Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chạy Nạn Làm Giàu: Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 13:

Chương 13:

Nam nhân không cam lòng nhắm mắt lại, nhưng đã lâu không cảm thấy cục đá rơi xuống sự thống khổ.

Hắn chậm rãi mở mắt ra, thì thấy ngược sáng có chiến Tô Oanh.

Nàng nửa khuôn mặt đều chìm trong bóng đêm, chỉ có mảnh ánh trăng chiếu lên gương mặt mảnh khảnh của nàng.

Mặc dù như vậy, nam nhân vẫn nhận ra nàng.

“Tô Oanh, quả nhiên là Tiêu Tuyệt sai ngươi tới, muốn sát hại, muốn xẻo tự nhiên cũng được, ta chính là thành quỷ cũng tuyệt không bỏ qua ngươi!”

Tô Oanh thấy rõ bộ dạng của hắn, một đoạn ký ức hiện lên trong đầu, nàng nhận ra hắn là Giang Dương - thân tín của Tiêu Tẫn, trước cấm quân ở nam thành môn.

Giang Dương trừng mắt nhìn nàng, trong mắt tràn ngập oán hận: “Tô Oanh, ngươi cấu kết với Tiêu Tuyệt mưu hại Vương gia, ngươi không chết một cách danh chính ngôn thuận được.”

Tô Oanh nhìn hai người bị nàng dùng súng gây mê bắn trúng, “Bọn họ có phải là người Tiêu Tuyệt phái tới không?”

Trong mắt Giang Dương càng hằn sâu hận ý, “Ngươi không cần giả bộ ở chỗ này, ngoài hắn ra còn ai khác nữa.”

Tô Oanh nhướng mày nhìn hắn, “Ngươi bị thương sao?”

Giang Dương hừ lạnh, “Ngươi muốn giết thì cứ giết, không cần nhiều lời.”

Tô Oanh nhìn hắn, thấy hắn nói chuyện với vận may sút giảm nhưng trên mặt không có quá nhiều biểu hiện đau khổ, hẳn là đói đến mức kiệt sức nên không còn sức phản kháng. Nàng liền ném lương khô xuống trước mặt hắn, “Không chết thì ăn đi, nhà ngươi Vương gia quan trọng, ta không ngờ lại đến mức này.”

Giang Dương đột nhiên ngẩng đầu, “Vương gia hắn thế nào?” Đội ngũ đông đảo, bọn họ bị Tiêu Tẫn cố ý tách ra, hắn căn bản không biết tình hình của Tiêu Tẫn.

“Muốn biết thì cứ tự mình theo tới mà xem.” Tô Oanh nói xong, không còn nói thêm gì, trực tiếp xoay người, hướng nơi đã đặt chân đi tới.

Giang Dương nhìn xuống mặt đất, bắt lấy lương khô ăn vào trong bụng, sức lực trong người dần khôi phục. Hắn mới đứng dậy, lảo đảo đuổi theo Tô Oanh.

Tô Oanh đã trở về ngồi xuống trên cỏ, xác nhận hai cái bảo không có vấn đề gì, rồi mới chuẩn bị nằm xuống bên cạnh bọn họ.

Giang Dương đuổi theo đã thấy Tiêu Tẫn nằm trên mặt đất.

Sau khi Tô Oanh rời đi, Tiêu Tẫn tỉnh lại, nghe thấy động tĩnh, mở mắt ra thì thấy Giang Dương đang chạy tới.

“Vương gia.”

Trong mắt Tiêu Tẫn hiện lên một tia kinh ngạc, “Giang Dương, ngươi còn sống.” Hắn biết rằng vẫn có người ở Tề Vương phủ xuống tay với bọn họ, hắn bị trọng thương không thể quan tâm đến hai đứa nhỏ, cứ nghĩ Giang Dương cũng đã gặp độc thủ.

“Đêm nay có người nhằm vào thuộc hạ.” Hắn liếc nhìn Tô Oanh, “Sau đó cái độc phụ kia đột nhiên xuất hiện đem người bắt đi, thuộc hạ mới miễn cưỡng thoát khỏi độc thủ, cũng không biết độc phụ đó muốn làm gì.”

Tiêu Tẫn ánh mắt tối tăm quét về phía Tô Oanh, hắn không tin Giang Dương sẽ lừa hắn, nhưng hành động của Tô Oanh đúng là kỳ quái, nàng tại sao lại tốt bụng cứu người như vậy.

“Vương gia, ngài không sao chứ?”

Tiêu Tẫn gật đầu, “Còn không chết được.”

“Thuộc hạ nhất định sẽ liều mạng bảo vệ Vương gia, tiểu thế tử và tiểu quận chúa.”

Tiêu Tẫn sắc mặt có chút trầm xuống, “Trong đội ngũ còn lại bao nhiêu người từ vương phủ?”

Giang Dương nắm chặt tay, “Chỉ còn khoảng 30 người, trong đó có ai không thì cũng chưa biết.”

Tiêu Tẫn gương mặt lãnh đạm, mắt không có một tia dao động, “Tìm cơ hội liên lạc người có thể tin được, còn lại không cần xen vào.”

“Thuộc hạ đã hiểu.”

Có Giang Dương ở bên, sau nửa đêm, Tiêu Tẫn liền ngủ thiếp đi.

Một tia kim quang xuyên qua tầng mây dừng lại trên mí mắt Tô Oanh.

Nàng bỗng nhiên mở mắt, dưới đáy mắt không có một tia mông lung của sự tỉnh giấc.

Nàng ngồi dậy, duỗi tay hướng bên người Đại Bảo tìm kiếm, tiểu nãi oa vẫn đang có chút sốt nhẹ, nàng chỉ có thể tiếp tục dùng kim châm cho hắn.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch