Trong phòng tổng thống của khách sạn, trong không khí tràn ngập một loại khí tức quỷ dị.
Sau khi rót cho mỗi người một tách trà, Quan Thiên vô cùng thức thời chui vào trong phòng bên cạnh, để lại đại sảnh cho hai người.
Lâm Tĩnh Nhiễm vừa uống trà vừa nghe Lục Dịch Tuyên nói, sau khi nghe xong không khỏi bó tay toàn tập: “Cho nên, bây giờ toàn bộ ê-kíp chương trình này đã bị anh mua lại rồi?”
Khó trách đối với chuyện ghi hình gameshow lần này mấy ông anh trai của cô đều nhất trí giữ vững trạng thái im lặng, hóa ra là đang chờ cô ở chỗ này!
Lục Dịch Tuyên nghe cô nói như vậy thì nghiêm cẩn cải chính: "Là thu mua."
Khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm mơ hồ giật một cái: "Khác nhau ở chỗ nào sao?"
Lục Dịch Tuyên không tiếp tục tranh cãi với cô về vấn đề này nữa, hắng giọng một cái nói: "Nói chung là, em cứ quay hình như bình thường là được, có anh ở đây, những chuyện khác em không cần lo lắng."
Lâm Tĩnh Nhiễm không hé răng, rốt cuộc vẫn không nói ra câu nói trong lòng.
Anh cả à, chính là bởi vì có anh ở đây nên em mới lo lắng đó có được không...
Đến lúc này cô sao còn có thể không hiểu được nữa, nhất định mấy ông anh nhà cô đã chuẩn bị sẵn sàng ra tay với Hạ Tần rồi, cô không khỏi yên lặng ngẩng đầu nhìn trần nhà.
Còn có thể nói cái gì nữa đây, cũng chỉ có thể hi vọng người nào đó tự cầu phúc thôi.
Ban đầu Lục Dịch Tuyên không có ý định nói chuyện này ra cho Lâm Tĩnh Nhiễm biết là vì muốn tránh cho cô phân tâm trong quá trình ghi hình, bây giờ nếu đã bị bắt quả tang thì anh cứ dứt khoát dặn dò cặn kẽ lại tất cả mọi chuyện một lần cho xong, sau khi nói xong mới đứng lên từ trên ghế sa lông, lúc chuẩn bị lên đường còn không quên dặn dò: "Chuyện này em không cần nói cho Hạ Tần biết đâu.”
"Biết rồi biết rồi." Lâm Tĩnh Nhiễm dở khóc dở cười đáp lời, tiễn anh ra tới cửa: “Anh, anh cũng đi nghỉ sớm một chút đi.”
Lục Dịch Tuyên gật gật đầu, mở cửa phòng ra.
Kết quả, vừa mới quay người lại liền bốn mắt nhìn nhau với người đàn ông đang chuẩn bị nhấn chuông cửa đứng bên ngoài.
Lục Dịch Tuyên: "..."
Liên tiếp hai lần bị bắt được khiến biểu hiện trên mặt anh suýt chút nữa đã vỡ nát.
Tay Hạ Tần vẫn còn đang nắm va li hành lý, hiển nhiên cũng vừa mới đến khách sạn mà thôi, anh cũng không nghĩ tới Lục Dịch Tuyên lại có mặt ở chỗ này, tầm mắt nhàn nhạt nhìn lướt qua, chào hỏi: “Tổng giám đốc lục, đã lâu không gặp."
Lục Dịch Tuyên trầm mặt trầm thấp "ừm" một tiếng.
Hạ Tần khẽ mỉm cười: "Thật là khéo quá, tổng giám đốc lục cũng tới thành phố A công tác sao?"
Lục Dịch Tuyên cười lạnh: “Có quan hệ gì tới cậu à?”
"Quả thật không có quan hệ gì." Hạ Tần nói xong còn dùng hành động thực tế chứng minh câu nói này, trực tiếp bỏ qua không thèm nhìn anh thêm mà chuyển sang nhìn Lâm Tĩnh Nhiễm: “Vợ ơi, em đã chuẩn bị xong cho buổi ghi hình sáng ngày mai chưa?"
"..."
Nghe được cái xưng hô này, khóe miệng Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được mơ hồ co quắp một chút.
Vừa mới chuẩn bị mở miệng Lục Dịch Tuyên đã nhấc chân quét qua cước: “Cậu vừa gọi em ấy là gì đấy?!”
Hạ Tần tay mắt lanh lẹ thoải mái ngăn lại, thần sắc vô cùng hờ hững: "Bọn tôi là vợ chồng, đương nhiên phải gọi em ấy là vợ rồi, gọi Nhiễm Nhiễm cũng thật là dễ nghe nhỉ."
Lục Dịch Tuyên sức nắm lấy cổ áo kéo anh về phía mình, nhìn kỹ anh với vẻ mặt âm trầm: "Đừng tưởng bọn này không biết kế hoạch của cậu. Bây giờ tôi trịnh trọng cảnh cáo câu, đừng có mơ!"
Yến Bạch nhìn thấy Lục Dịch Tuyên ấy thế mà lại động tay động chân, vẻ mặt không khỏi khẽ biến.
Hạ Tần lại như duy trì biểu tình cười mỉm nhã nhặn điềm đạm y như trước, nhẹ nhàng vỗ vỗ tay của Lục Dịch Tuyên, không tiếng động tránh thoát: “Cái này thì anh sai rồi, anh cả, ngày mai bọn em sẽ phải bắt đầu ghi hình cho chương trình rồi, nếu như không làm quen với xưng hô này sớm thì đến lúc lên phát sóng trực tiếp sẽ rất xấu hổ lúng túng đó."
Nói xong, anh cười cười nhìn về phía Lâm Tĩnh Nhiễm: "Đúng không, Nhiễm Nhiễm?"
Lâm Tĩnh Nhiễm tặng cho anh một cái nhìn đầy khinh thường, hoàn toàn lười phản ứng lại.
Chọc người ta đi, chọc anh tui tức chết luôn đi! Bây giờ anh cứ thoải mái mà đắc tội, xem xem ngày mai ghi hình tập một ổng làm thế nào chỉnh anh!
Nếu như nói vừa nãy trong lòng cô còn có như vậy một vẻ lo âu thì bây giờ đã hoàn toàn không còn sót lại chút gì.
Cô xem như đã thấy rõ rồi, người đàn ông này chính là thích ăn đòn!
Lục Dịch Tuyên nghe Hạ Tần bỗng nhiên bấu víu quan hệ mở miệng gọi mình là "Anh cả" thì cả khuôn mặt đã triệt để chìm xuống, tiến lên phía trước một bước ngăn ở giữa cửa phòng, lại nói với Lâm Tĩnh Nhiễm: “Nhiễm Nhiễm, bây giờ đã muộn rồi, em đi nghỉ ngơi trước đi.”
Nói xong, trực tiếp đẩy cô trở vào trong phòng, khép cửa phòng lại, hoàn toàn không cho hai người thêm một chút cơ hội nói chuyện nào nữa.
Lâm Tĩnh Nhiễm còn chưa kịp phản ứng đã bị đẩy vào trong phòng, cánh cửa trước mặt đóng lại chặt chẽ, cô đứng nguyên tại chỗ trong chốc lát, sau khi chắc chắn bên ngoài không đánh nhau, mới hơi vô lực ngẩng đầu thở dài.
Đây rốt cuộc là chuyện gì đây.
Nếu như nói trước đó cô chỉ có chút sốt sắng với vô cùng phải ghi hình một gameshow mới thì bây giờ thay vào đó lại cảm thấy tràn đầy bất an.
Không biết vì sao, luôn cảm thấy có một loại dự cảm không tốt lắm nha!
...
Sáng sớm ngày hôm sau, lúc tập hợp ở trong đại sảnh tầng một, Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được âm thầm quan sát Hạ Tần một chút, trong lòng đã có một chút nhận định.
Tay chân đầy đủ, trên mặt cũng không có vết thương rõ ràng nào, xem ra tối hôm qua anh với anh cả cô rốt cuộc vẫn không đánh nhau.
Hai người có khả năng rất lớn là sau khi nói mấy câu kháy nhau rồi thì bỏ đi mỗi người một đường.
Trong lòng đang nghĩ ngợi lại thấy Hạ Tần bỗng nhiên nhìn lại.
Trong nháy mắt tầm mắt chạm vào nhau, cô theo bản năng liếc qua chỗ khác, lại nghe thấy anh cười híp mắt hỏi: "Nhiễm Nhiễm, có phải là em cảm thấy chồng em đặc biệt đẹp hay không?”
Hôm qua vừa mở miệng đã gọi "Vợ", bây giờ lại trực tiếp tự nhận mình là “chồng”, thực sự là từ trước tới nay cô chưa từng gặp qua người nào vô liêm sỉ như vậy mà!
Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cuộc vẫn không quá quen với xưng hô như vậy, biểu tình căng cứng nói: “Có thể đừng không biết xấu hổ như thế hay không?”
“Sao tôi lại không biết xấu hổ chứ?” Hạ Tần cười cười nhìn cô : " Chương trình sắp sửa bắt đầu quay hình rồi, đến lúc đó còn được phát sóng trực tiếp nữa đấy, em đừng quên thân phận hai chúng ta muốn diẽn là gì, cũng không thể cứ mở miệng lại một tiếng "Ngài Hạ" với "Cô Lâm" được đúng không nào? Làm gì có vợ chồng nhà ai dưới sân khấu gọi nhau như vậy chứ?"
Mặc dù trong câu nói kia tràn đầy ý vị chiếm tiện nghi, thế nhưng Lâm Tĩnh Nhiễm lại không thể không thừa nhận, lời anh nói quả thật không sai.
Hơn nữa, có từ ngữ mấu chốt trong đó đã nhắc nhở cô.