Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 113: cám ơn

Chương 113: cám ơn

Edit và beta: Nukaly

Trong đó bọn họ cũng không nói thẳng ra nữ cộng sự sẽ tham gia cùng là ai, nhưng bây giờ đã là thời đại Internet rồi, chẳng thiếu người rảnh rỗi thích đi tìm hiểu đào móc chuyện này, chẳng tới mấy phút đã dẫn lửa lên người Lâm Tĩnh Nhiễm.

Không ngoài dự liệu, có một đống lớn fans của Vi Hưởng nhô ra nói móc cô không biết xấu hổ, nỗ lực cọ nhiệt độ với anh zai nhà bọn họ, nhưng bây giờ Lâm Tĩnh Nhiễm sớm đã không còn là một nghệ sĩ không tên không tuổi lúc trước rồi, ngay lập tức có một đám fans của cô nhảy ra xôn xao bảo vệ, châm chọc đối phương tự cao tự đại, Nhiễm muội nhà bọn họ căn bản không thích cái ‘gu’ này.

Bên dưới hotsearch là đủ loại bình luận, một lời không hợp liền cãi nhau ầm ĩ tới đất trời tối tăm.

Lâm Tĩnh Nhiễm đọc xong thì không khỏi trầm mặc.

Cũng không phải cô lo lắng chuyện hot search lần này sẽ gây ảnh hưởng tới mình mà là cô lo lắng tin tức này này có thể sẽ không cách nào bưng bít che lấp đi được….

Không hề ngoài ý muốn, cô rất nhanh nhận được điện thoại an ủi đến từ mấy ông anh zai.

"Anh cả, thật sự không phải là em cố ý muốn giấu diếm anh đâu. Giáo huấn một chút? Không cần không cần, đây là mấy theo tác bình thường trong giới giải trí thôi ấy mà,

"Anh hai, là em… Vâng, đúng là việc này thật sự... A, không cần đâu ạ, anh không cần cố ý chèn ép, vâng vâng, lúc anh làm đạo diễn cảm thấy không hợp thì không sao ạ. Em không sao đâu, bao giờ rảnh em sẽ tới gặp anh!”

“Anh tư, không phải anh đang bận concert sao, bây giờ anh đừng bận tâm nhiều như vậy! Ấy, anh đừng có mà đăng Weibo! Anh đăng Weibo rồi em sẽ không giữ được toàn thây đâu! Được được, được rồi mà, anh mau đi tập đi, ngoan, bye bye ~!"

Thật vất vả mới trấn an được mấy ông anh zai, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi thầm thở phào.

Biết cô tham gia loại chương trình yêu đương như thế nào, mấy ông anh không tới quấy rối cô đã phước đức ba đời rồi, bây giờ còn muốn ‘giúp đỡ’ cô giải quyết chuyện này, cô thật sự nghĩ cũng không dám nghĩ tới.

Cô quay đầu lại, bắt gặp đôi mắt đang chăm chú nhìn mình của Ninh Hào, rốt cục cô không nhịn được nữa khuôn mặt hơi vặn vẹo: “Anh ba, anh có thể đừng dùng cái biểu tình này nhìn em có được không? Em sợ hãi trong lòng!"

Thực ra buổi tối ngày hôm ấy Lâm Tĩnh Nhiễm cũng đã thẳng thắn khai báo về chuyện cô sẽ tham gia chương trình gameshow kia cho Ninh Hào rồi, anh biết được tin này so ra còn sớm hơn mấy người khác.

Lúc này, nghe như cô nói vậy, Ninh Hào hơi thu liễm lại vẻ mặt tối tăm, hỏi: "Bây giờ em tính làm gì? Bỏ luôn chương trình đó à?”

Lâm Tĩnh Nhiễm sâu kín thở dài: "Em cứ cảm thấy có chút không cam tâm..."

Ninh Hào đánh giá biểu tình của cô, khẽ nghiêng người ra sau ghế salông, nhắm hai mắt lại: "Nếu người tên Vi Hưởng kia không muốn tham gia thì cứ để tên đó cút là được.”

Lâm Tĩnh Nhiễm cười khổ: “Ấy, nhìn đi nhìn lại người phải cút phải là em mới đúng chứ?”

Ninh Hào: "Cái đó cũng chưa chắc."

Lâm Tĩnh Nhiễm: "A?"

Giọng điệu Ninh Hào trầm thấp: "Đến lúc đó em sẽ biết."

Có một số việc, mặc dù đã đoán được, nhưng anh thật sự hoàn toàn không muốn nói thêm nửa câu.

Muốn nói, cơ hội tốt như vậy, người nào đó sao có thể không có chút phản ứng, không ra tay mới là lạ đời ấy.

Nếu như không phải quả thực không tiện nhúng tay vào chuyện này, nếu như không phải nhìn vào việc em gái nhỏ đã phải vất vả tốn bao nhiêu nơ ron thần kinh vào chương trình kia, anh còn lâu mới cho phép!



Cùng lúc đó, Dụ Tinh Hà đã đã lần nữa liên hệ với ê-kíp chương trình, triệt để xác định, quả thật không có bất kỳ khoan nhượng nào.

Vừa mới cúp điện thoại anh lại vừa vặn nhìn thấy Yến Bạch từ nơi không xa đi ngang qua, trong mắt mơ hồ xuất hiện một tia sáng, lập tức nhanh chân đi theo.

Dựa vào yêu cầu của Hạ Tần, Yến Bạch cũng ở lại chỗ này với anh hai ngày, vốn anh ta đã chuẩn bị đêm nay sẽ lên máy bay rời đi, đợi đến lúc nghe được ý đồ của Dụ Tinh Hà xong, không khỏi có chút do dự: " Chuyện này sợ là không dẽ làm, bên tớ vừa mới nhận một bộ phim mới, yêu cầu của đoàn làm phim là trong vòng một năm này không được có bất kỳ sắp xếp công việc khác nào.”

Đoàn làm phim có thể đưa ra loại yêu cầu này nhất định phải là một bộ phim có đầu tư khủng, nếu như đến cả loại nghệ sĩ có thân phận như Hạ Tần cũng chấp nhận yêu cầu hà khắc như vậy thì càng là nói rõ phim này ít nhất tám phần mười có thể đoạt được một suất tham gia liên hoan phim Cannes.

Loại hạng mục này, thường thường ngàn năm mới có một, chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Sau khi Dụ Tinh Hà nghe xong liền biết quả thật yêu cầu kia là làm khó người khác rồi, anh trầm mặc một lát, ôm tâm trạng thử một lần nói: "Hay là thử hỏi Hạ Tần một chút xem?”

Tâm trạng của Yến Bạch trong lúc nhất thời cực kỳ phức tạp.

Nếu như đi hỏi Hạ Tần bên kia, trên cơ bản anh ấy đã có thể đoán được kết quả nhận về sẽ là gì rồi.

Thế nhưng bộ phim này đối với kế hoạch sự nghiệp trong tương lai của Hạ Tần quả thật vô cùng quan trọng, thậm chí, nếu nói quá lên một chút còn có thể nói là, bộ phim này có thể ảnh hưởng đến chuyện Hạ Tần có thể triệt để đứng vững gót chân trên sân khấu đẳng cấp thế giới hay không.

Xuất phát từ trách nhiệm của một người đại diện, lẽ ra Yến Bạch nên trực tiếp từ chối.

Thế nhưng, thân là bạn của Dụ Tinh Hà, anh lại cực kỳ hiểu rõ tình cảnh gian nan cùng cực của người đàn ông này.

Nếu không, đổi lại là trước đây, Dụ Tinh Hà từ trước đến giờ không coi ai ra gì tuyệt đối không thể làm ra chuyện dính chặt lấy anh ấy đưa ra yêu cầu như vậy.

Anh hơi do dự một chút, rốt cuộc vẫn gật đầu: "Vậy, được rồi."

Giống y như trong dự liệu, sau khi Hạ Tần nghe xong đề nghị của Dụ Tinh Hà thì không chút do dự đồng ý: "Không có vấn đề gì, chiều nay em sẽ để Yến Bạch tới bàn bạc với ê-kíp chương trình."

Dụ Tinh Hà khẽ mỉm cười: "Hợp tác vui vẻ."

Hạ Tần cười, ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh ta một cái: “Em còn cho là anh ít nhiều gì cũng sẽ nói một câu "Cảm ơn" cơ đấy."

Dụ Tinh Hà cười như không cười nhìn anh: “Hai chữ này, chẳng lẽ không nên là em nói với anh sao?"

Hạ Tần đứng đối diện nhìn anh ta mấy giây, khóe môi khẽ nhếch: “Quả thật nên nói cám ơn anh."

Thực ra coi như hôm nay Dụ Tinh Hà không đến tìm anh thì anh cũng đã sớm có ý nghĩ này.

Trước lúc này anh còn đang phiền não nên mở miệng như thế nào với Yến Bạch, bây giờ Dụ Tinh Hà xuất hiện ngược lại đã giúp anh giải quyết một vấn đề khó khăn không nhỏ.

Bên này hai người đứng nhìn nhau với không khí vui vẻ hòa bình, bên kia của Yến Bạch lại là một gương mặt căng thẳng, biểu tình không thể tránh khỏi có chút nghiêm nghị.

Nhìn hai tên cáo già trước mặt nhìn nhau cười, anh ấy chỉ có thể sâu kín thở dài.

Việc đã đến nước này, có thể có biện pháp gì nữa đây?

Kế hoạch công việc ba năm sau của Hạ Tần hiển nhiên không thể tránh khỏi phải xé đi viết lại, thậm chí, anh ấy gần như có thể tưởng tượng được tình cảnh sau khi mình về công ty sẽ bị lãnh đạo gọi lên hung hăng phê phán một phen vô cùng thê thảm

Làm anh em, anh đã giúp bạn không tiếc cả mạng sống, cũng coi là anh không làm sai!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch