Tuy nhiên, mặc dù để viết ra một chữ hỏa vô cùng đơn giản, nhưng đây cũng là điều khó nhất, bởi vì hàm nghĩa của cấm pháp, là muốn chọn một loại chữ thể hiện được chuẩn nhất đạo lý của tự nhiên, mà chữ hỏa này, đã trải qua mấy ngàn năm phát triển. Nhưng tất cả đại khái đều giống nhau, bất kể hình tượng của chữ có thay đổi như thế nào, nó cũng chỉ có mấy nét bút, căn bản không thấy được khác nhau lớn lao gì.
Do đó, chữ này hẳn có thể sử dụng được, nhưng loại kiểu chữ nào mới có thể hữu hiệu, đây mới là vấn đề làm tôi đau đầu.
Nhưng tôi cũng không có nhiều thời gian để nghĩ về điều đó nữa, hai cái mộc khôi đang ở cách đó không xa lao đến, chạy ầm ầm qua đây!
Vì vậy trước tiên tôi lấy ra một xấp bùa chú, mỗi loại đều có hai đến ba tấm, và sau đó bắt đầu liều mạng, mỗi một cái đều ném hết ra ngoài, tạo thành một thế ném thiên nữ tán hoa, đầu tiên phải xem thử hiệu quả của mấy cái này đã.
Mộc khôi không tránh không né, trực tiếp đón nhận mấy tấm phù, chỉ thấy ở giữa không trung không ngừng có ánh sáng lấp lóe, tiếng nổ vang lên liên tục, sau khi tiếng nổ ầm ầm qua đi, hai mộc khôi kia lập tức bị chặn lại, trong tiếng gào thét kỳ quái, cả hai đồng thời bay thật xa về phía sau, rơi cái ầm xuống đất, một đám khói màu xám lần thứ hai bay lên mù mịt.
Ngay lúc tôi đang nghĩ như thế, lại bất ngờ thấy được người đàn ông mặc áo đen kia lập tức đứng lên, trong miệng niệm nhanh mấy câu tào lao gì đó, đồng thời đem cái chuông kia rung lên leng keng leng keng liên tục, sau một khắc, liền thấy được hai cái mộc khôi kia đang ở trong đám khói mù lảo đà lảo đảo, lập tức đứng dậy lần nữa...
Trong đám khói đang chậm rãi tan dần, có hai điểm đỏ lóe lên, con mộc khôi kia lại phát sinh tiếng gầm rú lần nữa, vẫn tư thế cũ như lúc trước, tay cầm đại đao, bước chân nhanh chóng đi về phía tôi.
Tôi hoảng loạn lùi về phía sau hai bước, hai cái đồ quỷ này rốt cuộc là thứ gì đây, coi như được làm từ một cây gỗ thiết đàn ngàn năm gì đó, thân thể vượt qua sắt thép, nhưng cũng phải có nguyên lí giống như người giấy chứ, ở trong cơ thể cũng chỉ phong ấn một ác linh thôi mà, tại sao tôi ném hết mấy tấm phù chữ Phá, tấm phù chữ Khu, thậm chí ngay cả tấm phù chữ Cấm cũng không làm chúng tổn hao cộng tóc nào hết vậy?
Điều này...Không khoa học lắm a...
Chết tiệt, đã không còn thời gian để suy nghĩ tào lao nữa, nếu những tấm phù này đều không có tác dụng, như vậy cần phải vận dụng đến đạo lý tương khắc trong ngũ hành thôi, chơi hỏa công!
Nhưng dùng kiểu chữ nào đây, nhất thời tôi vẫn chưa thể quyết định được, cơ hội chỉ trong chớp mắt, lỡ đâu sai sót, vậy sẽ chẳng còn cơ hội để viết lại lần thứ hai. Phải biết rằng loại huyết chú này tiêu hao rất nhiều tinh thần lực, cũng không phải có thể triển khai liên tục.
Ngón tay khẽ nhúc nhích, theo bản năng móc ra một chiếc bật lửa trong túi, sẹt sẹt, ngọn lửa sáng lên. Tôi nhìn chằm chằm ngọn lửa yếu ớt này, nỗ lực dựa theo phương pháp mà ông nội đã nhắc nhở, dùng tinh thần lực của mình hòa vào trong đó, chỉ có như vậy mới có thể tìm được kiểu chữ thích hợp.
Dưới ánh trăng tĩnh lặng, một ngọn lửa nhỏ nhoi lấp lánh, giống như một tinh linh nhỏ bé đang nhảy múa, sức mạnh nhìn qua tuy có vẻ nhỏ yếu, nhưng thực ra trong đó lại bao hàm chân lý của thiên địa vũ trụ, hỏa, có thể phá hủy tất cả, hỏa, đối với con người thời nguyên thủy, đã mang cho con người đến ánh sáng và hy vọng.
Trong dòng sông lịch sử phát triển của loài người, hỏa có cống hiến rất to lớn, nếu như nói không có thủy(nước) thì không có được sự sống, như vậy không có hỏa, thì con người cũng không có cách nào sinh tồn và phát triển, cũng không có được một xã hội văn minh như ngày nay.
Tinh thần của tôi từ từ hòa mình vào trong ngọn lửa, quên đi tất cả mọi thứ, vào thời khắc này, tôi đã không còn thấy được âm thanh la hét của hai con mộc khôi đang lao đến, cũng không nghe được câu thần chú với cách đọc gấp gáp khó nghe cùng với tiếng chuông giống như đòi mạng kia của tên áo đen, thời gian phảng phất như dừng lại, một ngọn lửa kia đang dần dần mở rộng ở trong tâm trí tôi...
Ngọn lửa này, giống như một tinh linh đang nhảy múa, giống như một con hỏa long đang bay lượn, giống như một lá cờ đang bay phấp phới, vào thời khắc này, tôi dường như nhìn thấy được sự tự do, phóng đãng, thích làm gì thì làm của hỏa. Vào thời khắc này, ngọn lửa dường như bùng cháy lên dữ dội.
Cánh đồng hoang vu, thiêu rụi tất cả mọi thứ, như một quả cầu lửa đang bùng nổ ầm ầm...
- Gào....
Một tiếng gầm rú của mộc khôi đột nhiên vang lên bên tai của tôi, làm cho tôi giật mình tỉnh lại, nhìn sang thì thấy được hai mộc khôi đã đến phía trước tôi không đầy ba mét, cây đại đao quỷ to hơn cả một người kia đã giơ cao lên không trung!
Trong lòng tôi hơi căng thẳng, nhưng cũng làm theo dự tính ban đầu, trong tiếng hét ầm ĩ, tôi lại ném ra hai tấm phù chữ Phá, hai tiếng nổ ầm ầm vang lên, hai cái mộc khôi lại bị đẩy lùi về phía sau mấy mét, tuy nhiên lần này bọn chúng vẫn đứng sừng sững không ngã, chỉ hơi dừng một lúc, sau đó lại tiếp tục nhào lên!
Nhưng mà đoạn khoảng cách như thế này đối với tôi đã là quá đủ.
Không, không đúng, đây nhất định chính là người giấy khi nãy, tôi cười lạnh nói:
- Ngươi lại đưa con người giấy này ra làm gì đây, bộ hết chiêu rồi sao?
Người mặc áo đen không hề để ý tới lời trào phúng của tôi, chỉ cười gằn khặc khặc lui qua một bên, tôi đang buồn bực, không biết hắn đang làm gì, nhưng đúng vào lúc này, người giấy kia đột nhiên nói chuyện...
- Hàn Thanh Thiên? Đúng là em sao, đây là nơi nào vậy, chị nhớ lúc nãy chị vẫn còn đang ngủ mà, làm sao, làm sao lại đột nhiên đến nơi này? Là em mang chị ra ngoài này à?
Trong đầu tôi nhất thời liền cảm thấy như bị một trận búa bổ, cảm thấy trời đất như quay cuồng, vừa nãy rõ ràng là một người giấy không hề biết nói chuyện, làm sao chỉ trong chớp mắt liền thật sự biến thành Tân Nhã rồi?
Tôi liên tục lùi về phía sau, trong lòng có một nỗi sợ hãi không tên, thì ra Tân Nhã chính là người bị hại to lớn nhất trong sự kiện này, hơn nữa giờ đang đối mặt với người giấy, mà phụ thể bên trong chính là hồn phách của Tân Nhã, làm sao tôi có thể xuống tay được? Phải biết rằng, nếu tôi mà ra tay không cẩn thận một chút, Tân Nhã liền sẽ phải đối mặt với tai ương hồn phi phách tán.
Tâm tư tôi chuyển động, mấy lần nghĩ muốn vòng qua Tân Nhã, bắt giặc trước phải bắt vua, đầu tiên cần phải đem tên áo đen kia quật ngã, nhưng tên khốn kia lại không cho tôi có được cơ hội này, Tân Nhã vẫn cứ đứng phía trước ngăn cả tôi, người mặt áo đen kia thì đang cười gằn ở phía xa, chậm rãi lùi vào trong rừng cây, dường như đang muốn chờ xem một màn kịch thú vị...
Tuy nhiên, ngay lúc tôi đang cảm thấy bất lực, người mặc áo đen đang chậm rãi lùi vào trong rừng cây kia đột nhiên phát sinh ra một tiếng la thảm thiết, cả người lảo đảo từ phía trong rừng ngã ra ngoài, tôi không biết chuyện gì đang xảy ra!