Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chạy Nạn Làm Giàu: Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 26:

Chương 26:

Quan sai ở ngoài thành tìm một khối đất trống để làm chỗ nghỉ chân.

Tô Oanh đem Triệu mụ mụ phóng tới một cây đại thụ phía sau, cõng da hổ tìm được rồi Lý Đạt.

Lý Đạt thấy Tô Oanh liền cảm thấy da đầu tê dại. Không có biện pháp, nàng lộng chết lão hổ kia thật sự đã làm người ta đau đớn.

“Quan gia, mượn một chút thời gian nói chuyện.”

Lý Đạt cảm thấy mình cùng nàng không có gì tốt để nói, nhưng cự tuyệt thì lại không thể nói ra miệng, đã bị ánh mắt phượng đen tối của nàng ép lui.

Lý Đạt chỉ có thể đi theo nàng tới một cây đại thụ.

“Ngươi muốn làm gì?”

Tô Oanh cười khẽ, cố gắng làm mình trông hiền lành hơn một chút, nhưng nàng lại không biết, nụ cười này càng làm Lý Đạt cảm thấy hoảng sợ hơn.

“Quan gia đừng sợ, ta chỉ là một nhược nữ tử, không thể làm gì với ngươi.”

Lý Đạt: “……” Ta cảm ơn ngươi, nhược nữ tử!

“Nếu quan gia có thể giúp ta mang da hổ vào thành bán, ta có thể cho ngươi một phần lợi nhuận.” Tô Oanh thẳng thắn nói ra mục đích của mình.

Lý Đạt sửng sốt một chút, nhìn về phía nàng đang cầm da hổ, đúng là một sự cám dỗ khủng khiếp. Da của Bạch Hổ hiếm thấy, da hổ đại rất hoàn chỉnh, nếu mang đi bán, ít nhất cũng thu về hơn một ngàn lượng bạc, một phần, chính là hơn trăm lượng!

Để lột da hổ, không thể nào hơn được!

Lý Đạt gần như không do dự đã đồng ý, rốt cuộc Tô Oanh thật sự muốn chạy, hắn cũng không thể ngăn cản!

“Được, ngươi chờ một chút.”

Để không chọc vào mắt người khác, Lý Đạt đã đưa cho Tô Oanh một bộ quan phục để nàng thay, sau đó hắn điểm hai người đi theo vào thành để tiếp viện vật tư.

Lý Đạt dẫn theo Tô Oanh tới cửa thành, vì là huyện thành, ra vào không quá nghiêm khắc, nên bọn họ thuận lợi đi vào.

Vào thành xong, Lý Đạt để hai người lính đi mua lương khô, hắn thì dẫn theo Tô Oanh tới một con phố khác.

Tô Oanh đi dọc theo con đường trong huyện thành, nhìn thấy những người bán hàng rong bên đường cảm thấy rất mới lạ. Cuộc sống ở thời mạt thế chiến loạn nàng chưa bao giờ thấy qua hình ảnh như vậy.

Lý Đạt mang Tô Oanh tới một gian hiệu cầm đồ và dừng lại.

“Trong chốc lát vào trong, chúng ta đừng nói gì cả cho đến khi đối phương đã ra giá. Như vậy, một tấm da hổ, dưới một ngàn lượng đều là tiện nghi, không thể bán.” Đến gần, Lý Đạt nhắc nhở Tô Oanh.

Tô Oanh gật gật đầu, da hổ bán càng cao, Lý Đạt sẽ nhận được nhiều tiền hơn, về phương diện này hắn không cần thiết phải lừa dối nàng.

Hai người vừa bước vào, tiểu nhị ở quầy sau đã chạy ra đón, nhìn bộ dạng ăn mặc quan phủ của hai người liền cười nói: “Hai vị quan gia muốn mua gì hay là muốn cầm đồ?”

Tô Oanh bỏ da hổ lên bàn, gấp tấm da hổ lại nên đã chiếm hết mặt bàn, “Cầm đồ da hổ, ngươi xem có thể cho giá gì.”

Tiểu nhị nhìn tấm da hổ lớn như vậy cũng ngây người, vật lớn này khiến hắn do dự, “Hai vị quan gia chờ một chút, tiểu nhân đi kêu chưởng quầy ra xem.” Nói xong, người liền đi về phía sau.

Không lâu sau, một giọng nói lười biếng và không vui từ phía sau vọng ra, “Đừng quấy rối ta, ngươi tốt nhất hãy cho ta xem hàng ngon, nếu không ta sẽ không tha cho ngươi.”

“Chưởng quầy yên tâm, tiểu nhân chưa bao giờ thấy một tấm da hổ lớn như vậy.”

“Thằng nhóc chưa thấy qua nhiều thứ.”

Cánh màn phía sau được xốc lên, một nam tử có diện mạo tuấn tú, trong mày có ba phần bĩ khí bước ra.

Trên người hắn mặc một chiếc áo choàng lỏng lẻo, vạt áo trước hơi sệ xuống, áo lót cũng lộ ra, tóc chỉ được buộc bằng một chiếc trâm gỗ đơn giản, nhìn thật lười biếng và tùy ý.

Hứa Tam vừa nhấc mày, ánh mắt liền dừng ở Tô Oanh, dưới đáy mắt hiện lên sự lanh lợi, “A, hóa ra là quan lão gia từ kinh thành tới.”

(tấu chương xong)


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch