Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 843: Sơn cùng thủy tận

Chương 843: Sơn cùng thủy tận





"Chúng ta mới là người nên hỏi, các hạ là nhân tộc lại lẻn vào Thánh Giới có ý đồ gì đây?" Gã cổ ma một sừng mạnh miệng nói, không hề tỏ ra yếu thế

Bất quá ánh mắt Lâm Hiên cũng không dễ dàng bị gạt như vậy, đã nhìn ra một tia kiêng kỵ của đối phương.

Có hiệu quả! quả nhiên đối phương không rõ thực hư của mình! Lâm Hiên nội tâm thoáng chút vui vẻ, sau đó hàng loạt tính toán không ngừng thôi diễn ra.

Yên Sơn Lão tổ đã quy thiên, cấm pháp phù tự nhiên không còn hiệu quả, Lâm Hiên có thể nhẹ nhàng dùng truyền tống phù vỗ mông rời đi. Nhưng hắn không cam lòng, bảo vật bậc này không thể lãng phí vì một đám động huyền kỳ thường ngày không để vào mắt được!

"Nhân tộc thì sao? Chẳng lẽ Lâm Mỗ đến ma giới lại phải chờ mấy người các ngươi đồng ý sao?" Lâm Hiên vẻ mặt càng thêm lạnh lùng, tỏ ra thiếu kiên nhẫn nói:"Chẳng lẽ các ngươi xem ta pháp lực không còn nhiều nên muốn khi dễ, không ngại thì tất cả cùng lên thử một chút xem. Chống lại Yên Sơn lão tổ Lâm Mỗ xác thực tiêu hao khá nhiều pháp lực, nhưng nếu liều mạng chịu tổn hao một ít nguyên khí, cũng dễ dàng đem đám người các ngươi diệt sát toàn bộ. Chẳng qua việc đó không có lợi, ta cũng không muốn cùng các ngươi lưỡng bại câu thương"

Lâm Hiên hắn rất mạnh, nhưng lúc này chỉ là mạnh mồm mà thôi, cho dù liều mạng cũng không hề có cửa thắng. Nhưng biểu hiện của hắn lại đem mấy tên cổ ma trấn trụ, không nhìn thấu thực hư

Nếu là bình thường đi ngang qua, thấy kẻ khác suy yếu mà ý muốn ngư ông đắc lợi, có lẽ đám cổ ma sẽ thật sự tránh ra khỏi phiền phức. Nhưng lần này Lâm Hiên đã tính sai. Bọn hắn là phụng mệnh bắt người, nếu không thế hoàn thành mệnh lệnh của Thủy tổ đại nhân thì cũng chỉ có nước sống không bằng chết

Chống lại một gã động huyền kỳ đang suy yếu nói thế nào cũng dễ dàng hơn chịu tội trước cơn phẫn nộ của Bảo Xà Thánh tổ, ý muốn rút lui vừa lóe lên đã lập tức bị đám cổ ma bóp nát

"Không tốt!" Lâm Hiên đảo mắt nhìn qua đối phương, tròng mắt lập tức co rút lại. Tuy không biết vì sao đối phương đột nhiên thay đổi chủ ý, nhưng nếu không thành kế đã mất hiệu quả, vậy thì tiên hạ thủ vi cương

Lâm Hiên lập tức phất tay áo, mấy trương phù lục theo đó bay ra, không gió tự cháy hóa thành hàng trăm hỏa cầu màu đen, ma phong gào thét, lần lượt hóa thành từng cái mặt quỷ dữ tợn, phô thiên cái địa trút xuống mấy gã cổ ma. Pháp lực hắn đã gần cạn kiệt, nhưng để khởi động phù lục vốn không tốn bao nhiêu pháp lực

Đám cổ ma cũng bị quyết đoán của Lâm Hiên làm bất ngờ, bề bộn tế ra pháp bảo phòng ngự cho bản thân, lập tức không gian chấn động, thanh âm ầm ầm vang lên không dứt.

Phù lục Lâm Hiên mua từ Phó gia không phải chuyện đùa, cản tay cản chân đám cổ ma một đoạn thời gian là việc có thể làm được. Hắn lập tức hóa thành một đạo kinh hồng, phá không bỏ chạy. Bất quá khuôn mặt hắn lúc này trắng bệch, cực kỳ khó coi, đâu còn vẻ ung dung trấn định như vừa rồi

Mấy trương phù nọ cũng chỉ có thể kéo dài một đoạn thời gian, nên làm gì bây giờ? ý nghĩ trong đầu Lâm Hiên không ngừng xoay chuyển, mà đồng thời tay vỗ túi trữ vật lấy ra một bình linh tửu ngửa đầu uống cạn, sau đó lại có thêm hai khối cực phẩm linh thạch xuất hiện ở hai tay

Nhưng dù hấp thu linh lực từ cả linh tửu lẫn linh thạch, tốc độ hồi phục vẫn không thể kịp tốc độ tiêu hao. Mà vài khắc sau đó, đám cổ ma sau khi ngăn cản hết đợt công kích bằng phù lục, không kẻ nào bị thương, đồng loạt hùng hổ hóa thành những đạo kinh hồng chói mắt đuổi theo

Một chạy một đuổi, khoảng cách giữa hai bên ngày càng rút ngắn lại

Lâm Hiên âm thầm kêu khổ, không nghĩ tới có ngày hắn lại bị tu sĩ cùng giai đuổi chạy trối chết thế này.

Đáng giận! Lâm Hiên một bên điên cuồng gia tốc, một bên lại ném mấy trương phù lục, hóa thành băng trùy màu đen chằng chịt phủ kín một khoảng không, hướng về địch nhân công kích tới

Mấy ma lập tức giận dữ, nhưng phù lục công kích cũng không phải chuyện đùa, chỉ có thể dừng lại chống đỡ. Quá trình này lại tranh thủ cho Lâm Hiên công phu chừng mười hơi thở, khoảng cách lại kéo ra thêm một chút

Phù lục phát huy hết tác dụng, đám cổ ma lại đuổi theo, Lâm Hiên lại lần nữa ném ra phù lục....

Cứ thế cứ thế...

Mấy ma vô cùng tức giận, không thể ngờ trên người Lâm Hiên lại có phù lục dường như dùng mãi không hết như vậy, nhưng ăn thiệt thòi mấy lần, bọn hắn cũng rút ra được kinh nghiệm, không đợi Lâm Hiên tế ra phù lục mà chủ động ra tay công kích trước.

Bất quá thấy cảnh này, gương mặt Lâm Hiên cũng không hề tỏ ra bối rối, hắn móc ra hai loại phù lục, trước đem phù phòng ngự kích phát, tạm thời ngăn trở ma công đối phương, sau đó lại là phù lục công kích

Mấy ma chửi ầm trong bụng, nhưng cũng buộc phải dừng lại chống đỡ xong uy năng của phù lục mới có thể lần nữa đuổi theo

Một màn như cũ lại lặp lại...

Nhưng đám cổ ma cũng không quá lo lắng, dù đối phương có phù lục dùng mãi không hết thì pháp lực cũng có lúc cạn, chỉ cần không cho đối phương cơ hội ngồi xuống khôi phục, tốn chút thời gian vẫn có thể giệt sát được

Nơi này là Thánh giới, một gã nhân tộc cũng không chạy đi đâu được a!

Lâm Hiên đương nhiên cũng hiểu rõ tình cảnh của mình, hi vọng duy nhất tựa hồ chỉ còn dựa vào truyền tống phù. Dù ngàn vạn lần không muốn, nhưng không thể không thừa nhận, muốn sống tiếp cũng chỉ còn cách kích phát truyền tống phù

Đúng là hổ xuống đồng bằng bị chó khinh, rồng mắc cạn bị tôm giỡn! Lâm Hiên thở dài, dù nội tâm oán thán, nhưng một bên vẫn phất tay áo ném ra một loại phù công kích

Đối phương chống đỡ qua lần công kích này thì cũng đã đủ thời gian để hắn kích phát truyền tống phù rồi!

Oanh!

Chúng ma không biết tính toán của Lâm Hiên, tự nhiên cho rằng hắn chỉ đang cố dãy chết, quả nhiên toàn bộ ngừng lại tế ra pháp bảo phòng ngự giống như những lần trước

Trên mặt Lâm Hiên hiện lên một tia vui vẻ, lập tức móc trong ngực ra Truyền Tống Phù, hai tay nắm chặt lại.

Nhưng đúng lúc hắn chuẩn bị kích phát truyền tống phù thì xa xa một đạo kinh hồng phá không bay tới. Lâm Hiên thoáng đảo mắt qua lập tức trở nên ngây người, nghẹn họng nhìn trân trối...

Hắn sao lại ở đây?

Giải quyết gọn gang như thế khiến Lâm Hiên vô cùng ngạc nhiên, không khỏi đưa tay nâng cằm suy nghĩ. Rốt cục là cổ thú này quá yếu hay là thực lực mình ngưu, còn mạnh hơn trước kia một chút, chỉ một hiệp đã chém rụng đầu nó rồi.

Hẳn là thứ hai đi!

Dù sao nó sinh hoạt trong điều kiện thế kia, lại thêm thuộc tính bản thân trái ngược, một sinh vật cổ quái như thế nhĩ thế nào cũng không thể xem là yếu được.

Nghĩ tới đây, Lâm Hiên nhẹ thở phào, xem ra mình vẫn còn tự đánh giá thấp thực lực bản thân. Sở dĩ như thế là vì lần chống lại Thiên Lam song ma tuy là thắng nhưng là thắng hiểm.

Bởi thế, Lâm Hiên khó tránh sẽ có ước lượng sai lầm với thực lực bản thân. Nhưng lần đó kỳ thật căn bản chưa đủ để đánh giá gì cả.

Thứ nhất, Lâm Hiên vừa tấn cấp, cảnh giới còn chưa vững đã vội vàng ứng chiến.

Trong tình huống ấy, thực lực Lâm Hiên tất nhiên bị giảm nhiều, hơn nữa bản thân còn chưa quen thuộc với cảnh giới mới khiến việc vận dụng pháp lực cùng thiên địa nguyên khí không được như ý muốn.

Nói chung là lần đó hắn chỉ phát ra sáu bảy thành thực lực mà thôi.

Thứ hai, Lâm Hiên lấy ít địch nhiều, hơn nữa đánh tới cuối cùng, bởi thê tử vẫn lạc nên thanh giáp cổ ma liều chết thi triển bí thuật đề thăng cảnh giới lên tận Phân thần hậu kỳ. Tuy thực lực thanh giáp cổ ma lúc đó tuy vẫn chênh lệch so với hậu kỳ chính thức nhưng khi bộc phát cũng có thể đấu một trận, song Lâm Hiên vẫn có thể thủ thắng. Qua đó có thể thấy sức chiến đấu thực tế của Lâm Hiên mạnh như thế nào. Chỉ là kẻ trí nghĩ ngàn điều vẫn có chỗ thiếu sót. Lâm Hiên cũng bởi vì không cân nhắc kỹ các nhân tố bất lợi của mình khi đó nên mới tính toán sai thực lực bản thân.

Nhưng hiện tại có thể chém giết cổ thú một cách nhẹ nhàng như thế, Lâm Hiên chỉ hơi suy nghĩ liền hiểu ra ngọn ngành mọi chuyện. Trên mặt không khỏi toát ra nụ cười ‘đã hiểu’ …nguyên lai mình đã mạnh như vậy rồi (nd: nguyên văn đấy, tởm quá >.

Lâm Hiên lại ngẩng đầu lên, vừa vặn trong thấy tàn thi của cổ thú rơi từ không trung xuống.

Hắn phóng ra một đạo thanh hà khiến Cửu cung tu du kiếm phi vũ tung hoành chém tàn thi cổ thú đến thất linh bát lạc, những thứ hữu dụng như da lông cốt cách đều được thu lại…dù sao tu du đại của hắn có không gian rất lớn.

Nhưng đúng lúc này, một vòng tuyết mang diễm lệ đột nhiên từ trong thi hai cổ thú bay vút ra với tốc độ cực nhanh, phương hướng là cuối chân trời.

Là yêu đan, không, chính xác thì đó là nội đan cổ thú.

Mà xưng hô thế nào thì có quan trọng gì, đó là tài liệu tối trọng yếu trên người cổ thú, Lâm Hiên tất nhiên sẽ không cho nó chạy thoát.

Thân hình hắn lóe lên, thoáng cái đã không còn thấy đâu nữa. Hắn đi sau mà tới trước, chỉ chốc lát liền xuất hiện trước mặt nội đan.

Lâm Hiên tung một trảo về phía trước, không gian xung quanh lập tức chấn động, giữa hư không hiển hiện một bàn tay khổng lồ lấp lánh. Động tác cự thủ nhanh như tia chớp vừa ra đã chộp xuống nội đan.

Sau khi năm ngón tay mở ra lần nữa, nội đan đã nằm gọn trong quang mạc đạm thanh sắc, mặc kệ nó tả xung hữu đột thế nào cũng không thoát nổi giam cầm.

Ở trung tâm nội đan chợt xuất hiện một đoàn quang ảnh mơ hồ, hẳn là hồn phách của cổ thú kia.

Nội đan cũng mang thuộc tính hàn, ngoài ra có tác dụng gì khác không thì Lâm Hiên cũng không biết, bất quá có thể khẳng định một điều món đồ này tuyệt đối không tầm thường.

Lâm Hiên thu tay lại, khỏa nội đan kia liền biến mất…Sau khi kiểm tra xung quanh một phen, trên mặt bỗng lộ vẻ do dự.

Trong hồ dường như có cái gì đó, chỉ là bởi cách một tầng nham thạch nên cảm ứng của thần thức có phần không quá rõ ràng, xem ra phải đích thân nhảy xuống mới xác định được.

Dù sao một nới đưuọc cổ thú bảo vệ như vậy tất tỷ lệ xuất hiện bảo vật rất lớn.

Trong lòng nghĩ vậy, toàn thân Lâm Hiên chợt nổi thanh mang. Hắn dùng Cửu thiên linh thuẫn bao phủ thân thể rồi phi thẳng xuống hồ.

Xung quanh toàn một màu đỏ lửa cùng độ ấm tăng lên vùn vụt, nhưng hết thảy đều bị vòng bảo hộ ngăn trở. Hiện Cửu thiên linh thuẫn chẳng phải là pháp thuật lợi hại gì đối với Lâm Hiên nhưng dùng trong hoàn cảnh này là đủ lắm rồi.

Mặc dù thần thức hoạt động trong dung nham nóng chảy sẽ bị yếu đi nhưng điều ấy chẳng ảnh hưởng mấy với Lâm Hiên.

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn về bên trái, tựa hồ phát hiện ra cái gì đó. Toàn thân lập tức rực sáng, bay thẳng về phía đó.

Xuất hiện trước mắt là một đóa tuyết liên lớn bằng chiếc bát ăn cơm.

“Thiên sơn tuyết liên?” Không phải, chỉ là giống tám chín phần thôi, bản chất hai cái khác hẳn nhau. Nhị của đóa tuyết liên này có màu đỏ, với lại thiên sơn tuyết liên phải sinh trưởng ở nơi núi cao cực hàn mới đúng.

Đóa liên hoa trước mắt được dựng dục trong nham thạch, chẳng nhẽ…

Trong mắt Lâm Hiên lóe lên sự vui sướng, nếu nhưu mình không có nhớ nhầm thì khắp cả tam giới chỉ có một loại liên hoa thuộc tính hàn mà sinh trưởng trong điều kiện dung nham, hơn nữa đó còn là vật mà mình tha thiết ước mơ.

Dung nham Tuyết liên!

‘Đạp phá thiết hài vô mịch xử, đến khi có được chẳng tốn công phu’, đây chính là thứ mà Lâm Hiên đang mong có nhất.

Muốn luyện chế bộ Cửu cung tu du kiếm nguyên vẹn thật quá mức gian nan, Lâm Hiên trải qua suy tư đã quyết định làm bộ giản lược trước. Đó là trước luyện hỏa kiếm làm cơ sở, sau đó dung nhập dần các loại thuộc tính tài liệu khác vào để trở thành bảo vật có chín loại thuộc tính.

Chỗ tốt của việc đó là số lượng tài liệu yêu cầu ít hơn, chỉ có điều khi dung hợp sẽ bị các thuộc tính bất đồng bài xích.

Nói thí dụ như khi đem tài liệu thuộc tính thủy dung nhập vào hỏa kiếm, câu thành ngữ thủy hỏa bất dung tựu có thể nói rõ được sự khó khăn trong đó. Nhưng Lâm Hiên chẳng còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể làm như vật. Cũng may là không phải không có cách giải quyết, đó là tìm một loại tài liệu trung gian có thể hòa tan cả hai thuộc tính thủy hỏa kia, từ đó sẽ giúp giảm sự bài xích khi luyện chế.

Song những tài liệu như thế lại chỉ có thể ngộ mà không thể cầu. Lâm Hiên không nắm chắc có thể tìm ra nhưng lại bất ngờ tìm được thứ mình mong muốn ở chỗ này.

Dung nham tuyết liên có thể giúp điều hòa nước lửa, nói cách khác đã có thứ này sẽ giúp dung nhập tài liệu thuộc tính thủy vào Cửu cung tu du kiếm mà chẳng lo bị bài xích.



Quyển 7 -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch