Dù sao đây cũng là tập cuối mùa đầu tiên của chương trình “chạy thoát mật thất”, thân là nghệ sĩ, tất cả mọi người đều có công việc đã được lên lịch từ trước, sau lần gặp này cũng không biết phải bao lâu nữa mới gặp lại nhau, đều không thể tránh khỏi chuyện nhìn nhau không nỡ rời xa.
Vì thế, sau khi kết thúc buổi ghi hình, tất cả mọi người đều không gấp gáp trở về khách sạn nghỉ ngơi mà đi ra ngoài ăn với nhau một bữa cơm, còn uống thêm mấy cốc.
Còn về chuyện vừa kết thúc quay Phương Khung đã tự ý rời đi thì thật sự chẳng có ai thèm quan tâm.
Đến lúc trở về đại sảnh khách sạn, khuôn mặt nhỏ của Lục Dĩnh Tuệ đã có chút hồng vì hơi say, cô nàng kéo tay Lâm Tĩnh Nhiễm, vô cùng chân thành nói: “Tĩnh Nhiễm ơi, sau này nếu có chuyện gì cần giúp đỡ cậu nhất định phải tới tìm tớ nhé, lúc nào cũng được hết á. Mặc dù có thể sức tớ chỉ có thể giúp đỡ được được chút ít, nhưng cậu nhất định không được ngại, phải nói với tớ đấy! Chỉ cần cậu nói, tớ nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp cho bằng được! Nhất định phải nhớ nói cho tớ đó!”
Sau khi cô nàng nói xong mấy câu đó, mọi người xung quanh cũng xôn xao biểu thị tán đồng.
Nhìn vào từng khuôn mặt chân thành quanh mình, trong lòng Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không khỏi dâng lên một trận cảm động: "Cảm ơn mọi người."
Càng là nơi đầy lục đục như giới giải trí này thì loại hoạn nạn thấy chân tình lại càng thêm đáng quý.
Rốt cuộc thì, không phải ai cũng có thể làm được hành động đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.
Sau khi trở về phòng, Lâm Tĩnh Nhiễm vừa nằm đã ngủ luôn một mạch tới rạng sáng ngày hôm sau, ngay sáng sớm cô đã lên máy bay trở về đoàn làm phim.
Sau khi phát hiện trong lịch trình của cô chỉ có mỗi một chương trình gameshow "một mực thích người", cô lại càng dễ đặt hết trọng tâm tập trung của mình vào chuyện quay chụp kịch bản.
Mặc dù đã không còn cần ghi hình nữa nhưng các tập sau của chương trình “chạy thoát mật thất” vẫn đều đặn chiếu ra.
Sau nhiều tập liên tiếp, độ hot của gameshow này chẳng những không hạ thấp mà còn một đường thẳng tắp tăng vọt, Lâm Tĩnh Nhiễm thân là sự tồn tại xuất sắc nhất trong chương trình, giá trị bản thân đương nhiên cũng là nước lên thì thuyền lên.
Tận dụng cơ hội tuyệt vời này, Dụ Tinh Hà không tới đoàn làm phim cùng Lâm Tĩnh Nhiễm nữa mà tách ra tự mình đi bàn bạc một số công việc kế tiếp cho cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm xưa nay chưa bao giờ nghi ngờ năng lực làm việc của anh, nhưng mà bởi vì chuyện lúc quá ồn ào ầm ĩ nên cô quyết định mình một mình ở trong đoàn làm phim ăn ngon uống ngon, để Quan Thiên đi cùng anh.
Lúc trở về, nghe được lần bàn bạc hợp tác này vẫn tính là thuận lợi.
Lâm Tĩnh Nhiễm lại để ý thấy biểu tình của Quan Thiên có chút không đúng lắm, ban đầu cô cũng không quá để trong lòng, chỉ có chút tò mò hỏi: “Thế, rốt cuộc hai người đi bàn cho chị gameshow gì thế?”
Dụ Tinh Hà mệt mỏi nằm trên ghế sa lông, nghe vậy thì ném luôn một bản kế hoạch của chương trình mới tới trước mặt cô: “Tự em xem đi.”
“Ầy, thái độ anh không thể tốt hơn chút à.” Lâm Tĩnh Nhiễm bĩu môi, cầm bản thảo lên xem một chút, biểu hiện trên mặt không khỏi trở nên hơi cổ quái, khóe miệng lại càng thêm hung hăng co quắp một chút: “Chương trình trình truyền hình thực tế kết hôn giả?!”
Dụ Tinh Hà day day huyệt thái dương, giọng điệu từ tốn nói: “Chương trình We Got Married này anh đã để ý từ lâu rồi, độ hot chưa nhất định không kém, chỉ cần vừa ra tập đầu tiên nhất định sẽ bùng nổ."
"..." Lâm Tĩnh Nhiễm: “Anh không cảm thấy khoảng cách giữa hai chương trình này hơi lớn sao?"
Cô vừa quay xong một gameshow có chủ đề khủng bố đã muốn đẩy cô đi quay loại chương trình yêu đương có độ ngọt cao này, lại còn vừa ra tay đã kết luôn luôn rồi?! Móa, sao không lên trời luôn đi!
Dụ Tinh Hà lại là cực kỳ bình tĩnh: "Có vấn đề gì chứ, cũng không phải thật sự kết hôn."
Lâm Tĩnh Nhiễm: “Anh nhìn em giống người sẽ nói chuyện yêu đương sao?"
Dụ Tinh Hà: "Em có thể học."
Một câu nói, chặn lại tất cả giãy dụa cuối cùng của cô.
Lâm Tĩnh Nhiễm sống không còn gì luyến tiếc thả bản thảo xuống, hỏi: "Vậy em có thể biết "Đối tượng kết hôn" của em là ai không?”
“Chắc em cũng đã từng nghe qua rồi nhỉ.” Dụ Tinh Hà nói: “Trước mắt theo sắp xếp thì sẽ mời một vị có tiếng vang cấp ảnh đế, ngoài kia thậm chí còn đang vote cho Hạ Tần nữa kìa, thừa sức kết hợp với em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."
Thừa sức cái cmn! Cô bây giờ vô cùng nghi ngờ người này đang ghét bỏ cô, đáng tiếc là cô không có chứng cứ!
Quan Thiên vẫn không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng nói: "Chị Nhiễm, chị nhận đi mà! Để nhận được chương trình này anh Hà đã…”
Thấy Dụ Tinh Hà quét tầm mắt tới, cô nàng chỉ có thể đảo lại lời định nói, mím môi khẽ bảo: “Chương trình này thật sự rất phù hợp với chị.”
Lâm Tĩnh Nhiễm ngay từ sau khi thấy hai người về đã cảm thấy bầu không khí có chút kỳ quái, lúc này cảm giác kia lại càng thêm rõ ràng, cô cũng không nói thêm gì nữa, gật đầu một cái, nói: "Được rồi, nghe theo hai người vậy.”
Quan Thiên thở ra một hơi thật dài.
Dụ Tinh Hà từ trên sô pha đứng dậy, nhíu mày nói: “Anh về phòng nghỉ trước đây.”
Quan Thiên thấy anh muốn đi thì vội vàng kêu lên: “Anh ơi, thuốc ở trong vali màu xanh nhé!”
Dụ Tinh Hà quay lưng về phía bọn họ, khoát tay một cái về phía sau.
Chờ sau khi anh đã hoàn toàn rời đi rồi Lâm Tĩnh Nhiễm mới hỏi: "Thuốc gì thế?"
“À, là thuốc dạ dày bình thường thôi ạ."
Quan Thiên nói xong liền đứng dậy muốn chạy, lại bị Lâm Tĩnh Nhiễm đè lại: “Được rồi, đừng có mà trốn, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, em mau khai thật đi, em thẳng thắn thì sẽ được khoan hồng, chống cự sẽ nghiêm trị đó!”