- Ngươi không cần phải hỏi quá nhiều, ngươi chỉ cần biết rằng, người không làm cho ta hài lòng, đều sẽ không chết tử tế được, hoặc là, sẽ phải sống không bằng chết!
Vừa dứt lời, lập tức hai mắt của nàng liền trở nên đỏ ngầu như máu, thân hình đột nhiên bay lơ lửng giữa không trung, hét lên một tiếng hét kỳ lạ, sau đó chân không chạm đất đánh về hướng tôi đang đứng.
Nàng nhẹ nhàng, giống y như, là một người giấy!
Tôi ngạc nhiên về những lời mà nàng nói, nhưng nàng lại không nói gì thêm, mấy tấm phù chữ Trấn tôi bày ra, nàng căn bản không hề đụng tới, mà lại nhảy qua nó rồi bay qua đây!
Cảnh này, cũng giống y chang với cảnh mà tôi đối phó với nhi tử của Dạ ma ở thời cấp ba, nhưng lần này tôi sẽ không hoảng loạn như vậy nữa, tay tôi khẽ vung, một tấm phù chữ Trấn nằm trong lòng bàn tay tôi, nhắm tới thân hình đang lao lên của nàng, đập mạnh tới!
Bây giờ về cơ bản tôi đã có thể xác nhận, đây hoàn toàn không phải là Tân Nhã, rõ ràng chính là một người giấy, chỉ có điều dùng đến ngoại hình của Tân Nhã mà giả mạo. Trên thực tế, nó cũng giống như nữ quỷ bằng giấy ở trên sân thượng vậy, chỉ là cấp bậc cao hơn rất nhiều mà thôi.
Để dễ so sánh, nó giống như hai con robot, con thứ nhất thì được lắp ghép từ những con chip cấp thấp, đến cả ngũ quan của khuôn mặt cũng chẳng có, mà con ở trước mắt này được lắp những con chip cao cấp hơn, chẳng những vẻ mặt có đầy đủ ngũ quan, mà còn biết nói, biết đánh người.
Do đó, mặc dù người đang đứng trước mặt tôi có dáp dấp y đúc Tân Nhã, nhưng tôi vẫn xuống tay được. Hơn nữa, cú đấm này tôi hướng thẳng vào mặt nàng, nghĩ thầm trước tiên đem mặt ngươi đánh cho biến dạng, để ta không thể nhận ra dáng dấp của ngươi, như vậy trong lòng sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều...
Nàng không hề dùng cứng đối cứng, mà thân hình lập tức bay lên giữa không trung, cú đấm này của tôi bất ngờ rơi vào khoảng không, nhưng tay trái của tôi ném ra một tấm phù chữ Trấn, không cho nàng một chút cơ hội thở lấy hơi. Cái này tôi đã tính toán từ lâu, cho nên lần này nàng tuyệt đối không có thời gian để né tránh!
Không ngờ nàng đang ở giữa không trung, đột nhiên thay đổi lần nữa, cả người bỗng nhiên gập lại một nửa, đầu và chân cùng sát ở một chỗ. Trong phút chốc, kết quả cuối cùng vẫn là miễn cưỡng né được đòn đánh này của tôi.
Tôi cảm thấy khó khăn, thầm nghĩ lần này sợ rằng không dễ đối phó. Rõ ràng nàng là một người giấy, tất cả bộ phận trên cơ thể đều có thể tự ý gấp lại. Về lý thuyết, căn bản có thể né tránh mọi công kích, trừ khi tôi dùng phương thức công kích phạm vi lớn, phải làm cho nàng không thể nào tránh khỏi.
Là một cao thủ võ lâm, ai cũng sẽ có được một chiêu áp đáy nồi!
Tôi hạ quyết tâm, nhanh tay lấy ra một tấm phù chữ Phá. Nếu như nàng là người giấy, vậy cũng sẽ không cần khách khí nữa, coi như không thể bắt được ngươi, trước tiên ta sẽ đem ngươi nổ nát, ta không tin ngươi còn có thể gập lại chính mình.
Nàng đang lơ lửng ở trên nóc lớp học, dường như đang tìm kiếm một cơ hội để nhào xuống, mà tôi đang cầm lấy tấm phù chữ Phá, cũng nhìn chằm chằm vào nàng để tìm kiếm cơ hội. Uy lực của pháp quyết chữ Phá quá lớn, tôi phải sử dụng cẩn thận, nếu không đem nóc nhà phá cho sụp, tôi liền phạm phải tội lớn, nếu như không làm được và còn tự vây mình vào bên trong, như vậy không chỉ có riêng tội lỗi, mà còn mất mặt...
Hai chúng tôi một ở trên, một ở dưới, đang giằng co lẫn nhau. Chỗ khác nhau chính là nàng vẫn đang bay tới bay lui, còn tôi thì không nhúc nhích chút nào. Trông nàng hơi có vẻ thiếu kiên nhẫn, mấy lần thử vồ xuống thăm dò, nhưng thấy dáng vẻ sừng sững không hề nao núng của tôi, lại nhẹ nhàng trở về. Hiển nhiên nàng cũng bị những thủ đoạn vừa nãy của tôi làm ảnh hưởng, khi chưa rõ được nội tình, không dám ra tay tùy tiện.
Điều này lặp đi lặp lại rất nhiều lần, rốt cuộc nàng cũng không đợi được nữa, thẳng tnàngg lựa chọn phương thức đơn giản nhất, trực tiếp nhào xuống!
Mắt của tôi sáng rực lên, đây chính là cơ hội mà tôi đang chờ đợi, vì vậy tôi nhìn vào vị trí mà nàng nhào xuống, hét lớn một tiếng, tấm phù chữ Phá bị ném ra khỏi lòng bàn tay, lập tức ở trong bóng tối vẽ nên một đạo hồng quang, trực tiếp bay thẳng về phía nàng!
Đồng thời trong tay tôi cũng nắm lấy một tấm phù chữ Trấn, thầm nghĩ nếu lần này không trúng, chỉ cần thân hình của nàng lóe lên, tấm phù chữ Trấn này sẽ bay theo sát nàng, đánh cho nàng trở tay không kịp, coi như ngươi có thể tự do gấp lại, cũng khó thoát khỏi đòn đánh hai bút cùng vẽ này.
Nghi ngờ trong lòng tôi vừa mới nổi lên, đã thấy bộ dáng nàng như điên như dại, liều mạng lắc đầu, trong miệng phát ra những âm thanh gầm rú không giống như con người, đồng thời màu đỏ trong mắt của nàng càng lúc càng thịnh, giống y như có thứ gì đó muốn xông ra ngoài.
Tôi không biết rốt cuộc là loại tình huống gì, trong lúc tôi đang sững sờ, nàng đột nhiên mở tay ra và lao thẳng về phía cửa sổ, cái cửa sổ ở trước mặt của nàng giống như không hề tồn tại, trực tiếp lọt qua.
Nàng lại nhảy lầu!
Tôi vội vàng đuổi theo, lập tức đạp một cước để mở cửa sổ, vừa cúi đầu nhìn, liền thấy được bóng người của nàng đang bay xuống trên bầu trời đêm, tư thế cực kỳ phiêu dật, giống y như tư thế tiêu chuẩn của một mảnh giấy, hầu như giống như đúc con nữ quỷ lần trước..
Tôi liền cuống lên, thầm nghĩ trong lòng không ổn rồi. Chỉ mong lần này nàng đừng có như nữ quỷ người giấy lần trước, sau khi biến thành một mảnh giấy liền mất tăm, vậy coi như hành động lần này của tôi là vô ích.
Vì vậy nên tôi cũng nhảy lên bệ cửa sổ, cũng thả người nhảy xuống theo.
Hai chân tôi vừa rơi xuống đất, lập tức truyền tới một trận đau đớn xót ruột xót gan, làm cho tôi suýt nữa ngã xuống đất. Khi tôi nhìn xuống, mới biết được bên dưới mình có một cục gạch, vừa nãy khi nhảy xuống cũng không để ý, chân trái vừa vặn đạp phải cục gạch này, làm hại đau chân không thể tả.
Tôi cố chịu đau, ngẩng đầu lên nhìn, người giấy kia không có như lần trước biến thành một mảnh giấy, mà hai tay che mặt, tóc tai bù xù, nhìn từ phía xa. Giống y như một nữ nhân đang phát điên, bước chân phiêu phù đi về hướng thành tường.
Rõ ràng, nàng đang muốn chạy trốn.
Lần này tôi nhất định phải đuổi theo, cơ hội tốt như vậy, nếu đánh mất nó, thì lần sau tôi muốn bắt được nàng sẽ càng thêm khó khăn.