Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 65: Cổ ngọc giản kỳ lạ

Chương 65: Cổ ngọc giản kỳ lạ





Bề ngoài ngọc giản có màu đen tuyền, ngoài việc hai bên có khắc một số hoa văn cổ thì không có gì đặc biệt.

Lâm Hiên dụng thần thức truyền vào trong, không ngờ bị phản chấn ngược lại. Hắn thất kinh nhưng vẫn thản nhiên đưa tay ra:

- Cho ta xem qua một chút.

- Vâng.

Ngô Lập cung kính dâng ngọc giản rồi khoanh tay mà đứng, ánh mắt tràn đầy hi vọng.

Lâm Hiên tiếp nhận ngọc giản xem thêm một hồi. Chốc lát sau thì buông nó ra. Đã cố gắng mấy lần nhưng thần thức vẫn không thể tiến nhập vào trong. Ngọc giản bình thường thì tương tự như sách vở, tu sĩ Linh Động kỳ tầng thứ nhất có thể dụng thần thức để đọc. Từ khi bước vào tiên đạo đến nay, đây là lần đầu hắn gặp phải dị trạng này.

- Tiền bối, ngài không cần tốn nhiều khí lực, ngọc giản này chỉ là phế phẩm.

- Phế phẩm?

Lâm Hiên quay đầu, chưởng quầy đã xuất hiện ở phía sau, người này hành sự nhanh chóng, sau một thoáng đã đem những độc thảo mà hắn cần ra.

- Đúng vậy!

Chưởng quầy chán ghét nhìn thanh niên phàm nhân trước mắt, sau đó thi lễ với Lâm Hiên:

- Phụ thân hắn trong một lần vô tình đoạt được ngọc giản này ở một cổ động. Lúc ấy còn tưởng rằng nhặt được bảo vật nhưng nào biết không ai có thể đem thần thức truyền vào trong.

- Chưa từng có ai biết trong viết gì sao?

Lâm Hiên khẽ nhíu mày hỏi.

- Đúng vậy, ngọc giản này được phát hiện cũng gần hai mươi năm, năm đó phụ thân Ngô Lập từng thử qua rất nhiều phương pháp nhưng cuối cùng không có kết quả, từng hỏi qua Luyện khí sư, Chế phù sư, thậm chí còn cả một vị đại cao thủ Ngưng Đan Kỳ cảm thấy hứng thú, nhưng vị tiền bối nọ nghiên cứu tới mấy tuần trăng mà cũng không có thu hoạch.

Sau này ai cũng biết vật này là phế phẩm, chỉ là phụ thân tiểu tử này cho đến khi tọa hóa vẫn còn nhắc tới nó.

Nói đến chỗ này, chưởng quầy cũng trở nên cảm khái:

- Bình tâm mà nói, tư chất phụ thân hắn còn trên một bậc vãn bối, nếu toàn tâm toàn ý tu luyện, có lẽ đã Trúc Cơ thành công, nhưng hắn lại đem tất cả tinh lực đặt trên ngọc giản này, cuối cùng chỉ ôm buồn bực mà chết. Về sau phường thị tu tiên chúng ta coi ngọc giản này là vật chẳng lành, không ai muốn mua là thế.

Lâm Hiên gật đầu, không ngờ chuyện này lại có nhiều uẩn khúc như vậy. Thấy vị tiền bối nọ lộ vẻ do dự, Ngô Lập đã tuyệt vọng, chỉ là âm thanh tiếp theo của đối phương lại khiến hắn như không tin vào tai mình.

- Chưởng quầy, ta muốn ngọc giản này. Ta sẽ trả thêm một khối tinh thạch, ngươi đi lấy cho hắn ba cây Khinh Linh Thảo!

- Tiền bối…Ngài thực sự muốn mua vật chẳng lành này?

- Ngô Lập, ngọc giản này đã hại phụ thân ngươi, hiếu tâm của ngươi thật đáng khen, ta sẽ mua giúp ngươi.

- Đa tạ tiên sư, tiểu nhân khắc sâu đại đức, trở về nhà nhất định cung phụng bài vị trường sinh cho người.

- Cũng không cần.

Lâm Hiên tiêu sái cười:

- Chỉ là một cuộc giao dịch, ngươi không cần đa tạ ta. Ta sẽ thu lấy ngọc giản này vậy.

Hắn thanh toán tinh thạch cho chưởng quầy, tiếp nhận độc thảo rồi thân ảnh phiêu diêu mà đi.

Hắn đã đi xa mà chưởng quầy còn ngơ ngác, trên thế gian còn tu tiên giả hảo tâm vậy sao? Khi không lại lấy một khối tinh thạch trợ giúp phàm nhân. Hắn nuốt nước miếng:

- Ngô Lập, coi như ngươi may mắn, vị tiền bối kia đã thanh toán tinh thạch thì ta cũng không bạc đãi ngươi, đi vào mà lấy Khinh Linh Thảo đi!

- Vâng, đa tạ thúc thúc.

- Ai là thúc thúc của ngươi, sau này đừng đến cửa tiệm của ta nữa.

Chưởng quầy trừng mắt liếc thanh niên rồi xông vào bên trong la lên:

- A tam, còn sững sờ ở nơi này làm gì, nhanh đem linh thảo lại cho ta.

Vị tiền bối kia đi rồi, cầm linh thảo trong tay, nghĩ đến mẫu thân sắp lành bệnh. Gã thanh niên Ngô Lập còn mừng đến toàn thân chưa hết run. Nhưng hắn không biết được rằng. Chính vào lúc nãy, người này đã thi triển đạo pháp huyền diệu, nhét vào trong bao của hắn một cái túi đựng hạ phẩm tinh thạch, số lượng không ít mà cũng không nhiều. Nhưng có lẽ đủ cho hai mẫu thân hắn bớt khó khăn khi sống trong phường thị này.



Lâm Hiên tiếp tục đi dạo vài vòng, thấy không có thứ gì hữu ích, trực tiếp hóa thành quang ảnh bay đi. Lần này đã mua đầy đủ độc thảo, còn thu hoạch thêm một cái cổ ngọc giản.

Nghe chưởng quầy nói như vậy nhưng Lâm Hiên lại nghĩ khác. Từ vẻ ngoài cho thấy ngọc giản nọ có niên đại lâu đời, lại xuất xứ từ một cổ động, như vậy rất có khả năng là di vật của cổ tu sĩ.

Về phần ngay cả cao thủ Ngưng Đan Kỳ chưa tìm ra cách phá giải phong ấn, chỉ có thể nói là chưa đúng phương pháp. Ngọc giản này bí hiểm như thế, chắc chắn bên trong ghi lại những thứ giá trị.

Mà dù ngọc giản thật sự là đồ bỏ. Số tinh thạch trợ giúp thanh niên phàm nhân có hiếu tâm kia, quả thực không tính cái gì với Lâm Hiên.

Sau hai canh giờ hắn về tới cửa động.

Nhớ lại khi về gần sơn môn. Nhờ thần thức cường đại, hắn phát hiện có vài luồng thần thức như có như không đảo qua trên người. Không cần phải nói, chính là của các cao thủ thế lực lớn, chắc chắn tu vị đã tới cảnh giới Ngưng Đan Kỳ.

Nghĩ đến bọn họ, Lâm Hiên thầm cười lạnh không thôi, không biết đám tinh anh đệ tử đi theo dõi hắn trở về được bao nhiêu.

Linh Dược Sơn vẫn còn sừng sững đứng đó, trừ phi chứng minh trong này quả thực có Thiên Trần Đan. Nếu không đám người chỉ có thể thầm buồn bực mà thôi. Về phiền toái đã có các trưởng lão trong môn lo lắng. Theo tình thế hiện tại, chính ma lưỡng đạo do đề phòng vạn nhất nên phái đệ tử tới thăm dò. Nói cách khác Linh Dược Sơn sẽ bình yên vượt qua chuyện này.

Tiếp theo cần cố gắng đề cao thực lực! Lâm Hiên khai mở Cực Âm Ác Linh Trận rồi vào động. Đầu tiên là cần luyện chế Thất Tâm Đan hỗ trợ tu luyện Âm Dương Quyết.

Luyện đan thuật của Lâm Hiên chưa tính là cao thâm gì, nhưng thất bại thì đã có Lam Sắc Tinh Hải.

Mất một ngày Lâm Hiên đã thu được chín viên Thất Tâm Đan cùng một số loại đan dược tăng tiến pháp lực Trúc Cơ Đan. Mỗi ngày dùng một viên Thất Tâm Đan sẽ có hiệu quả tốt nhất. Như vậy hỗ trợ luyện Âm Dương Quyết là thì vẫn còn dư.

Lại lấy ngọc giản ra, hắn lĩnh ngộ kỹ càng Âm Dương Quyết lần nữa. Sau đó đả tọa điều chỉnh thân thể đến trạng thái tốt nhất. Luyện tập bí pháp này có thể nói là thắng làm vua thua làm giặc. Nếu thành công thì trước mắt là trời cao biển rộng, thực lực đại tăng. Còn thất bại thì hồn bay phách lạc, vạn kiếp bất phục.

Đương nhiên thành công nào cũng nếm đủ loại gian nan. Tu tập công pháp nghịch thiên thì nguy hiểm cũng đáng, tu tiên đạo vốn đầy rẫy chông gai. Đã có hy vọng mà còn khiếp sợ thì đừng bao giờ đi trên con đường này!

Khoanh chân ngồi, Lâm Hiên nuốt một viên Thất Tâm Đan màu tím thẫm. Đan dược này do bảy thứ kịch độc phối hợp luyện thành, nhưng sau khi độc tính được trung hòa thì có hiệu quả ngưng thần định tâm, bảo vệ tâm thần khỏi các loại quấy nhiễu, trong thống khổ vẫn duy trì linh đài sáng tỏ.

Hiệu lực của đan dược tỏa ra rất nhanh, cảm giác mát lạnh từ đan điền nhanh chóng lan truyền ra khắp kỳ kinh bát mạch. Lâm Hiên không dám chậm trễ, vội dựa theo chỉ dẫn trong Âm Dương Quyết bắt đầu tu luyện.

Quá trình này vô cùng gian nan, trong lần đầu chuyển hóa âm dương linh lực, không có cách nào diễn tả được hết sự đau đớn. Khi trước Lâm Hiên còn cho miêu tả trong công pháp có phần khuếch đại, hiện tại đã tin rằng điều này không ngoa.

Trước kia hắn từng trải qua cảm giác đau đớn như lên núi đao vào biển lửa ở Luyện Tâm Đường. Hiện tại thì đau khổ đó chỉ là trò trẻ con. Khi trước, chịu không được hắn còn có thể chạy ra ngoài, giờ phải cắn răng chịu đựng. Muốn luyện thành bí pháp thì đau khổ này ít nhất phải kéo dài một tuần.

Tuy vậy với nghị lực ngoan cường cùng sự hỗ trợ của Thất Tâm Đan, cho dù ăn đủ loại đau khổ nhưng linh đài của Lâm Hiên vẫn sáng tỏ. Cắn môi đến bật máu hắn vẫn tiếp tục tu luyện.

Trong khi Lâm Hiên đang liều mạng tu luyện, Nguyệt Nhi cũng không nhàn rỗi. Tu vị của tiểu âm hồn đã là Linh Động kỳ đỉnh phong, thêm một bước là chính là quỷ tu Trúc Cơ kỳ. Ở một thạch thất khác, nàng đang khoanh chân lơ lửng giữa không trung. Lúc này năng lượng tinh hồn đã được củng cố, nhìn từ xa nàng không khác gì một thiếu nữ nhân tộc vô cùng xinh đẹp.

Một tuần với tu tiên giả chỉ là một cái chớp mắt, riêng đối với Lâm Hiên thì đây là khoảng thời gian dài đằng đẵng, có thể nói là dài nhất mà hắn từng trải qua.

- Phù!

Lâm Hiên thở phào nhẹ nhõm, tê liệt ngã trên mặt đất, không thể cử động ngay cả đầu ngón tay. Toàn thân ướt đẫm mồ hôi tựa như mới bò ra từ trong vũng nước.

Bộ dáng vô cùng thảm hại, sinh tử lúc trước cũng không vất vả như vậy. Nghĩ lại bảy ngày đã qua, Lâm Hiên lại sởn cả da đầu!

Tuy thống khổ nhưng hắn còn nằm đây đã chứng tỏ một điều. Hắn đã luyện thành Âm Dương Quyết!

Hai ngày sau, thân thể mới dần khôi phục. Lâm Hiên khoanh chân ngồi, thi triển Nội Thị Thuật quan sát tình huống linh lực trong thân thể. Chỉ thấy nơi khí hải trong đan điền, tập trung vô số tia linh lực màu xanh đang chậm rãi lưu chuyển. Hắn hít vào một hơi, bắt đầu thi triển Âm Dương Quyết.

Chuyện quỉ dị đã xảy ra, màu xanh của linh lực dần dần biến thành đen tuyền. Đây chính là Âm linh lực!

Sau nửa canh giờ Lâm Hiên đứng lên, dù đã luyện thành Âm Dương Quyết nhưng tốc độ chuyển hóa linh còn chậm. Cần phải cố gắng nhiều hơn để nắm chắc thuần thục.

Lúc này có thêm một hảo sự là Nguyệt Nhi đã Trúc Cơ thành công. Lúc biết chuyện Lâm Hiên thực sự rất ngạc nhiên. Khi trước, nhờ cực phẩm Tẩy Tủy Đan phụ trợ mà hắn mất tận ba tuần trăng mới Trúc Cơ thành công, không ngờ Nguyệt Nhi chỉ cần chưa đến mười ngày. Dù biết thuần âm chi thể tu quỷ đạo sẽ thuận lợi nhưng không ngờ tốc độ tu luyện của nàng lại nhanh chóng đến như vậy.

Tuy vậy sự thật vẫn là sự thật, khi Nguyệt Nhi tươi cười như hoa đến thăm động phủ, hắn trở nên ngây người mất một lúc. Hắn hâm mộ tư chất Nguyệt Nhi thì nàng cũng vô cùng ngưỡng mộ sự kiên nghị của chủ nhân. Lúc này Lâm Hiên đã có thể chuyển hóa ra âm linh lực kì lạ, có độ tinh thuần không kém nàng bao nhiêu.

Nguyệt Nhi trở về thạch thất tiếp tục bế quan củng cố cảnh giới, Lâm Hiên trở nên rất cao hứng vì sau này sẽ có thêm trợ giúp từ tiểu nha đầu. Nàng đã cố gắng thì hắn càng không thể nhàn rỗi. Lâm Hiên tiếp tục vùi đầu tu luyện Âm Dương Quyết. Lần này không đau khổ mà chỉ có cảm giác vô vị. So sánh hai lần, quả thực như giữa tiên cảnh thượng giới và chốn a tỳ địa ngục.

Hai tuần trăng sau, trải qua trên vạn lần luyện tập, Lâm Hiên đã dễ dàng chuyển hóa âm dương linh lực trong cơ thể.

Chỉ thấy hắn chính khí lẫm lẫm đứng ở một góc, linh lực toàn thân ôn hòa là thần thông đạo gia. Sau một khắc toàn thân đột ngột phát ra hắc quang, khí chất hoàn toàn thay đổi, linh lực phát ra cũng trở nên âm u hàn lạnh.

Lâm Hiên khẽ gật đầu. Âm Dương Quyết chưa đại thành nhưng khi vận dụng đã khá thành thục.

Kế tiếp là tu luyện các loại thần thông quỷ đạo. Lấy ra ngọc giản ghi lại Huyền Ma Chân Kinh. Rất nhanh tìm thấy hơn mười loại bí thuật thích hợp cho cảnh giới Trúc Cơ, hắn lại tiếp tục lựa chọn kỹ càng một lần nữa.

Điều kiện là bí thuật phải có uy lực khác thường nhưng dễ dàng tu luyện!

Nghe qua thì có vẻ khó khăn. Vây cá và tay gấu sao có thể có cùng lúc! Tuy vậy quỷ đạo chú trọng mượn tiểu xảo, theo đuổi tốc độ cùng uy lực mà tu luyện khá dễ dàng.

Sau một hồi Lâm Hiên đã chọn ra hai loại bí thuật.

Một loại gia tăng uy lực cho các Ma Phiên như Vạn Hồn Phiên, Bách Hồn Phiên. Bách Hồn Phiên là hắn đoạt được từ Diệp Thiên ở Phiêu Vân Cốc, ít dùng mà thỉnh thoảng mới lấy ra phụ trợ.

Lâm Hiên không thu hồn phách của người vô tội nhưng sau khi diệt địch nhân, hắn không ngại dùng ma phiên này hấp thu hồn phách của bọn chúng. Được thêm vô số tinh hồn bồi dưỡng, uy lực Bách Hồn Phiên đã vượt xa cực phẩm Linh Khí.

Thân là tu tiên giả, khi trước Lâm Hiên rất khó phát huy ra thần thông của nó. Giờ nhờ bí thuật trong Huyền Ma Chân Kinh, có thể dùng âm linh lực thao túng Ma phiên trong đấu pháp cảnh giới Trúc Cơ. Nếu phát huy được toàn lực của Ma phiên, nhất định sẽ chiếm thế thượng phong.



Quyển 2: Đoạt Tiên Thảo -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch