Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chạy Nạn Làm Giàu: Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 31:

Chương 31:

Tiêu Tẫn rất muốn nhổ miếng điểm tâm trong miệng ra, chính là cái bánh hạch đào nhập khẩu giòn xốp biến mất sau khi chỉ trong nháy mắt hòa vào giữa môi răng. Lúc này trong miệng hắn cũng chỉ còn lại hương vị nồng đậm không thể nào phai.

Nhưng mà, thiên chân nhuyễn manh Nhị Bảo lại không biết mình đã làm gì, khiến cho cha mình đứng đờ tại chỗ rất lâu.

Tô Oanh sờ sờ trán của Đại Bảo cùng Triệu mụ mụ. Có lẽ là do thời tiết, hai người đều phục hồi chậm chạp, đến giờ vẫn còn hơi sốt nhẹ. Tuy nhiên, Triệu mụ mụ đã cải thiện phần nào tình trạng viêm phổi, âm thanh từ phổi nghe đã không còn rõ ràng như trước.

“Vương phi, nô tỳ phát hiện trong hậu viện có một cái giếng. Giếng còn có nước, nô tỳ sẽ lấy chút nước rửa cho tiểu thế tử và Triệu mụ mụ.”

Tô Oanh cảm thấy nếu đã bị lưu đày thì không cần phải kêu tôn xưng cho phức tạp, miễn cho việc quá mức lộ thân phận gây rắc rối không cần thiết.

“Bạch Sương, sau này ngươi cứ gọi ta một tiếng tỷ là được, ta không còn là vương phi gì nữa.”

Bạch Sương nào dám gọi Tô Oanh là tỷ, liên tục lắc đầu từ chối.

Nàng cảm thấy Tô Oanh đã thay đổi quá lớn, trước đây Tô Oanh rất coi trọng thân phận, mặc dù đối với nàng còn có chút hòa nhã, nhưng ranh giới chủ tớ vẫn rất rõ ràng, nàng không dám có nửa điểm vượt rào ý tưởng.

“Nô tỳ, nô tỳ vẫn cứ gọi ngài là phu nhân đi.”

Tô Oanh không quá hiểu thấu đáo về quan niệm phân rõ cấp bậc nhưng nàng kiên quyết không nói gì thêm.

Tô Oanh lấy chảo sắt ra, ở Sở quốc thì việc dùng đồ sắt có hạn chế, vì vậy cái nồi này nàng tốn khá nhiều tiền mới mua được. Tuy nhiên, nàng trong mạt thế ăn món nào cũng là hàng tinh quando, thật sự là không biết làm sao để sử dụng.

“Bạch Sương, ngươi biết nấu cơm không?”

Bạch Sương bị hỏi thì có vẻ khó xử. Tô Oanh dù gì cũng là tiểu thư phủ Thừa tướng, mặc dù không được sủng ái, nhưng cơm nước vẫn được đảm bảo từ nhà bếp lớn. Nàng là người hầu phủ Thừa tướng, nếu so với tiểu thư nhà nghèo thì thật sự chưa bao giờ bước vào bếp.

“Nô tỳ, nô tỳ cũng không rõ lắm, nhưng nô tỳ có thể thử xem.”

“Tiểu nương tử nếu tin tưởng lão hán, lão hán có thể làm.” Hạ Thủ Nghĩa từ một góc đứng dậy nói.

Tô Oanh nhìn hắn, “Đại thúc biết nấu cơm sao?”

Hạ Thủ Nghĩa cười, “Biết một chút, chỉ cần tiểu nương tử có nguyên liệu nấu ăn, cái gì cũng có thể làm.”

“Có, ta đúng là mua không ít.” Tô Oanh mở túi ra, lấy ra mấy quả trứng gà, một ít thịt khô cùng một ít rau quả, những thứ này thật ra nàng cũng không biết nên làm gì với chúng, nhưng nàng cảm thấy những thứ có thể ăn thì nàng đều mua.

“Nếu không thì đại thúc ngươi đến xem xem, những thứ này có cái gì có thể làm, ngươi xem thử giúp một tay nhé.”

Hạ Thủ Nghĩa thấy nàng tin tưởng mình, liền tiến đến chọn lựa một số nguyên liệu nấu ăn. “Những thứ này là đủ rồi.”

“Hành, ngươi lấy những thứ cần thiết còn lại giúp Bạch Sương làm trợ lý nhé.”

Hạ Thủ Nghĩa gật đầu, cầm đồ vật và cùng Bạch Sương ra hướng hậu viện.

Căn nhà nông trại này chỉ có một lối ra, chỉ cần bọn họ không ra khỏi cửa, quan sai cũng sẽ không quá mức hạn chế họ hành động.

Tô Oanh cẩn thận cho Đại Bảo uống nước dinh dưỡng, tiểu gia hỏa vốn đã gầy, giờ lại bị bệnh càng gầy hơn, nàng cảm thấy rất đau lòng. Nàng nghĩ rằng khi tiểu gia hỏa này khỏi bệnh rồi, nhất định nàng sẽ nghĩ cách giúp bọn họ béo khỏe lại.

“Khụ khụ…”

Mới vừa buông Đại Bảo ra, Triệu mụ mụ liền ho khan dữ dội.

Tô Oanh chỉ có thể tiến lên vỗ lưng cho nàng, giúp nàng bình tĩnh lại.

Sau khi ho khan một hồi, Triệu mụ mụ từ từ hồi phục ý thức, mở mắt nhìn Tô Oanh với chút ngỡ ngàng.


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch