Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 60: Huyền Ma Chân Kinh

Chương 60: Huyền Ma Chân Kinh





Đem một tấm bồ đoàn ra trước mắt quan sát một hồi, Lâm Hiên liền vận chuyển linh lực đến đầu hai ngón tay, nhẹ nhàng kéo một cái.

Roạt một tiếng nhỏ rồi mảnh vụn đầy trời, vài trang giấy lụa đã xuất hiện trước mặt.

Lâm Hiên phất tay áo đem chúng thu về. Trên này có ghi những hàng cổ văn tự, ý tứ vô cùng thâm ảo, dường như thuộc một công pháp nào đó.

Lâm Hiên khẽ nhíu mày, lại xé các tấm bồ đoàn khác. Quả nhiên bên trong mỗi tấm đều có hai đến ba trang giấy lụa.

Sau nửa canh nửa giờ, vẻ mặt hắn ngưng trọng, cầm trong tay bản công pháp đã được xếp đúng thứ tự cho vào túi túi trữ vật.

May là hắn cẩn trọng, nếu không đã bỏ qua Huyền Ma Chân Kinh này. Lâm Hiên cũng không khỏi không bội phục cách bố trí của Thiên Sát Ma Quân.

Tu sĩ thường đem công pháp khắc vào trong ngọc giản cho dễ mang theo, lại thuận tiện bảo tồn và dễ sử dụng. Thiên Sát Ma Quân thì lại nghĩ khác.

Huyền Ma Chân Kinh này không phải công pháp tầm thường, là bí thuật bất truyền của sư môn hắn. Cũng chính là công pháp mà Cực Ác Ma Tôn đang tu luyện. Lão quái vật này hiện là ma đạo đệ nhất nhân, vậy có thấy rõ Huyền Ma Chân Kinh trân quý đến cỡ nào.

Thiên Sát Ma Quân bố trí theo kiểu ám kỳ, sau khi ghi lại công pháp trên giấy lụa thì đem nó chia ra, giấu vào trong các bồ đoàn. Ngọc giản là vật tiên giới, sẽ tỏa ra một chút linh khí, rất khó đảm bảo không bị tu sĩ phát hiện.

Bố trí kiểu này thì bí ẩn hơn. Bình thường tu sĩ sẽ không hứng thú với mấy bồ đoàn tầm thường này. Cũng may với tâm cơ nhạy bén cùng khả năng quan sát tỉ mỉ, dưới cơ duyên xảo hợp, Lâm Hiên đã thu được Huyền Ma Chân Kinh.

Tìm tòi bên trong thêm một lần, khẳng định không có gì khác lạ. Lâm Hiên mới chậm rãi đi ra ngoài. Tàng Bảo thất, Linh thú phòng, tĩnh thất, luyện đan thất được bố trí vòng tròn có các hướng ra ngoài hoa viên.

Lâm Hiên do dự một chút rồi đi đến tĩnh thất, ở nơi này hắn tìm được mấy chục khối tinh thạch trung phẩm, sau đó lại đi tới Linh thú phòng.

Phòng này dài rộng hơn mười trượng, trong góc có một quả cầu tròn màu trắng cỡ nửa thước, có lẽ là trứng của một loại yêu thú nào đó.

Lâm Hiên thả ra thần thức, bên trong quả nhiên có khí tức của sinh linh. Hắn mừng rỡ vội đem thu vào Linh thú túi. Đây chính là một đại thu hoạch. Với thần thông của Thiên Sát Ma Quân, chắc chắn linh thú này phải vô cùng quí hiếm, hơn nữa trứng còn chưa nở nên yêu thú còn chưa nhận chủ.

Trong luyện đan thất chỉ có vài cây linh thảo ngàn năm, Lâm Hiên cũng không chút khách khí thu vào.

Cuối cùng còn một gian phòng có viết ba chữ vàng Tàng Bảo Thất vô cùng bắt mắt trên cửa. Bên trong đương nhiên rất cám dỗ, có điều Lâm Hiên không vội đi vào, khóe miệng lộ nụ cười mỉa mai, không biết đang suy tính cái gì.

Đột nhiên hắn thò tay vào ngực, lấy ra một viên Ẩn Linh Đan nhanh chóng nuốt vào, sau đó trốn ở một bên.

Một lát sau, có mấy đạo độn quang từ bên ngoài bay vụt vào. Quang hoa tản đi hiện ra năm nam một nữ, đều là tu sĩ Trúc Cơ Kỳ. Lão giả đầu lĩnh là một cao thủ hậu kỳ.

- Đại ca, nơi này chính là bí mật động phủ của Thiên Sát Ma Quân sao?

- Không sai, chính là nơi này.

- Kỳ lạ, sao không có cấm chế gì vậy, có thể đây là một cái bẫy dụ người vào chăng?

Nữ tu duy nhất trong đám có điểm lo lắng mở miệng.

- Yên tâm, tứ đệ ngẫu nhiên nghe được tin tức Thiên Sát Ma Quân có một động phủ bí mật tại Khuê Âm Sơn Mạch. Mạc Bắc Lục Hiệp chúng ta đã điều tra rõ điều này là thật. Với tu vị của Ma quân, chắc chắn bảo tàng cất giữ không ít bảo vật. Khuê Âm Sơn Mạch quá lớn, cũng may lần này hắn bị chính ma lưỡng đạo đuổi giết nên chúng ta có manh mối, chắn chắn là nơi này.

Một nam tử mặt vàng có vẻ chắc chắn mở miệng.

- Nhưng muội vẫn cảm thấy lầu các này có chỗ kỳ quái.

Trên mặt nữ tu hiện vẻ cẩn thận.

Lão giả đầu lĩnh trầm ngâm một chút cũng nói:

- Lục muội nói cũng có lý, tóm lại mọi người cẩn thận là không thừa.

- Đại ca không cần lo lắng, tiểu đệ đoán hẳn là Thiên Sát Ma Quân bị chính ma lưỡng đạo truy sát chạy về động phủ. Sau đó địch nhân đuổi tới nên vội trốn đi mà chưa kịp khởi động cấm chế.

Nam tử mặt vàng phỏng đoán.

- Ta cũng tán thành cách nghĩ của Nhị ca, bên ngoài vẫn còn dấu vết đại chiến, chắc là ma quân mới mở cấm chế thì cao thủ chính ma lưỡng đạo đã đuổi tới, hắn còn chưa kịp vào trong này.

Một thư sinh niên tầm hai mươi đắc ý phân tích.

- Theo ý tứ đệ thì bảo vật vẫn còn lưu lại nơi này?

Vẻ mặt lão giả trở nên vui mừng.

- Rất có khả năng.

Thư sinh tự tin mở miệng.

- Không biết chính ma cao thủ đã vào đây chưa?

- Yên tâm, bọn họ đều tới cướp đoạt Thiên Trần Đan, đuổi theo Thiên Sát Ma Quân là việc cần kíp, sao có thời gian cùng hứng thú vào trong này.

- Hừ, Thiên Trần Đan thần kỳ nghịch thiên nhưng cao thủ muốn đoạt nó nhiều như mây, đáng thương cho những kẻ Trúc Cơ Kỳ dám mơ tưởng về nó. Kết quả chưa thu được gì đã mất đi tính mạng. Huynh đệ chúng ta tìm bảo vật khác của Ma Tôn lại là hành động sáng suốt.

- Được rồi, tứ ca đừng tự đề cao nữa, chúng ta phải nhanh hành động, kẻo có tu sĩ khác đến thì phiền toái.

Bộ dáng nữ tu đã bắt đầu không kiên nhẫn. Lời này có lý, Đám người vội đưa mắt quét qua khắp trang viên.

- Tàng Bảo Thất!

- Ở đâu?

Theo ngón tay của nữ tu, thấy mấy chữ vàng thì đám người lộ vẻ mừng rỡ. Thanh niên vừa động thân, chuẩn bị tiến vào thì một thanh âm vang trong trẻo lên:

- Tứ ca đợi một chút!

Lục muội, làm sao vậy?

- Cẩn thận xem có cấm chế hay không.

Thiếu nữ có vẻ cẩn trọng mở miệng.

- Lục muội nói rất phải.

Lão giả đưa tay vỗ vào túi trữ vật tế ra Linh Khí:

- Các đệ mau tránh, để lão phu thử một chút

Nói rồi lão duỗi ngón tay điểm ra một chỉ. Linh Khí hóa thành một đạo sáng màu lam chém thẳng xuống cửa chính Tàng Bảo thất. Oanh một tiếng, không ngờ nơi cửa phóng ra hai đạo sáng màu lục ứng phó với đạo sáng xanh.

"Quả nhiên có cấm chế. Đại ca, ta tới giúp người!

Mấy người khác cũng ào ào tế ra Linh Khí đánh tới, nhất thời kỳ quang đủ mọi sắc màu bay lượn vù vù trên không trung.

Nửa canh giờ sau, dưới sự vây công của đám tu sĩ, rốt cuộc hai đạo sáng màu lam cũng rớt xuống, thì ra là hai tấm phù lục, Ầm một tiếng, cửa lớn của tàng bảo thất bị chém thành hai nửa, lộ ra một lối đi rộng cả trượng.

Mới thấy bảo vật bên trong, trong mắt sáu tu sĩ đều hiện vẻ tham lam.

Chỉ thấy trung phẩm tinh thạch trong này chất thành hàng đống. Ở giữa thạch phòng có một giá binh khí làm từ ngọc thạch chia làm ba tầng. Hai tầng dưới đều là Linh Khí, riêng cực phẩm đã có tám cái. Đáng chú ý nhất là tầng thứ ba có một cái thước màu vàng kim có phù văn sắc kim ẩn hiện ngoài mặt, tỏa ra linh khí cùng khí thế bức người.

- Pháp bảo!

Đám tu sĩ đồng thanh kinh hô. Đối với bọn họ, đây là bảo vật quý giá tới mức không dám mơ tới, tu vị chưa đủ dùng nhưng có thể dễ dàng đổi lấy vô số bảo vật khác.

Ở bên cạnh cây thước hoàng kim còn có một chiếc bình ngọc nho nhỏ, bên trong chắc chắn có linh đan diệu dược.

- Đại ca, lần này chúng ta phát tài rồi.

"Ha ha, có những tinh thạch bảo vật này, ngày sau sẽ có hy vọng ngưng thành Kim Đan!

- Đúng vậy, không ngờ Thiên Sát Ma Quân lại có tài phú bá đạo đến như thế!

- Tránh đêm dài lắm mộng, chúng ta mau tới thu thập!

Sáu người chen chúc xông vào tàng bảo thất, Lâm Hiên trốn ở gần đó lại không hề vội vàng, chỉ lẳng lặng quan sát.

Sáu người lao qua đống tinh thạch trên mặt đất với vẻ mặt tham lam, định lấy Linh Khí pháp bảo trên giá. Đúng lúc này, một trận cuồng phong thổi tới, không ngờ căn phòng đầy bảo vật biến mất, thay vào đó là một bình nguyên hoang vu, trong sắc trời mờ tỏ có vô số âm hồn ác quỷ lượn lờ khắp nơi.

- Ồ...

Sáu người sợ tới ngây người, nhất thời lúng túng.

- Đại ca!

- Không ổn, đây là trận pháp! Chúng ta đã trúng gian kế, vừa rồi chỉ là huyễn thuật che mắt, không ngờ Tàng bảo thất này là một cạm bẫy.

Lão giả đầu lĩnh tỉnh ngộ, sắc mặt trắng bệch.

- Tính sao bây giờ?

Bọn họ còn chưa có thời gian thương lượng thì trận pháp đã khởi động, vô số âm hồn ác quỷ hung dữ đánh tới khiến sáu người vội tế ra Linh Khí, liều mạng nghênh chiến.

Lâm Hiên từ chỗ ẩn thân đi ra, hắn không chút bất ngờ về tình huống ban nãy.

Tàng Bảo Thất?

Quả thật tâm cơ của Thiên Sát Ma Quân sâu không thấy đáy, là nhân vật bình sinh Lâm Hiên ít gặp.

Lão ma lại tốt đến mức gom tất cả bảo vật chất đống cùng một chỗ, rồi ghi rõ là Tàng Bảo Thất, lại thiết lập ở nơi thuận lợi dễ thấy cho tu sĩ khác đến trộm sao?

Lúc đầu Lâm Hiên đã thấy ngay nhưng không vào, bên trong chín phần có cạm bẫy.

Đặc biệt sau khi thấy cấm chế bên ngoài khởi động thì hắn càng chắc chắn. Chỉ là một chút cấm chế đơn sơ khiến đám người mất cảnh giác, tiếp theo sẽ bị bảo vật làm lóa mắt mà tiến vào!

Lâm Hiên im lặng nhưng chưa vội rời đi, cứ đợi trước cửa Tàng bảo Thất.

Một lát sau, mấy tiếng kêu thảm thiết truyền vào tai, trận pháp bên trong vô cùng lợi hại, Mạc Bắc Lục Hiệp có thực lực không kém, đều là tu sĩ Trúc Cơ kỳ nhưng chỉ chống đỡ được một khắc, toàn bộ đã biến thành một vũng máu tươi.

Đám người ngã xuống, ảo cảnh cũng tan biến theo. Trong phòng lại khôi phục cảnh tượng như trước. Vẫn là tinh thạch chất đầy trên mặt đất cùng Linh Khí pháp bảo, đan dược bày trên kệ.

Trên mặt Lâm Hiên hiện dị sắc. Rõ ràng là một cạm bẫy nguy hiểm được Ma Quân bố trí, bên trong chắc chắn không có bảo vật gì. Sở dĩ hắn còn lưu lại là đang nghĩ cách thu lấy trận pháp có uy lực lợi hại kia. Hắn liền gọi Nguyệt Nhi đi ra.



Một ánh cầu vồng từ trong lầu các bay ra. Lâm Hiên lơ lửng giữa không trung, quay đầu nhìn thoáng qua lầu các rồi tế ra một thanh phi kiếm.

Trong kiếm quang chói mắt, lầu các bị bổ tan tành. Cuối cùng động phủ bí mật của Thiên Sát Ma Quân đã bị phá hủy. Nhìn vào tầng không bụi mù, Lâm Hiên im lặng một chút rồi hóa thành một đạo quang ảnh tan biến nơi chân trời.

Chuyến đi lần này phải nói là đại đại thu hoạch. Ngoài Thiên Trần Đan nghịch thiên còn có Huyền Ma Chân Kinh. Trận pháp bố trí ở Tàng Bảo Thất giả có uy lực rất lớn. Có điều không có người chủ trận, Lâm Hiên và Nguyệt Nhi hợp lực mất nửa tuần trăng đã thu lại.

Ngoài trận bàn dùng để thao túng trận pháp, trận kỳ dùng để bố trận, Lâm Hiên còn tìm được ngọc giản giới thiệu về trận này.

Cực Âm Ác Linh Trận!

Căn cứ theo ngọc giản, trận pháp này vô cùng uy lực. Dù là cao thủ Ngưng Đan sơ kỳ, bị nhốt ở trong thì khó lòng mà thoát ra cũng vô cùng.

Đọc đến đây Lâm Hiên mừng rỡ không thôi. Chẳng phải trận này có thể so với đại trận trấn phái của một số môn phái trung đẳng sao?

Mà trận pháp của môn phái khá phức tạp, cần có nhiều tu sĩ thao túng. Cực Âm Ác Linh trận chỉ cần một người chủ trận là đủ. Đem nó bố trí chung quanh động phủ hoặc dẫn dụ địch nhân vào trong, đều có thể phát huy uy lực to lớn.

Trong khi Lâm Hiên tràn đầy vui mừng bay về Linh Dược Sơn, lại có một số kẻ khác đang vô cùng buồn bực.

Bích Vân Sơn.

Lúc này Thái Bạch Kiếm Tiên và Âu Dương Cầm Tâm đã hồi sơn. Hai người lập tức tới một tòa động phủ phía hậu sơn. Chung quanh có rất nhiều cổ thụ xanh um cùng sương vụ màu trắng mờ ảo, nơi này có linh khí nồng đậm vượt xa các nơi trong U châu rất nhiều.

Là cao thủ Ngưng Đan Kỳ, Thái Bạch Kiếm Tiên và Âu Dương Cầm Tâm có địa vị tôn sùng. Có điều tới đây hai người lộ vẻ cẩn trọng, không dám cả thở mạnh.

Thái Bạch Kiếm Tiên lấy ra một đạo Truyền Âm Phù, cúi đầu khẽ thì thầm mật ngữ vào trong, sau đó vung tay đem nó bay vào động.

Một lát sau, sương trắng trước mắt tản đi, hiện ra một lối nhỏ. Hai người liếc mắt rồi cùng đi vào. Đây là chính là cấm địa trọng yếu nhất của Bích Vân Sơn. Dù là chưởng môn chân nhân, nếu không có sự tình khẩn cấp cũng không thể tự ý xông vào.

Sở dĩ Bích Vân Sơn có thể tung hoành U Châu, là do có hai vị thái thượng trưởng lão Nguyên Anh kỳ. Duyên Trần Động này chính là nơi hai lão quái nọ thanh tu.

Lão quái Nguyên Anh kỳ ở trong mắt đám tu sĩ, là một loại tồn tại cao vời không thể với tới. Bọn họ có thần thông di sơn đảo hải. Ở cảnh giới này, các lão quái hầu như không quản tục chuyện thế gian, trừ phi là sự tình quan hệ đến thịnh suy tồn vong của môn phái.

Cửa đá nặng nề mở, hiện ra thân ảnh hai lão giả, tuy cả hai râu tóc bạc trắng nhưng không hề có vẻ già nua. Ngược lại khiến người ta có cảm giác xuất trần như thần tiên trong truyền thuyết. Lão bên trái vận đạo bào, lão bên phải thì vận thanh y.

- Chúng đệ tử tham kiến hai vị sư bá.

Thái Bạch Kiếm Tiên cùng Âu Dương Cầm Tâm đồng thời cung kính thi lễ, hai lão giả dường như không nghe thấy. Tuy vậy hai cao thủ Ngưng Đan Kỳ vẫn đầy kiên nhẫn, cung kính đứng ở một bên.

Rất lâu sau, lão giả vận đạo bào đem tầng sương mù quanh thân thể hút vào, chậm rãi mở mắt:

- Hai ngươi không mang Thiên Trần Đan về sao?

- Sư bá thứ tội, Thiên Sát Ma Quân cùng đường làm liều, đã hủy đi linh đan.

- Ừm, ngươi thuật rõ lại tình cảnh lúc đó cho ta.

- Dạ, sư bá…

So với vẻ lãnh đạm của Âu Dương Cầm Tâm, Thái Bạch Kiếm Tiên thuận lời thuận lẽ hơn, lúc này liền đem sự tình nơi Khuê Âm Sơn Mạch thuật lại cho hai lão.

- Cái gì, Cực Ác Ma Tôn cũng tới đó?

Trầm ngâm cho đến khi nghe tên Cực Ác Ma Tôn, vẻ mặt đạo bào lão giả có chút biến đổi:

- Thật sự là hắn, ngươi không nhìn sai chứ?

- Khởi bẩm sư bá, tướng mạo của ma tôn tuy có khác, tu vị cũng chỉ Ngưng Đan trung kỳ nhưng Thiên Sát Ma Quân đã khẳng định, Huyết Yêu Lão Tổ lại nghe lệnh hắn, hắn còn có thể sử dụng Vạn Hồn Phiên.

- Thao túng cả Vạn Hồn Phiên?

Lão đạo trầm ngâm một chút:

- Như vậy đúng là Cực Ác, ngươi nói tiếp đi...

Sau chừng nửa canh giờ.

- Chuyện là như vậy, đệ tử cùng sư muội không thể thu hồi Thiên Trần Đan, xin sư bá trách phạt.

- Được rồi, lão gia hỏa Cực Ác kia đích thân tới, cho dù là chỉ là Phụ thân đại pháp nhưng các ngươi cũng không thể chống lại. Đây là do ta sơ xuất, các ngươi không cần tự trách.

Vẻ mặt lão đạo ôn hòa, khẽ thở ra một hơi.

- Tạ ân sư bá!

- Các ngươi lui ra đi!

- Vâng!

Thái Bạch Kiếm Tiên và Âu Dương Cầm Tâm thi lễ rồi cung kính lui đi.

- Triệu sư đệ, theo ngươi rốt cuộc chuyện này là sao? Mấy lão bất tử chúng ta đã định hiệp nghị không tự tay đoạt Thiên Trần Đan. Khi ấy rõ ràng Cực Ác còn ở Vấn Tiên Các đấu cờ. Sao có thể phân thân tới Khuê Âm Sơn Mạch?

- Điều này...

Thanh y lão giả khẽ cau mày rồi đột nhiên biến sắc, thần sắc mơ hồ lộ chút kinh hãi.

Sự tình thất thố xuất hiện ở lão quái Nguyên Anh kỳ quả thực khiến người khó tưởng tượng nổi. Lão đạo đầy ngạc nhiên hỏi:

- Sao vậy sư đệ, ngươi đang nghĩ tới chuyện gì?

- Sư huynh, Cực Ác Ma Tôn đấu cờ cùng chúng ta, chắc chắn không phải thế thân.

- Đương nhiên, hai người chúng ta còn hai lão quái Lôi Vân Sơn Trang cùng Nhất Tuyến Hạp. Chẳng lẽ còn không phân biết được chân giả?

Lão đạo có vẻ không vui.

- Sư huynh, tiểu đệ không nói ý này.

Thanh y lão giả thở dài:

- Huynh nghĩ xem, chân thân ma tôn cùng chúng ta đấu cờ nhưng lại có một Cực Ác Ma Tôn khác xuất hiện ở Khuê Âm Sơn Mạch. Tuy tướng mạo có khác nhưng có thể sử dụng bổn mạng pháp bảo Vạn Hồn Phiên, như vậy chỉ có một khả năng. Thế nào, sư huynh còn chưa nghĩ ra sao?

- Sư đệ nói là....

Lão đạo sĩ nhất thời cứng họng, dường như bị chính suy đoán của mình làm cho hoảng sợ, âm thanh trở nên khô khốc:

- Không có khả năng, chẳng lẽ lão ma đã luyện thành Đệ Nhị nguyên thần?

- Ừm

Thanh y lão giả trở nên trầm ngâm:

- Mấy lão quái chính đạo chúng ta chỉ là Nguyên Anh sơ kỳ, còn lão ma hiện đã tiến cảnh trung kỳ, công pháp tu ma vốn vô vàn quỉ dị. Lão ma luyện thành Đệ Nhị nguyên thần cũng là bình thường.

Lão đạo nghe tới đây thì không phản bác nữa. Có phần không cam lòng nhưng cũng phải thừa nhận. Thiên phú của Cực Ác quả thật vượt hơn các lão nhiều.

Lúc này vẻ mặt lão trở nên ngưng trọng:

- Nếu là vậy thì rất phiền toái. Tại U châu chúng ta, đã ngàn năm nay không có ai luyện thành thần thông Đệ nhị nguyên thần. Chẳng lẽ là đã đến hồi đạo tiêu ma trướng?

- Sư huynh không cần quá lo lắng.

Thanh y lão giả mỉm cười:

- Theo Thái Bạch nói thì Đệ nhị nguyên thần của lão ma vừa mới ngưng đan. Sư huynh cũng biết, Đệ nhị nguyên thần muốn kết anh thì khó hơn chủ nguyên thần gấp mấy lần. Một khi thất bại thì ngay cả chủ nguyên thần cũng bị hao tổn chân nguyên. Lão ma chưa chắc dám mạo hiểm như thế. Thiên phú của hắn tuy cao, nhưng muốn tuy luyện cả hai nguyên thần thành song anh thì khả năng cực thấp.

- Nhưng dù vậy, có Đệ nhị nguyên thần thì tu vị của lão ma vẫn đại tăng.

Lão đạo vẫn lo lắng:

- Thực lực của lão ma giờ không đơn giản chỉ là một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ và một vãn bối Ngưng Đan Kỳ cộng lại.

- Ta hiểu, nếu không thì Đệ nhị nguyên thần sao có thể tính là thần thông có uy lực cực mạnh của tu sĩ Nguyên Anh. Tuy vậy ma đạo chỉ có mình hắn, chúng ta có tới bốn người cũng đủ áp chế, chỉ là....

Nói tới đây trên mặt thanh y lão giả lộ vẻ đáng tiếc:

- Tiểu đệ lần trước may mắn kết anh thành công, thêm sư huynh thì thực lực Bích Vân Sơn chúng ta đã vượt xa Nhất Tuyến Hạp cùng Lôi Vân Sơn Trang. Nếu như cho chúng ta thêm chừng trăm năm.... Không, cần năm mươi năm đã đủ rồi, Bích Vân Sơn chúng ta nhất định có thể thống nhất chính đạo xưng bá U Châu, nhưng hiện tại...

- Quả là thời thế thay đổi!

Lão đạo cũng thở dài:

- Hiện tại thế lực ma đạo bành trướng, đám tu ma giả rục rịch hành động, dã tâm của lão quái vật Cực Ác Ma Tôn này không nhỏ. Chúng ta đành tạm thời từ bỏ kế hoạch khuếch trương thực lực bổn môn, hợp tác cùng thế lực khác.

- Hừ, có dã tâm lại há chỉ là Ma tôn, chẳng lẽ sư huynh chưa từng nghĩ đến Linh Dược Sơn?

Thanh y lão giả cười lạnh.

- Linh Dược Sơn?

Trong mắt lão đạo hiện chút kinh ngạc:

- Lời này của sư đệ là có ý gì? Linh Dược Sơn tuy có luyện đan thuật thần kỳ nhưng thực lực không đáng nhắc, chưởng môn chỉ là tu sĩ Trúc Cơ kỳ.

- Hừ, Trúc Cơ Kỳ!

Thanh y lão giả tuy là sư đệ nhưng rõ ràng chính là người quyết đại sự trong môn, lạnh lùng cười nói:

- Sư huynh nghĩ thật đơn giản, trước kia tiểu đệ đã bị gạt nhưng qua lần Thiên Trần Đan xuất thế này...

- Điều này sao lại liên quan đến Thiên Trần Đan?

- Sư huynh, lời đồn tổ sư Linh Dược Sơn chỉ là một tán tu am hiểu luyện đan thuật, nhưng ta hoài nghi người này chính là tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nếu không sao có thể luyện ra Thiên Trần Đan nghịch thiên như vậy. Môn phái truyền thừa của tu sĩ Nguyên Anh kỳ, há lại có thể là một đám phế vật sao?

Thanh y lão giả nhếch môi cười khểnh.

- Sư đệ nói là...

- Không sai, ta hoài nghi bọn hắn đang giả trư ăn hổ, thực lực Linh Dược Sơn tuyệt đối không phải hạng tam lưu, tuy chưa rõ có cao thủ Nguyên Anh kỳ hay không nhưng khẳng định không ít tu sĩ Ngưng Đan Kỳ. Một môn phái có thực lực nhất lưu mà lại đem danh khí ẩn dấu như vậy, chứng tỏ dã tâm của bọn chúng không nhỏ!

- Ừm, sư đệ nói có lý, vậy chúng ta...

- Không vội hành động. Tạm thời có thể phái đệ tử...

Thanh âm của thanh y lão giả nhỏ dần, cuối cùng là truyền âm thương lượng cùng sư huynh.

Hai lão quái đang bí mật thương nghị thì một đạo Truyền Âm Phù lại bay vào động phủ. Thanh y lão giả vẫy tay một cái, Truyền Âm Phù hóa thành một đạo hỏa quang rơi vào trong lòng bàn tay. Đem thần thức truyền vào, một lát sau trên mặt lão lộ vẻ cổ quái.

- Sư đệ, sao vậy?

- Là Âu Dương nha đầu phát tới, huynh tự xem đi!

Vừa nói lão vừa đưa Truyền Âm Phù sang.

Một lát sau lão đạo ngẩng đầu, vẻ mặt hết sức khó coi:

- Không phải chứ. Trương Thái Bạch sao có thể là nội gián?

- Không có khói sao có lửa.

Thanh y lão giả tuy cũng thầm kinh ngạc nhưng bình tĩnh phân tích:

- Truyền Âm Phù của nha đầu Âu Dương đã nói rất rõ ràng, lần trước nha đầu này hẹn Thái Bạch đã bị Đoản Miêu tiểu tử phục kích. Lần này ở Khuê Âm Sơn Mạch, nghênh địch khó khăn phát ra tín hiệu cầu cứu, tiểu tử Thái Bạch cũng không đến.

- Có lẽ trùng hợp lúc ấy Thái Bạch cũng đang gặp phiền toái chăng?

Lão đạo vẫn còn chưa tin, phản bác.

- Cũng có thể!

Trong mắt thanh y lão giả lóe lên dị quang:

- Hiện tại dã tâm của Cực Ác Ma Tôn bừng bừng, chính đạo chúng ta cũng nên đề phòng trong môn, cẩn thận sẽ không mắc sai lầm.

- Thái Bạch là môn hạ Bích Vân Sơn đã hơn hai trăm năm, lại nổi danh trong hàng đệ tử Ngưng Đan Kỳ. Trước khi Tiền sư điệt bế quan trùng kích cảnh giới, đã đề nghị hắn lên nhậm chức chưởng môn. Bích Vân Sơn đối xử với hắn không tệ. Hắn không biết suy xét sao?

- Lòng người khó đoán.

Thanh y lão giả thở dài:

- Ta lại tin lời Cầm Tâm hơn, với tính cách của nha đầu này. Nếu không nắm trên bảy thành tuyệt không phát Truyền Âm Phù tới đây. Thái Bạch tiểu tử dù thanh danh không tồi nhưng rất tôn sùng lợi ích. Nếu có đủ ích lợi, việc hắn bị ma đạo mua chuộc cũng là bình thường.

- Vậy chúng ta nên...

- Sư huynh không cần phải gấp, chưa có chứng cớ chắc chắn hắn là gian tế. Nhưng nếu là sự, chúng ta cũng không ngại tương kế tựu kế, cho lão gia hỏa Cực Ác kia một phen kinh hỉ. Giờ chưa cần rút dây động rừng, chỉ cần lưu ý hơn là được.



Hai lão quái còn đang bàn mưu tính kế, Cầm Tâm đã về đến động phủ. Nghĩ lại, lần này đến Khuê Âm Sơn Mạch trải qua gian nguy không nhỏ. Nàng khẳng định là Trương Thái Bạch đã cấu kết với tu ma giả. Sau khi cân nhắc, liền đem việc này báo cho hai vị sư bá. Tuy nhiên những chuyện có liên quan đến Lâm Hiên thì không nhắc tới. Để tránh vạn nhất hắn bị liên lụy vào.

Nghĩ tới thanh niên nọ cùng lúc trong lồng ngực của hắn. Trên mặt Cầm Tâm thoáng hiện vẻ phức tạp.

Cùng lúc đó, ở cách xa ngoài mấy vạn dặm.

- A…t xì!

Lâm Hiên hắt hơi một cái, dừng độn quang hạ xuống một đỉnh núi, đưa mắt nhìn về phương xa.

Rời Khuê Âm Sơn Mạch, hắn tính trở lại Linh Dược Sơn tiếp tục bế quan tu luyện. Lần ra ngoài này chỉ kinh sợ mà không nguy hiểm, lại có thu hoạch vô cùng phong phú. Ngoài tâm cơ nhạy bén, đúng là vận khí là đóng vai trò chủ đạo.

Có điều Lâm Hiên rõ ràng. Vận khí là một thứ rất hư vô mờ mịt, mà ở trước thực lực tuyệt đối thì tâm cơ không có bao nhiêu tác dụng. Muốn tiến xa trên tiên đạo, quan trọng nhất vẫn là tu luyện cho tốt.

Hắn tính trở lại Linh Dược Sơn thì lập tức bế quan, ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới Trúc Cơ Kỳ đại viên mãn mới xuất quan.

Ngang qua một phường thị, Lâm Hiên dừng lại đem những thứ bảo vật không cần thiết bán lấy tinh thạch, sau đó lại mua một số tài liệu cần thiết cho tu luyện sắp tới.

Có điều khi ở giữa phố, Lâm Hiên nghe được không ít tu sĩ thảo luận về sự tình có liên quan đến Thiên Trần Đan, khiến hắn âm thầm lo lắng.



Quyển 2: Đoạt Tiên Thảo -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch