Đồ chơi này quả thật đáng sợ, đây là lần đầu tiên trong đời tôi biết được, thì ra một nữ nhân lỏa thể trước mặt đang hướng về phía tôi đi tới, thậm chí so với một con nữ quỷ còn khủng bố hơn.
Chỉ là tôi mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nàng chỉ là một người giấy, coi như không hề mặc quần áo, tôi cũng không đến nỗi phải mất mặt như thế chứ? Lẽ nào người mặc áo đen kia ở trong bóng tối giở trò gì đó...
Tôi chợt nhớ đến trận sương mù khi nãy, cùng với hồng quang lấp lóe ở trong mắt của nàng, trong lòng bỗng nhiên rùng mình, nhưng càng nghĩ về nó, tâm trí tôi càng lúc càng rối loạn, trong lúc nhất thời tôi không có cách nào tập trung được tinh thần dù chỉ một lúc.
Cứ như thế, tôi lại bị nàng từng bước ép sát, cho đến khi thân thể phải dựa vào một thân cây lớn, lúc này mới dừng lại. Đang muốn đi vòng qua cái cây này, ai biết được trước mắt đột nhiên hoa lên, cũng không biết làm thế nào, dĩ nhiên nàng đã đứng ở trước mặt tôi.
Không thể không nói, người giấy này quả nhiên trắng, trắng đến nỗi làm cho người ta chấn động hồn phách, trắng đến hoa cả mắt, nhưng trong lòng tôi biết điều này không hề ổn, lập tức cắn răng, tấm phù chữ Trấn đổi sang tấm phù chữ Khu, trước hết để cho nàng tránh xa tôi một chút...
Tôi nắm lấy tấm phù chữ Khu, và tôi vỗ thẳng một phát, hướng về phía sau gáy của nàng, hiện giờ ở trên thân thể của nàng, tôi chỉ dám nhìn về phía đầu mà ra tay. Không ngờ bàn tay tôi vừa mới duỗi ra, nàng đột nhiên liền bay lên lơ lửng, ít nhất cũng cách mặt đất hơn một thước, vì vậy ở trước mắt tôi xuất hiện một mảnh trắng muốt chói mắt, trong lòng tôi nhất thời chịu không nổi, cánh tay tôi dừng ở giữa không rung, không có ném tấm phù này...
Tôi không thể nào xuống tay được, nhưng nàng lại không chút khách khí, chỉ nghe nàng cười lạnh một tiếng, hai tay cùng giơ ra, đột nhiên nắm lấy cổ họng của tôi!
Tôi nhất thời liền bị nghẹt thở, sức mạnh của nàng lớn đến mức lạ kỳ. Giống y như một chiếc bàn kẹp ê-tô vậy, mạnh mẽ bóp lấy cổ của tôi. Dần dần đem tôi nâng lên từ mặt đất, ấn cả người tôi dính vào thân cây to. Những móng vuốt kia giống như hóa thành những móc sắt cướp đi linh hồn tôi, và hãm sâu vào bên trong da thịt của tôi.
Tôi dựa vào, nàng thực sự vẫn dám hạ tử thủ a, từ nhỏ xem ti vi, bên trong liền nói nữ nhân đáng sợ, nữ nhân bình tĩnh càng đáng sợ hơn. Nhưng bây giờ tôi mới biết, nữ nhân cởi truồng mà còn bình tĩnh được, mới là con mẹ đó đáng sợ nhất!
Cuối cùng tôi cũng tập hớp được chút sức lực cầm lên tấm phù chữ Khu, nhắm ngay vào đầu của nàng mà đập tới. Nhưng nàng chỉ thoáng nghiêng người sang một bên, cả người liền trở nên nhẹ nhàng như một mảnh giấy, giống y như đúc lúc con nữ quỷ “Tân Nhã” ở bên trong phòng học, mọi sự công kích của tôi, nàng đều dễ dàng né được.
Bởi vì nàng vốn là người giấy.
Trong lòng tôi chấn động, lúc này mới hoảng hồn hiểu ra được những gì tôi đang làm, thầm mắng mình hồ đồ, nàng rõ ràng là một người giấy, coi như cởi truồng thì có thể làm sao, nhiều lắm cũng chỉ là vẽ trên giấy một cái mông, Hàn Thanh Thiên a Hàn Thanh Thiên, mày làm sao có điểm ấy mà cũng ứng phó không được, sau này sao còn dám đi thu phục những con yêu ma quỷ quái kia chứ, trừng phạt những người được gọi là cấm kỵ giả, mày như thế còn làm cái rắm cấm kỵ sư?!
Đang lúc thời điểm nguy cơ vạn phần, rốt cuộc tôi mới tỉnh ngộ lại, nói như vậy chính là vừa rồi cái tên áo đen kia đã động tay động chân, mê hoặc tâm thần của tôi, mụ nội nó, muốn dùng một người giả không mặc quần áo để làm cho ta điên đảo tâm thần rồi trúng tà thuật của ngươi sao? Không có cửa đâu!
Tôi nghĩ thông suốt đạo lý này, trước mặt liền biến thành màu đen. Quan Hiểu Hà lúc này mắt đã lộ hung quang, trong miệng phát ra tiếng cười khằn khặc quái dị, toàn bộ khuôn mặt cũng trở nên vặn vẹo, đâu còn dáng dấp làm cho người ta thấy thương như khi nãy nữa.
Tôi cố gắng nắm tay và tập trung toàn bộ tinh thần của mình, gai nhọn trên nhẫn huyết ngọc lại xuất hiện lần thứ hai, nương theo một quyền của tôi mà đánh tới!
Cú đấm này có thể đánh trúng được nàng hay không đã không trọng yếu, chỉ cần nàng bị nhẫn huyết ngọc này của tôi đánh trúng, tôi đảm bảo coi như nàng không chết cũng trở thành tàn tật!