Chương 22: Quyết định đời này sẽ làm một soái ca Tokyo thực thụ (2)
[Máy thăm dò] tiêu tốn 1000 điểm tích lũy, tính cả tiền mua cơm hộp buổi tối —— cơm trưa do cửa hàng cung cấp, ngày hôm sau hắn ngược lại còn bị thâm hụt hơn chín nghìn yên.
Thế là trong sáu ngày còn lại của Tuần lễ Vàng, trừ một ngày đi dạo Akihabara cùng Kunii Osamu và Saitō Keisuke, Watanabe Tooru đều dành thời gian đi làm và học tập, không còn đến khu Shinjuku lãng phí điểm tích lũy nữa.
Trong khoảng thời gian đó, vào rạng sáng ngày mùng 1 tháng 5, cửa hàng trong trò chơi đã cập nhật.
[Kỹ năng: Nhập môn ---- Cắm hoa (100); Thành thạo ---- Nấu ăn (1.000); Tinh thông ---- Điều khiển (10.000); Đại sư ---- Võ tự do (100.000)]
Watanabe Tooru cẩn thận nghiên cứu vật phẩm mới được bổ sung là [Thuốc chữa thương], đúng như tên gọi, nó chỉ có thể chữa trị thương thế chứ không thể chữa bệnh.
Tuy nhiên như vậy cũng đã rất tốt rồi, chỉ cần không tử vong ngay lập tức, lại có đủ điểm tích lũy thì hắn vẫn có thể sống sót.
Điều thứ nhất trong [Điều khoản bổ sung]: "Người chơi tử vong không liên quan gì đến trò chơi này, trò chơi không có nghĩa vụ hồi sinh", luôn mang lại cho hắn cảm giác đây không đơn thuần là một trò chơi mô phỏng hẹn hò đơn giản.
Tóm lại là nên phòng bệnh hơn chữa bệnh.
Sau đó là năm kỹ năng của tháng này, trừ kỹ năng "Nấu ăn" bị lặp lại, bốn kỹ năng còn lại đều là kỹ năng mới.
Watanabe Tooru cảm thấy rất hứng thú với cấp đại sư của "Võ tự do".
Làm gì có người đàn ông nào lại không có hứng thú với thứ này chứ?
Cho dù không chủ động gây sự đánh nhau, nhưng đánh nhau giỏi vẫn tốt hơn là yếu ớt. Cái gọi là quân tử giấu bảo khí trong mình, con người nhất định phải có sức mạnh để "người không phạm ta, ta không phạm người; nếu người phạm ta, ta tất đòi mạng kẻ đó".
Còn kỹ năng "Nấu ăn" ở cấp thành thạo, theo giải thích của [Điều khoản bổ sung], nó đã đủ để hắn nấu được những món ăn ngon, nhờ đó hắn có thể tạm biệt những hộp cơm mua ở cửa hàng tiện lợi.
Nếu ăn không hết, hắn có thể mang đến trường làm cơm trưa, lại tiết kiệm được một khoản tiền.
Khoan đã!
So với việc tiết kiệm tiền, tiết kiệm điểm tích lũy mới là quan trọng nhất! Vạn nhất lần sau có kỹ năng tốt hơn thì sao? Ví dụ như "Võ tự do", vẫn là "Võ tự do".
Watanabe Tooru thực sự quá khao khát có được cấp đại sư của "Võ tự do"!
Hắn có đủ lý do để nghi ngờ rằng trò chơi này đang dẫn dụ hắn trở thành một tra nam, cố gắng kiếm lấy điểm tích lũy!
Vào lúc bảy giờ tối ngày mùng 3 tháng 5.
[Số ngày điểm danh: Tamamo Yoshimi - Một tuần]
[Người chơi nhận được Gói quà điểm danh J]
[Tiền bạc: 100.000 yên]
[Phiếu giảm giá 50% đổi điểm Mị lực (Mị lực của người chơi phải dưới 10 điểm, và chỉ có thể đổi một điểm)]
Đổi một điểm mị lực tốn 10.000 tích lũy, giảm một nửa thì cũng mất 5.000 điểm, hiện giờ hắn chỉ còn lại 4.000 điểm, hơn nữa còn phải tiếp tục đổi [Máy thăm dò].
Nếu không, hắn đã có thể đổi thêm một điểm mị lực để tiếp tục dấn thân sâu hơn trên con đường trở thành "soái ca Tokyo".
Ngày mùng 6 tháng 5, ngày đầu tiên quay trở lại trường học.
Trong tiết học buổi sáng, dù là giáo viên hay học sinh đều mang theo cảm giác nôn nóng vì chưa thoát khỏi dư âm của kỳ nghỉ.
Đến buổi trưa, bảng thông báo của trường đã dán kết quả xếp hạng kỳ thi tháng.
"Đi xem một chút không?" Saitō Keisuke nói với hai người còn lại.
"Loại đồ vật này có gì hay mà xem!" Kunii Osamu tỏ vẻ khinh thường.
Qua cuộc trò chuyện của hai người, có thể ước tính được thứ hạng bình thường của họ.
Saitō Keisuke có khả năng tranh giành vị trí trong top 20 toàn trường, đây là số lượng học sinh của trường trung học Kamikawa thường xuyên thi đỗ vào các trường đại học danh tiếng hàng đầu, còn tên của Kunii Osamu thì phải tìm từ dưới lên.
Watanabe Tooru suy nghĩ một lát: "Đợi thêm hai mươi phút nữa đi, hiện giờ đông người quá, chúng ta chen không vào được đâu."
Sau hai mươi phút, giờ nghỉ trưa sẽ bước vào giai đoạn cuối, dù là nhà ăn, tiệm bánh mì hay bảng thông báo, đám đông hỗn loạn đều sẽ giải tán.
"Được." Saitō Keisuke gật đầu đồng ý, sau đó lấy điện thoại ra chia sẻ cho hai người một trò chơi.
Kunii Osamu nhìn qua rồi nói: "Trò chơi này hả, ta vẫn luôn chơi đấy, khuyên ngươi đừng có nhảy hố!"
Saitō Keisuke tò mò hỏi: "Tại sao?"
"Ta nghi ngờ nó quảng cáo gian dối! Thẻ SSR căn bản không hề được cho vào kho thẻ!"
"Đó là do vận khí của ngươi kém thôi." Watanabe Tooru cười nói.
"Nói bậy! Sao vận khí của ta lại kém được!" Kunii Osamu kiên quyết cho rằng đó là vấn đề của công ty trò chơi.
"Đúng rồi." Watanabe Tooru nhớ tới chuyện trong tiết Kinh tế gia đình, "Kunii, ngươi và Yamaguchi Naomi thế nào rồi?"
Kunii Osamu nở nụ cười vừa đắc ý vừa ngượng ngùng: "Hắc hắc, gần đây ngày nào bọn ta cũng nhắn tin trên Line."
"Gia hỏa này! Nhớ phải mời khách đó!" Saitō Keisuke đấm hắn một cú.
"Mời khách chuyện gì?"
"Ngươi muốn quỵt nợ sao? Chẳng phải đã nói rồi à? Ai có bạn gái trước thì người đó phải mời khách!"
"Không vấn đề gì, không vấn đề gì!"
Watanabe Tooru lúc này im lặng một cách lạ thường, chuyện giữa hắn và Tamamo Yoshimi... chắc không tính đâu nhỉ?
Ba người tán gẫu một lát rồi đứng dậy đi đến bảng thông báo ở tầng một, vẫn còn ba bốn học sinh đang vây quanh ở đó.
Watanabe Tooru bắt đầu nhìn từ vị trí đầu tiên.
"Thứ hạng: Một; Họ tên: Kiyano Rin"
Được rồi.
"Thứ hạng: Hai; Họ tên: Kujou Miki"
"Thứ hạng: Ba; Họ tên: Watanabe Tooru"
May quá, vẫn bảo vệ được thứ hạng ban đầu.
Rõ ràng đã cố gắng như vậy, nếu mà bị tụt hạng thì hắn thật sự muốn cuốn gói hành lý về quê, quỳ xuống trước mặt cha mẹ đang làm lụng vất vả của mình.
Saitō Keisuke bội phục nói: "Thật lợi hại nha, Watanabe! Nếu cứ duy trì được trong top 5 thế này, đến năm lớp mười hai ngươi có thể được tuyển thẳng vào Đại học Tokyo đấy!"
"Nếu luôn giữ được thực lực này thì cũng không cần đến suất tuyển thẳng đâu." Watanabe Tooru thản nhiên nói.
Saitō Keisuke gật đầu: "Cũng đúng."
"Ngươi xếp thứ mấy?"
"Cứ tưởng là làm bài khá tốt, ai ngờ chỉ xếp thứ ba mươi mốt. Ta định về thương lượng với cha mẹ xem có nên đăng ký một lớp học thêm không."
"Mới lớp mười mà đã bắt đầu đi học thêm rồi sao?"
"Chậm một bước là chậm cả đời, cô Koizumi cũng nói rồi: "Giai đoạn khởi đầu rất quan trọng"."
Watanabe Tooru gật đầu, nhìn sang Kunii Osamu nãy giờ vẫn im hơi lặng tiếng: "Kunii, ngươi thi thế nào rồi?"
Kunii Osamu mếu máo: "Thứ 121."
Lớp mười tổng cộng có bốn lớp, mỗi lớp bốn mươi học sinh, hạng 121 xem như là ở nhóm dưới.
Watanabe Tooru vỗ vai hắn: "Đừng bỏ cuộc, ba người chúng ta lần thi này đều làm không tốt, hãy cùng nhau cố gắng, tranh thủ kỳ thi lần tới sẽ có tiến bộ."
"Ngươi thi như vậy mà còn bảo là không tốt?!" Kunii Osamu phẫn nộ nhìn Watanabe Tooru, giọng nói lớn tiếng thu hút sự chú ý của những người đi ngang qua.
"Kunii, trong thời gian Tuần lễ Vàng, ta đã hiểu ra một đạo lý."
"Nhân loại là có giới hạn, ngươi không định làm người nữa sao?"
Watanabe Tooru lắc đầu, nghiêm túc nói: "Là một soái ca Tokyo, cho dù ta không thể đứng hạng nhất thì cũng phải luôn luôn tiến bộ mới được, như thế mới có mị lực."