Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Chạy Nạn Làm Giàu: Ta Dựa Vào Trăm Tỷ Vật Tư Kiều Dưỡng Chiến Thần Tàn Vương

Chương 40:

Chương 40:

Vì trọng lượng trên người Tô Oanh, Hạ Thủ Nghĩa đã lấy tay nải từ trên người nàng.

Các phạm nhân đều lo lắng rằng sẽ xảy ra chuyện khi qua cầu, tất cả mọi người đều rất cẩn thận.

“Bạch Sương, ngươi hãy đi cùng hạ đại thụ và Trương Thúy Nương bọn họ phía trước, ta sẽ ở phía sau các ngươi.” Tiểu tổ vừa đến bên Tô Oanh thì nàng liền tách ra.

Bạch Sương gật đầu, bế Nhị Bảo thật cẩn thận đi theo phía trên cầu, cũng may mọi thứ đều thuận lợi.

“Phu nhân, cầu này không dễ đi, ngươi hãy thả ta xuống dưới đi. Ta tuy rằng ho khan không tốt, nhưng thể lực đã khôi phục gần như bình thường, có thể tự mình đi.”

Cầu treo bằng dây cáp toàn bộ đều được làm bằng xích sắt buộc chặt, tấm ván gỗ ở phần trên xích sắt đã bị mưa gió ăn mòn. Cõng một người qua đi thật sự không dễ, Tô Oanh đơn giản thả Triệu mụ mụ xuống dưới, để bà tự đỡ hai bên xích sắt mà đi cho an toàn hơn.

Tô Oanh kéo xuống mảnh vải quấn quanh cổ tay Triệu mụ mụ, đầu bên kia vòng qua xích sắt, như vậy có thể ngăn ngừa bà bị ngã xuống.

“Giang Dương, phóng ta xuống dưới.”

“Vương gia, thuộc hạ có thể cõng ngài qua bên kia.”

Tiêu Tẫn lắc đầu, “Xích sắt không được, ngươi phụ trọng quá lớn sẽ mất đi cân bằng, ta có thể tự mình qua, ngươi đi theo ta được rồi.”

“Cha……” Đại Bảo lo lắng nhìn Tiêu Tẫn.

Tiêu Tẫn ý bảo bọn họ không cần lo lắng, hắn tuy rằng chân không thể đi đường, nhưng đôi tay vẫn có thể động, chỉ cần nắm lấy xích sắt thì có thể chậm rãi di chuyển qua.

“Mặt sau đuổi kịp, thượng cầu!” Đằng trước, một quan sai hô lên, các phạm nhân đi ở phía trước đều hướng lên cầu.

Khi vừa đi đến giữa cầu, tầm nhìn của họ liền bị sương mù dày đặc làm giảm xuống.

Tô Oanh đi ở cuối cùng, nhìn thấy Triệu mụ mụ, “Triệu mụ mụ đừng nóng vội, cầu treo này rất an toàn, mỗi bước ngươi đi đều chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Dù ngươi có trượt chân, ta cũng có thể kéo ngươi trở lại.”

Lời Tô Oanh như một viên thuốc an thần, làm cho Triệu mụ mụ dần dần bình tĩnh lại, từ lúc ban đầu hoảng loạn đến khi ở giữa cầu thì đã đi vững vàng hơn.

Đúng vào lúc Tô Oanh hơi thả lỏng, cầu treo đột nhiên lay động dữ dội, thân cầu cũng bắt đầu chao đảo.

Tô Oanh nghiêm mặt, một tay nắm chặt xích sắt, tay còn lại giữ chặt Triệu mụ mụ.

“Phía trước sao lại như vậy?”

“Có xích sắt bị đứt, mau lên!” Đột nhiên có người ở phía trước hô lên.

Tô Oanh cảm thấy ngực mình nặng nề, nắm chặt Triệu mụ mụ vững vàng đi về phía trước.

Đột nhiên, một mũi ám khí bay nhanh từ bên tai Tô Oanh, thẳng hướng tới Tiêu Tẫn đang đi phía trước.

“Tiêu Tẫn, cẩn thận!” Tô Oanh kêu lên.

Tiêu Tẫn bỗng nhiên hoàn hồn, chỉ có thể buông một tay ra để né tránh ám khí tấn công.

Vào lúc này, xích sắt trong tay hắn bất ngờ đứt gãy, làm hắn mất đi cân bằng, cả người ngã xuống phía dưới.

“Cha!”

Tô Oanh không kịp suy nghĩ nhiều, liền nhảy xuống, lao về phía Tiêu Tẫn.

Tiêu Tẫn nhìn thấy Tô Oanh nhảy xuống, trong mắt tràn đầy sự kinh ngạc, không thể tin rằng nàng sẽ cùng nhảy xuống.

Tô Oanh nhanh tay nắm chặt lấy tay Tiêu Tẫn, nhìn xuống dòng nước dưới chân dần dần trở nên rõ ràng, lớn tiếng nói: “Mau, nín thở!”

Ngay sau đó, hai người đã rơi vào dòng nước lạnh băng. Dưới nước, sức ép khiến Tô Oanh gần như không thể thở, nhưng nàng vẫn gắt gao nắm chặt tay Tiêu Tẫn, nàng biết, nếu buông tay, trong tình huống của Tiêu Tẫn như vậy, chắc chắn hắn sẽ không sống sót.

Tiêu Tẫn trong khoảnh khắc ngã xuống đã ngừng thở, nhưng dòng nước lạnh băng vẫn khiến hắn cảm thấy tê dại, một cơn huyết khí dâng lên, hắn dần dần mất đi ý thức……

( tấu chương xong )


trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch