gật đầu, thân ảnh trở nên mơ hồ. Lâm Hiên chậm rãi theo sau những người kia.
Một lúc sau, năm người đã lẻn tới trước động phủ Âm Qủy thượng nhân, nơi này trông thật tiêu điều hoang phế, không có một gốc cây ngọn cỏ.
- Kẻ nào lớn mật dám xông vào động phủ của bổn tọa?
Chợt nghe trong động truyền ra thanh âm mang theo sự tà dị chấn động tâm phách.
- Cẩn thận, là Mê Hồn Ma Âm Thuật của lão ma, mọi người nhanh vận pháp lực bảo trụ tâm tầm.
Bạch y thư sinh vội nhắc nhở, trên mặt thoáng chút tiếc nuối, vốn định đánh lén chiếm tiên cơ nhưng không ngờ lão ma lại cơ cảnh như vậy.
Ầm ầm! Nương theo âm thanh như sấm sét, một đạo độn quang từ trong động khẩu bay ra. Nhìn gã nam tử vừa hiện thân, lão giả cùng Phó thị huynh muội đều lộ vẻ ngạc nhiên.
Thật không ngờ Âm Quỷ thượng nhân ác danh đầy mình lại là một nam tử anh tuấn tiêu sái niên kỷ mới ngoài tam tuần, tay cầm một cây chiết phiến, vận bộ y phục hoa lệ.
- Mọi người đừng bị vẻ ngoài lão ma lừa gạt, hắn chính là Âm Quỷ thượng nhân, dù hắn có hóa thành tro thì phu phụ chúng ta cũng nhận ra.
Hồng y thiếu phụ nghiến răng quát rồi tháo cây trâm cài tóc ném lên không, nó nghênh phong biến dài tới hơn ba trượng, đánh về Âm Quỷ thượng nhân. Những kẻ khác cũng nhanh chóng xuất ra Linh Khí vây công.
- Hừ, muốn chết!
Trong mắt Âm Quỷ thượng nhân hiện tia tàn khốc, há miệng phun ra một thanh quỷ xoa đỏ như máu, phần đầu chẻ thành hai mũi ngạnh sắc nhọn. Hai tay hắn bắt pháp quyết, quát lớn:
- Phân.
Nhất thời quỷ xoa từ một hóa hai, hai thành bốn, bốn hóa thành tám, năm thanh bay ra đón đỡ năm kiện Linh Khí, còn lại ba thanh khiến đám người hoảng hốt.
- Mọi người không nên hoảng loạn, pháp thuật này tuy lợi hại nhưng tiêu hao rất nhiều tinh lực, chỉ cần chúng ta đồng tâm hiệp lực, chắc chắn sẽ tru sát được hắn.
- Tướng công nói không sai, chẳng lẽ với thực lực của năm người chúng ta, lại không thể thu thập được một gã quỷ tu Trúc Cơ kỳ sao?
Hồng Y thiếu phụ cũng lên tiếng trấn an. Phó thị huynh muội và Phùng lão giả nghe vậy thì đại chấn tinh thần, lập tức dồn pháp lực điên cuồng tấn công.
Âm Quỷ thượng nhân vẫn cười lạnh. Hắn khẽ nhún vai, lệ khí quanh người bốc lên dữ dội, đem cây chiết phiến trong tay tế lên, trên mặt quạt có vẽ hình một con Lệ quỷ dữ tợn.
Âm Quỷ thượng nhân đánh ra một đạo pháp quyết lên mặt chiết phiến. Quỷ ảnh nọ lập tức sống lại. Nó cao tới hơn ba trượng, đầu có một chiếc sừng nhọn cùng cặp mắt to như cái đấu, bộ dáng vô cùng hung hãn.
Hồng y thiếu phụ nhìn ra điểm không ổn, vội tung tiếp một kiện Linh Khí là một chiếc vòng ngọc đánh tới. Quỷ ảnh liền há cái mồm to như chậu máu phun ra một đạo hắc vụ. Ngọc hoàn vừa dính vào liền bị mất đi linh tính, chỉ quay tròn tại chỗ.
- Không ổn, là tàn phách của Ảnh Sát Quỷ!
Ảnh Sát Quỷ là một trong các ác quỷ nổi danh tại Âm Ti Giới, được đám quỷ tu vô cùng yêu thích, nó có thể phun ra âm sát chi khí làm ô uế Linh Khí của địch nhân.
- Hừ, xem ra nhãn quang của ngươi cũng có vài phần lợi hại.
Tuy bị vây công nhưng vẻ mặt của Âm quỷ thượng nhân vẫn tỏ ra tiêu sái, căn bản không xem địch nhân vào đâu.
- Không thể dùng Linh Khí công kích Ác quỷ này, mau dùng pháp thuật diệt nó.
Lão giả họ Phùng đã nghe về quỷ vật này, sắc mặt trắng bệch vội lên tiếng nhắc nhở. Những kẻ khác không dám chậm trễ, từ trong ngực lấy phù lục, vận chuyển linh lực đem tế ra.
Ầm ầm những tiếng nổ như sấm động, xen lẫn bên trong là các đạo hào quang như sét giật lên không ngừng.
Song phương đánh tới chấn động một vùng, lại không ai để ý một thanh niên đang lặng lẽ đến gần.
Lâm Hiên lạnh lùng quan sát chiến cuộc. Năm người chiếm thượng phong nhưng Âm Quỷ thượng nhân vẫn không để bọn họ vào mắt.
Lâm Hiên cẩn thận che dấu hành tung, sau một khắc thì thần sắc chợt động. Hắn vươn tay ra đón lấy một đạo sương mù vừa xuất hiện, bên trong có một thân ảnh cỡ một tấc, dung mạo giống hệt Nguyệt Nhi.
- Thiếu gia, ta kiểm tra qua, động phủ này không có cấm chế, người có thể yên tâm đi vào.
- Ừm.
Lâm Hiên gật đầu, cẩn thận dùng thần thức quét qua thêm lần nữa, đúng là không có gì bất ổn, cầm Bích Tuyết Hoàn đề phòng rồi mới đi vào.
Thuật Ẩn nấp trong Cửu Thiên Huyền Công quả thực thần diệu. Âm Quỷ thượng nhân cùng mấy tu tiên giả đánh tới náo loạn một vùng, không hề phát hiện có người lặng lẽ tiến vào động phủ.
Trong động rộng lớn âm u, còn có một luồng hàn khí khiến người rất khó chịu. Lâm Hiên khẽ động đầu vai, quanh thân xuất hiện một lồng sáng màu xanh nhạt, cảm giác khó chịu mới biến mất.
- Trách không được hắn chọn nơi này làm động phủ.
- Thiếu gia, vì sao?
Nguyệt Nhi nhịn không được chui ra bay lượn chung quanh, bộ dáng vô cùng hưng phấn:
- Ta có cảm giác ở nơi này thật thoải mái!
- Nơi này chính là một âm mạch.
Âm mạch tương tự như linh mạch nhưng là nơi có âm khí dày đặc, so với linh mạch thì hiếm có hơn nhiều.
Đối với phàm nhân cùng tu tiên giả, khi ở trong âm mạch sẽ hại đến thân thể, ở trong thời gian dài sẽ bị âm khí xâm nhập. Còn quỷ tu tu hành tại âm mạch sẽ được gia tăng tốc độ tu luyện.
Lâm Hiên dùng thần thức tìm tòi khắp động phủ, liền lộ vẻ thất vọng.
Cả tòa động phủ, ngoài một gian mật thất giam giữ vài nữ tử đang hôn mê thì không còn gì khác. Xem ra lời đồn Âm Quỷ thượng nhân tham hoa háo sắc, am hiểu thái bổ thuật là không ngoa. Như vậy đối phương đã mang theo công pháp bảo vật bên người. Muốn lấy được chúng, không còn cách nào khác ngoài việc phải tiêu diệt hắn.
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ do dự, từ trong túi trữ vật lấy ra một tấm trận phù. Tấm phù này mua được tại phường thị Thiên Ma Thành. Hắn vận chuyển linh lực, trận phù không gió mà tự bốc cháy, hóa thành một hình đồ bát quái, nhập vào bốn vách tường động phủ.
Lâm Hiên vừa lòng gật đầu. Hỏa Long Bát Quái Trận này uy lực không quá lớn nhưng nếu đối phương không đề phòng, rơi vào sẽ luống cuống tay chân, khi đó hắn sẽ tận dụng cơ hội.
- Nguyệt Nhi!
- Dạ, thiếu gia.
Tiểu nha đầu nhu thuận bay đến bên chủ nhân, mở đôi mắt đẹp chờ sai sử.
- Bích Tuyết Hoàn này cho ngươi.
- Cái gì, cho ta?
Nguyệt nhi ngẩn ra, sau đó lộ vẻ vui mừng. Đem bộ dáng đáng yêu của nàng thu vào mắt, Lâm Hiên mỉm cười nói:
- Hiện tại tu vị của ngươi là Linh Động Kỳ đại viên mãn, nhưng chưa có bảo vật gì phòng thân. Bích Tuyết Hoàn là ta tặng cho ngươi.
- Đa tạ thiếu gia.
- Lát nữa... Lâm Hiên nhỏ giọng căn dặn vài câu với nàng rồi tiếp tục chú ý đến trận chiến bên ngoài.
- Khá lắm, không ngờ ngươi là tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ!
Lúc này bộ dáng của Âm Quỷ thượng nhân đã không còn vẻ tiêu sái, đang giận quá hóa cười.
Bạch y thư sinh thì thôi động Linh Khí là một cái bánh xe đặc bằng bạc, phía ngoài có những lưỡi răng nhỏ gọi là Ngân Luân, điên cuồng tấn công đối thủ. Ảnh Sát Quỷ liên tục bị đánh thối lui, thần thông khắc chế Linh Khí đã mất đi hiệu quả.
Điều này khiến ba người được hắn mời hỗ trợ có vẻ kinh nghi. Số là càng đánh Âm Quỷ thượng nhân càng hăng, thần thông vượt xa lời đồn. Năm người đánh một lại rơi xuống thế hạ phong. Mắt thấy tình thế bất ổn, bạch y thư sinh đột nhiên phát ra thực lực kinh người.
Trúc Cơ hậu kỳ! Ba người bắt đầu nghi ngờ, không khỏi hoài nghi phu phụ này có mưu gian riêng.
- Mọi người cùng lên tiêu diệt Âm Quỷ lão ma, phu thê ta quyết không nuốt lời.
Hồng y thiếu phụ thấy thế mở miệng lần nữa. Ba người liếc nhau, không có lựa chọn nào khác, đành tiếp tục điều khiển Linh Khí vây công khiến Âm Quỷ thượng nhân luống cuống tay chân. Vù một tiếng, Ngân luân đã bay đến trước mặt hắn.
Oanh!
Ngân Luân đánh vào tầng sáng đỏ như máu hộ thể, sắc mặt Âm Quỷ thượng nhân trắng nhợt, thân hình bị đánh bay ra mấy trượng.
- Hắn không trụ được lâu nữa, mọi người mau tấn công.
Tinh thần đám người trở nên phấn chấn, đem pháp lực cuồn cuộn truyền vào các kiện Linh Khí.
Trong mắt Âm Quỷ thượng nhân hiện tia oán độc, đưa tay vào ngực rồi lại cười rộ lên: - Được lắm, các ngươi muốn chết thì đừng trách bổn tọa.
- Cẩn thận, hắn chuẩn bị sử dụng sát chiêu.
Bất ngờ Âm Quỷ thượng nhân lại lấy ra một tấm phù lục, sau khi rời khỏi tay liền hóa thành một đạo hỏa quang rồi bay mất.
- Không ổn, là Truyền Âm Phù, lão ma gọi viện binh.
- Đừng sợ, Âm Quỷ thượng nhân không có bằng hữu, hắn cố làm ra vẻ thần bí mà thôi.
- Đừng nghĩ nhiều, tập trung toàn lực tiêu diệt lão ma.
- Được.
Đám người tiếp tục thao túng Linh Khí đánh tới đối phương. Âm Quỷ thượng nhân cười lạnh rồi thu chiết phiến, từ trong miệng nhả ra một viên châu đỏ như máu, đồng thời phun lên một ngụm tinh huyết. Tức thời viên châu tỏa ra hồng quang rực rỡ đem hắn bao bọc vào trong.
Linh Khí năm người công tới nhưng tầng hồng quang vô cùng chắc chắn, đối mặt với công kích như mưa vẫn không hề hấn gì.
- Ngươi đã luyện hóa được Huyền Hỏa Thần Châu!
Bạch y thư sinh biến sắc hoảng sợ kêu lên, có thể thấy được sự sợ hãi trong đáy mắt.
- Hắc hắc, các ngươi tới tìm bổn tọa là muốn cướp Huyền Hỏa Thần Châu?
Thanh âm lạnh lùng của Âm Quỷ thượng nhân truyền ra trong hồng quang.
Phùng lão giả biến sắc lui ra phía sau:
- Chu đạo hữu, đây là chuyện gì?
- Đúng vậy, ngươi thật sự có cừu oán với Âm Quỷ thượng nhân hay là đang lừa gạt huynh muội chúng ta?
Phó Thiến cũng thu tay, vẻ mặt khó coi hỏi.
- Mọi người đừng nghe lão ma nói xàm, chúng ta cùng hắn thù sâu như biển. Huyền Hỏa Thần Châu chính là thần vật do cổ tu sĩ lưu lại. Tuy uy lực vô cùng nhưng với tu vị của lão ma, chỉ có thể phát ra linh quang hộ thể mà thôi. Chúng ta mau tiến lên, sau khi sát diệt hắn, đương nhiên nó sẽ thuộc về các vị đạo hữu.
Vẻ mặt thư sinh trở nên âm lệ. Sau khi trấn an đám người, hắn thò tay vào trong ngực định lấy ra bảo vật lợi hại nào đó.
Nhưng lúc này, từ xa truyền đến tiếng xé gió. Mấy đạo quang ảnh đang đến đây khiến các tu tiên giả biến sắc, vẻ mặt cực kỳ khó coi.
Chẳng lẽ là trợ thủ của Âm Quỷ lão ma đã tới? Vậy chiến tiếp hay lui đi?
Mấy người đang còn do dự thì độn quang đã tới trước mắt. Là ba quỷ tu Trúc Cơ trung kỳ.
- Tham kiến thiếu chủ!
Ba hắc y nhân ở giữa không trung hành lễ với Âm Quỷ thượng nhân.
- Ngươi... Ngươi là người của Lệ Quỷ Bang?
Lão giả họ Phùng kinh hô thốt lên. Đôi song tu đạo lữ cũng đầy bất ngờ, vẻ mặt xám như tro.
Âm Quỷ thượng nhân là một kẻ cô độc. Hắn trở thành thiếu chủ Lệ Quỷ Bang từ bao giờ? Nếu là Lệ Quỷ Bang thì bọn họ tuyệt không thể trêu chọc.
Thấy địch nhân lộ vẻ kinh hãi, Âm Quỷ thượng nhân kiêu ngạo phá cười lên. Quả thật hắn còn một thân phận khác, chính là thiếu chủ Lệ Quỷ Bang,
Tu ma giả hành sự độc ác tàn nhẫn nhưng vẫn có điều úy kỵ. Bản tính của Âm Quỷ thượng nhân này vô cùng tàn bạo, gian dâm giết người cướp bảo là niềm vui của hắn. Khi làm chuyện xấu, hắn lại hóa thân thành Âm Quỷ thượng nhân để che mắt thế gian.
- Các ngươi đã biết thân phận thật của bổn thiếu chủ, có thể yên tâm mà chết.
Trên mặt Âm Quỷ thượng nhân tỏa sát khí, thu Huyền Hỏa Thần Châu lại rồi lại tế ra quỷ xoa. Ba tên quỷ tu cũng không chậm trễ, liền tế ra các kiện Linh Khí.
Lập tức các loại kỳ quang chớp động trên không trung, thanh âm bạo liệt vang lên không ngừng.
Lâm Hiên nấp ở một nơi, vẻ mặt trở nên khó coi. Không ngờ Âm Quỷ thượng nhân lại có hai thân phận. Như vậy dù có trận pháp hỗ trợ, hắn cũng không thể đối phó với bốn quỷ tu Trúc Cơ kỳ.
Trầm ngâm một lúc, hắn quyết định tiếp tục tọa sơn quan hổ đấu.
Đột nhiên một tiếng thảm thiết truyền vào tai, thì ra lão giả họ Phùng đã bị đứt một cánh tay.
Hai huynh muội họ Phó cũng bị hai tên quỷ tu vây khốn, tình thế vô cùng nguy ngập.
Còn cặp song tu đạo lữ thì do Âm Quỷ thượng nhân đối phó. Tuy một địch hai nhưng thắng lợi thuộc về hắn chỉ là vấn đề thời gian.
Phùng Viễn đưa bàn tay còn lại chặn chỗ tay cụt, trong mắt hiện vẻ sợ hãi. Đột nhiên lão hóa thành một đạo kinh hồng bỏ chạy.
- Ngươi...
Bạch y thư sinh vừa sợ vừa giận, nhưng thân hắn còn khó bảo toàn chứ nói gì đến việc giữ lão giả ở lại.
Có điều thân hình lão giả vừa lắc nhẹ, đã từ giữa không trung rớt xuống đất, sắc mặt biến thành màu đen, thở ra thì nhiều mà hít vào thì ít.
Trúng độc!
Khóe miệng Lâm Hiên trở nên khô khốc. Mấy gã quỷ tu này thật lợi hại. Trên kiện Linh Khí chém đứt cánh tay lão giả có tẩm kịch độc lợi hại, dễ dàng lấy mạng một tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Một tên quỷ tu rảnh tay, đã gia nhập vây công Phó thị huynh muội. Rất nhanh gã thanh niên bị tiêu diệt còn Phó Thiến thì bị bắt lại. Một tên quỷ tu hạ cấm chế trên người nàng rồi ném sang một bên.
Sắc mặt Phó Thiến trắng bệch như tờ giấy. Theo lời đồn, những nữ tử rơi vào tay Âm Quỷ thượng nhân đều sống không bằng chết!
Âm Quỷ thượng nhân cùng ba trợ thủ tiếp tục vây công cặp song tu đạo lữ kia.
Mắt thấy trộm gà không được lại còn mất nắm thóc. Thư sinh vừa chống đỡ vừa mở miệng cầu khẩn:
- Âm Quỷ thiếu chủ, tiểu nhân có mắt không thấy núi Thái Sơn. Chỉ cần người tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân nguyện làm trâu làm ngựa suốt đời để người ra roi.
- Làm trâu làm ngựa?
Âm Quỷ thượng nhân lại cười lên ha hả:
- Bổn tọa là thiếu chủ Lệ Quỷ Bang, chẳng lẽ còn thiếu thuộc hạ sao? Yên tâm, sau khi ngươi chết, bổn tọa sẽ thay ngươi chiếu cố đến thê nhi xinh đẹp của ngươi.
Vừa nói hắn vừa vung tay, từ trong tay áo bắn ra một điểm hồng quang. Thư sinh vội điều khiển Ngân luân chống đỡ. Nhưng như bị một cường lực đánh trúng, thân hình hắn bắn xa ra mấy trượng, ói ra một ngụm máu bầm.
- Không phải ngươi nhòm ngó Huyền Hỏa Thần Châu của ta sao? Hiện tại cho ngươi được sáng mắt thêm một chút.
Lâm Hiên thầm rúng động. Thần Châu này rốt cuộc là bảo vật gì? Uy lực của hồng quang kia dường như còn trên một bậc so với Khí Linh của hắn.
Lúc này hồng y thiếu phụ đã bị sanh cầm. Rơi vào đường cùng, trên mặt thư sinh lộ vẻ quyết tuyệt, hung ác nói:
- Âm Quỷ lão ma, ngươi đừng khinh người quá đáng. Ta nguyện làm tôi tớ mà ngươi vẫn không buông tha. Đã thế chúng ta hãy cùng xuống âm tào địa phủ.
Chỉ thấy tay trái thư sinh nắm lấy Ngân Luân, hung hăng tự chém liên tục vào người. Tức thời bộ bạch y chuyển thành huyết y, toàn thân đều có nhưng vết thương sâu hoắm, máu tanh chảy ra ồng ộc.
Âm Quỷ thượng nhân ngạc nhiên rồi vẻ mặt lập tức trở nên ngưng trọng.
-Chẳng lẽ là Huyết Tế Phệ Quỷ Thuật?
Đây là một loại bí pháp trong ma đạo lưu truyền từ thời thượng cổ. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, tu sĩ tuyệt không sử dụng.
Huyết Tế Phệ Quỷ uy lực cực lớn nhưng cái giá phải trả khi thi triển ra chính là sinh mạng của mình. Đơn giản chính là dùng máu thịt của bản thân làm vật dẫn, triệu hồi ác quỷ từ Âm Ti Giới.
Ác quỷ sau khi xuất hiện sẽ ăn sạch toàn thân người thi triển, sau đó mới theo thần niệm của người thi triển tiêu diệt địch nhân. Tu sĩ có thực lực càng cao, ác quỷ được triệu hồi càng mạnh.
- Mau ngăn hắn lại.
Âm Quỷ thượng nhân vừa giận vừa sợ quát to. Đối phương là tu tiên giả sao có thể sử dụng bí thuật ma đạo đáng sợ này? Hắn thu lại vẻ cuồng ngạo, đánh ra một đạo pháp quyết.
Ba tên quỷ tu còn lại không dám chậm trễ, khu động Linh Khí công kích tới.
" Phụt..."
Thư sinh phun ra một ngụm tinh khí hòa lẫn cùng với máu tanh, biến thành một đoàn huyết vụ màu đỏ tím bao phủ cả người hắn lại. Linh Khí cùng pháp thuật đánh lên nhưng không có hiệu quả.
Đột nhiên sắc trời trở nên tối sầm. Cùng với tiếng sấm sét đoàng đoàng, trên không trung chợt xuất hiện một khe hở khá lớn, các luồng âm phong lạnh lẽo từ trong đó thổi ra.
- Ha ha, tất cả chúng ta cùng xuống địa ngục!
Từ trong huyết vụ truyền ra tiếng cười điên cuồng của thư sinh. Sau đó một bộ xương khô đỏ như máu lớn đến vài trượng, mang theo quỷ khí âm trầm hung ác từ khe hở chui ra.
Vừa hiện thân, Khô lâu nọ há mồm đem tất cả huyết vụ của thư sinh hút vào loạn nhai một hồi, trong hốc mắt phát ra hồng quang kinh người.
- Không ổn. Đây là Âm Sát Khô Lâu, chúng ta không phải là đối thủ của nó. Các ngươi mau kết Thiên Yêu Trận ngăn nó một lát. Ta đi thu dọn hành trang rồi chúng ta lập tức rời khỏi đây.
Âm Quỷ thượng nhân lạnh lùng sai khiến.
- Vâng, thiếu chủ.
Ba tên quỷ tu vội đứng thành hình chữ phẩm, lấy ra mấy cây tiểu phiên khẽ quạt một cái, chúng liền bắn ra đầy rẫy những sợi tơ đen, trói lấy Âm Sát Khô Lâu.
Âm Quỷ thượng nhân không chút do dự xoay người độn quang vào động.
Lâm Hiên thấy vậy thì nheo mắt. Ba gã kia đang phải chống trả Âm Sát Khô Lâu. Còn một mình Âm Quỷ thượng nhân nên cơ hội thành công khá lớn.
Hắn lấy một tấm Ẩn Thân Phù dán lên người, sau đó đem thu liễm toàn bộ khí tức.
Vừa xong thì Âm Quỷ thượng nhân bay vào trong động phủ. Chỉ thấy hắn đến trước một vách động, miệng lẩm nhẩm chú ngữ rồi đánh ra một đạo pháp quyết.
Sự tình quỉ dị chợt xảy ra, chỉ thấy vách động lăn tăn như gợn sóng rồi biến đi, hiện ra một tàng bảo thất nho nhỏ.