Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Bách Luyện Thành Tiên

Chương 88: Đụng độ nhất đại đệ tử

Chương 88: Đụng độ nhất đại đệ tử





Tận dụng thời điểm Thiên Mục Phái đang vô cùng hỗn hoạn, chưa còn thời gian thắt chặt bố phòng ở bên ngoài. Hơn nữa các cao thủ đang tập trung về Kỳ Dược Cốc và Nghênh Khách Lâu.

Lúc này Lâm Hiên đã bay tới ở khẩu cốc sơn đạo. Dụng thần thức kiểm tra xung quanh, cũng may không phát hiện có tu sĩ Thiên Mục Phái trấn thủ. Sở dĩ Lâm Hiên mạo hiểm xông ra lúc này cũng là có tính qua. Trong môn phái xảy ra biến cố lớn bất ngờ, thường thường tu sĩ cấp cao sẽ cho rút bớt tu sĩ hộ thủ bên ngoài về, vừa để bảo toàn lực lượng trước kẻ thù thần bí mà việc phòng vệ sâu trong tổng đà sẽ tốt hơn.

Nhìn vào màn sương vụ mênh mang trước mắt, hắn âm thầm tính cách rời đi.

Vân Hải Liệt Quang trận!

Nhãn mạch bị hủy diệt, uy năng trận này đại giảm. Nhưng lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, dù thần thông chỉ còn một thành cũng khiến Lâm Hiên vô cùng cẩn thận.

Do dự một chút, Lâm Hiên độn quang bay lên cao, tập trung toàn bộ thần thức phát ra. Một lát sau trên mặt lộ vẻ vui mừng.

Do thiên địa linh khí tản ra không đồng đều ở các nơi khác nhau, uy năng của Vân Hải Liệt Quang Trận tại các phía cũng có sự phân biệt. Phía đông nam có thiên địa linh khí yếu ớt nhất, Lâm Hiên chuẩn bị đột phá từ nơi này.

Vừa phát ra linh khí hộ thuẫn, hắn đang muốn xông vào trận thì một âm thanh trầm lạnh truyền tới tai:

- Vị đạo hữu này. Ngươi đang làm gì ở đây?

Lâm Hiên giật mình thầm kêu nguy hiểm. Dù đã đem phần lớn thần thức tập trung vào Vân Hải Liệt Quang trận nhưng người này tới phía sau mà hắn không phát hiện ra, thần thông của đối phương cũng không nhỏ.

Trong lòng kinh hãi, hắn chậm rãi xoay người lại.

Chỉ thấy một trung niên tu sĩ khoảng tứ tuần dáng vẻ tiên phong đạo cốt, râu để ba chòm. tu vị đã đến Trúc Cơ Kỳ đại viên mãn.

Lâm Hiên đã từng gặp qua tu sĩ cảnh giới Giả Đan nhưng người này có phần khác lạ, dường như tu luyện thần thông đặc biệt nào đó.

Ý nghĩ thay đổi thật nhanh, hắn lập tức nghĩ đến một người.

Nhận Phong!

Là một trong ba đệ tử nhập thất của Khô Mộc chân nhân. Tuy xếp cuối nhưng tu vị lại là mạnh nhất. Chính là đệ tử ưu tứ nhất trong Thiên Mục Phái.

Trong mấy trăm tu sĩ Trúc Cơ Kỳ Thiên Mục Phái, có tới mười người đạt tới cảnh giới Giả Đan nhưng không ai là đối thủ của Nhận Phong này.

Tin tức về người này hiện ra. Lâm Hiên thầm kêu khổ, vội đưa tay vỗ vào túi trữ vật tế ra Thủy Vân Tử Mẫu Kiếm.

- Quả nhiên là gian tế. Ninh sư thúc đoán rằng kiểu gì cũng có hạng trộm vặt chạy qua nơi này!

Nhận Phong phát ra âm thanh lạnh lẽo.

Ồ!

Chẳng qua khi thấy trong tay Lâm Hiên cầm mẫu kiếm màu lam, sáu thanh tử kiếm đang xoay quanh không ngừng. Vẻ mặt Nhận Phong lộ chút ngưng trọng.

Không ngờ đối phương còn trẻ mà đã đến cảnh giới Trúc Cơ hậu kỳ, lại có một bộ mẫu tử cực phẩm Linh Khí hiếm thấy.

Có một chút khó giải quyết!

Theo lệnh sư thúc, Nhận Phong nhận lệnh trấn thủ nơi đây Tuy vậy trước nay luôn tự tin vào bản thân, ưu thích hành sự đơn độc. Chỉ là một gã tiểu tử Trúc Cơ hậu kỳ, phát ra truyền âm phù gọi viện binh chẳng phải sẽ khiến đồng môn cười chê sao?

Hắn vỗ vào túi trữ vật, sử ra một thanh đoản kích màu vàng, chăm chú nhìn Lâm Hiên rồi hỏi:

- Rốt cuộc là ai phái ngươi tới? Có phải chính ngươi đã gây loạn tại Kỳ Dược Cốc?

Hỏi rồi như nghĩ ra điều gì, hắn lại lắc đầu:

- Với tu vị thế này tuyệt không thể đơn thân làm được việc đó. Rốt cuộc ngươi còn đồng bọn nào, đang trốn ở đâu? Mau bó tay chịu trói, trở về bổn môn chờ gia sư phát lạc.

- Hừ!

Vẻ mặt Lâm Hiên ngưng trọng nhưng không nhiều lời. Nếu dây dưa sẽ để cho đám tu sĩ Thiên Mục Phái khác tìm đến, lúc đó có hối cũng không kịp.

Đánh nhanh thắng nhanh! Hắn đem linh lực truyền vào Thủy Vân Tử Mẫu Kiếm.

- Đi!

Hắn chỉ vào hai thanh tử kiếm. Nhất thời hai đạo lam quang, một nhằm ngực một nhằm lấy yết hầu đối phương phá không lao tới.

Đối mặt hai đạo công kích, Nhận Phong lại không chút nao núng. Tay phải đánh ra một đạo pháp quyết. Đoản kích hóa thành một đạo sáng vàng đánh qua bên này.

Lâm Hiên thấy thì kinh ngạc. Kinh nghiệm trận mạc của hắn không ít nhưng chưa thấy ai có đấu pháp quái lạ như tên Nhận Phong này. Thật là điên rồ, muốn đồng quy y tận cùng đối phương.

Không chút chậm trễ, tay trái Lâm Hiên lật một cái, nhẹ nhàng vung Bách Hồn Phiên lên. Một vùng sương quỷ tỏa ra tới mấy trượng, bao bọc thân hình hắn vào phía trong.

- Ồ..

Nhận Phong lộ vẻ ngạc nhiên nhưng đôi tay không chút ngừng nghỉ, liên tục biến đổi vài pháp ấn, miệng thì thầm niệm chú ngữ khó hiểu.

Chỉ thấy trên hai tay hắn hiện ra hai khối bạch cầu to cỡ hai thước, tỏa ra hàn quang lóng lánh.

Mắt thấy công kích tới trước mặt, Nhận Phong đẩy các bạch cầu ra bao trùm lấy phi kiếm. Nhất thời bạch vụ cuồn cuộn tuôn ra, độ nhiệt chung quanh khối cầu nhanh chóng hạ xuống. Thân kiếm xuất hiện những bông tuyết rồi lan ra. Không bao lâu, hai thanh tử kiếm đã bị băng phong hoàn toàn.

Thấy vậy trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ ngưng trọng.

Nhân Giai ngũ hành pháp thuật uy lực khá lớn nhưng vẫn còn kém cực phẩm Linh Khí một chút. Đối phương lại có thể dùng Nhân Giai pháp thuật băng thuộc tính đóng băng hai thanh tử kiếm. Xem ra pháp lực thâm hậu vượt xa suy đoán của hắn.

Không hổ là Thiên Mục Phái đệ nhất đệ tử!

Tuy vậy Lâm Hiên sẽ không đứng nhìn đối phương giam cầm Linh Khí của mình. Pháp lực lưu chuyển, tay phải hắn đánh ra một đạo pháp quyết màu lam. Vù một tiếng đã bị mẫu kiếm hút vào.

Chỉ một thoáng, tầng quang lam quanh mẫu kiếm trở nên rực rỡ. Hai thanh tử kiếm kia lập tức có cảm ứng. Một tầng hơi nước mỏng xuất hiện quanh thân kiếm. Sau đó rất nhanh tầng băng như gặp liệt hỏa, nhanh chóng tan ra.

Lúc này, đoản kích đã bay tới. Mắt thấy Lâm Hiên biến mất trong sương quỷ. Nhận Phong hừ lạnh một tiếng. Tốc độ đoản kích chợt tăng nhanh, ra sức đâm vào màn sương. Chỉ là quỷ vụ lại ngưng tụ thành một bàn tay đen đúa to lớn, đem đoản kích bắt lại.

Chứng kiến cảnh này, sắc mặt Nhận Phong trở nên khó coi. Tiểu tử trước mắt khó chơi hơn hắn nghĩ nhiều. Khiến cho hắn lần nữa phải thay đổi cách nghĩ. Rất có thể việc phá hỏng nhãn mạch liên quan đến gã gian tế này. Như vậy có thể bắt sống được đối phương thì tốt hơn.

Hai tay Nhận Phong lập tức kết trước ngực, miệng quát một tiếng:

- Hiện!

Oanh!

Chỉ thấy trên thân đoản kích bùng một tầng hỏa diễm đỏ thẫm. Xem ra không chỉ am hiểu pháp thuật băng thuộc tính, cả thần thông hỏa thuộc tính của Nhận Phong cũng cực kỳ lợi hại.

Bị tầng hỏa diễm thiêu đốt, bàn tay quỷ đen đúa nọ dần tan đi. Đoản kích thoát khỏi trói buộc, không tiếp tục tấn công mà bay về trong tay Nhận Phong.

Trong lòng Lâm Hiên trầm xuống, đang muốn thi triển thần thông khác thì Nhận Phong lại khoát tay nói:

- Khoan đã!

- Các hạ còn muốn nói gì?

Tay phải Lâm Hiên ẩn hiện một đạo pháp quyết nhưng chưa phát ra.

- Phải chăng các hạ là tu ma giả?

Âm thanh Nhận Phong mơ hồ chứa đựng vẻ kinh hãi.

- Thế thì ngươi tính sao?

Lâm Hiên thản nhiên trả lời nước đôi. Đối phương nhận lầm thân phận hắn thì càng tốt. Sau này có truy tung còn phải gian khổ hơn nhiều.

- Không biết các hạ có quan hệ thế nào với Cực Ác Ma Tôn?

Nhận Phong chợt khách khí hỏi một câu.

Xem ra từ thần thông của Bách Hồn Phiên, hắn đã nghi vấn thân phận của Lâm Hiên. Huyền Ma Chân Kinh là công pháp đỉnh cấp. Cực Ác Ma Tôn uy danh hiển hách, nhận lầm cũng là chuyện bình thường.



Quyển 2: Đoạt Tiên Thảo -


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch