Đám antifans vốn nhìn cô thôi đã thấy khó chịu, tuy chưa nắm được tin xấu gì của cô nhưng vẫn như cũ không buông tha mở ra hình thức chế giễu mỉa mai.
—— Địa vị Lâm Tĩnh Nhiễm thì coi là gì chứ? Cái cúp này nhận được chỉ sợ còn nhờ bối cảnh cứng của cô ta ấy chứ, chắc chắn lần này có mờ ám!
—— Đừng tưởng nhận được một giải thưởng liền có thể lên trời, có mỗi cái cúp khoe mẽ gì chứ? Hạ Tần được coi là ảnh đế cấp quốc tế đấy, địa vị hai người trong giới còn chênh lệch nhiều lắm!
—— Vốn là do Lâm Tĩnh Nhiễm đi ké fame mà, bây giờ kể cả có nhận được một cái cúp đi nữa cũng chỉ là loại mặt hàng rẻ rách thôi.
——Mấy cái giải thưởng trong nước đều có cơ cấu cả rồi, quả nhiên fans của cô kia cũng giống chính chủ, chẳng ra hồn chút nào.
—— Chồng tui bỏ xa bà cô này cả một đoạn dài, trước đây là ai trèo cao chứ, bây giờ vẫn là trèo cao thôi.
—— Ha hả, mấy năm gần đây đám nữ minh tinh có chút nổi liền nhận được giải thưởng là chuyện gì đáng ngạc nhiên sao? Suốt ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông chứ có làm được cái mẹ gì đâu, qua mấy năm nữa thể nào cũng lòi đuôi thôi.
Dù sao người càng nổi tiếng thì thị phi càng nhiều, dưới mỗi tiêu đề hot search của Lâm Tĩnh Nhiễm ngoài các fans đang vui mừng khôn xiết đều có bóng dáng của đám antifans len lỏi không biết lựa lời công kích nhân thân cô.
Tình huống như thế rơi vào các nghệ sĩ khác trong giới giải trí đương nhiên là chuyện bình thường chẳng có gì lạ, nào có ai nổi tiếng mà không có một hai antifans chứ?
Nhưng mà lại có một số người thấy thế thì không vui.
Trong nhóm WeChat kín, bầu không khí lại một lần nữa vô cùng căng thẳng.
...
Mặc dù Lâm Tĩnh Nhiễm biết trên mạng đã nổi lên khói thuốc súng khắp nơi nhưng cô hoàn toàn không để ở trong lòng.
Sau khi kết thúc lễ trao giải cô không ở lại ăn mừng mà gấp không thể chờ chạy về nhà.
Trong đoàn làm phim có không ít người đoán được tâm tư của cô, chỉ cười cười cũng không nói toạc ra, lúc vẫy tay tạm biệt chỉ nhắc nhở cô lái xe nhất định phải chú ý an toàn.
( lái xe ở đây ám chỉ chuyện XXX, í mọi người là nhớ đeo bao làm biện pháp an toàn. )
Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm vẻ mặt còn không thể tin: "Em cũng đâu phải tự lái xe đâu, sao lại cần chú ý an toàn?"
Quan Thiên nhìn cô muốn nói lại thôi, một hồi lâu sau, rốt cuộc vẫn không giải thích gì thêm.
Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm đi tới cửa nhà lại không gấp gáp đi vào mà trực tiếp gõ cửa phòng đối diện.
Một lát sau, Hạ Tần chống nạng bước ra cửa, trên mặt mang theo vui vẻ nhìn cô: " Thị hậu về rồi.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghe được giọng điệu trêu chọc của anh thì dùng mũi nhẹ hừ một tiếng, nhưng mặc dù đã biết người này nhận cúp còn nhiều hơn cô nhiều thì cô vẫn không nhịn được lấy cúp ra khoe khoang với anh: “Sao sao, anh coi nè, đẹp không?”
"Đẹp lắm.” Hạ Tần nhẹ nhàng xoa xoa đỉnh đầu cô: “Chẳng qua là, em càng đẹp hơn.”
Lâm Tĩnh Nhiễm bây giờ vẫn còn giữ nguyên lớp trang điểm để đi thảm đỏ, khuôn mặt cô lấp lánh như ngôi sao trên bầu trời đêm.
Cũng không biết có phải vì đã nghe quá nhiều lời lời tâm tình như này nên cuối cùng da mặt cũng trở nên dày hơn hay không, cô khẽ ậm ừ hai tiếng rồi đi tới đỡ Hạ Tần trở về trên ghế salông.
Sau khi đi vào nhà mới phát hiện trên ti vi vẫn đang phát lại buổi lễ trao giải, cô không khỏi buồn cười hỏi: "Anh xem không thấy chán sao?”
Hạ Tần: "Xem không chán."
Anh kéo Lâm Tĩnh Nhiễm qua, ấn hai lần lên remote ti vi, nhẹ nhàng nở nụ cười: "Nhất là một đoạn này, anh xem cả đêm cũng không chán.”
Lâm Tĩnh Nhiễm nghi ngờ nhìn về phía TV, vừa khéo nghe thấy một tiếng —— " Nhiễm Nhiễm, sao chị có thể vứt bỏ chồng sắp cưới mà nắm tay người đàn ông khác thế hả?!”
Hô hấp của cô hơi ngưng lại, suýt chút nữa đã bị chính nước bọt của mình làm sặc chết, vừa ho khan vừa không thể tin hỏi: "Khụ, khụ khụ, anh đừng có nói với em là dấm này mà anh cũng ăn đó nhá?!”
Hạ Tần yên lặng nhìn cô: “Nếu đúng thì sao?"
Lâm Tĩnh Nhiễm bó tay rồi: "...Số bạn gái anh dắt đi thảm đỏ không phải còn nhiều hơn so với em sao?”
Hạ Tần: "Cái này không giống nhau, lúc đó anh còn chưa tìm được em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng quyết đoán liếc mắt xem thưởng anh một cái: "Có quỷ mới tin anh!”
"Mặc kệ là em có tin hay không, bây giờ anh rất ghen tị.” Hạ Tần nói như vậy
nhưng ý cười trong giọng nói lại không nghe ra nửa điểm nổi giận, anh đột nhiên vòng tay ra sau lưng kéo Lâm Tĩnh Nhiễm lại gần, không chút báo trước hôn lên môi của cô: “Cho nên, cần em tới an ủi một chút."
Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy mình phảng phất như luân hãm trong đôi mắt thâm thúy gần sát mình kia, tim đột ngột đập nhanh vô cùng, chậm rãi nhắm chặt mắt lại.
Cũng không biết đã qua bao lâu, chờ đến khi Hạ Tần buông lỏng ra cô mới nhẹ nhàng đẩy anh một cái: "Anh chắc không phải là vua giấm đầu thai đấy chứ?”
Hạ Tần đối với hiển nhiên rất hài lòng với khoản bồi thường vừa rồi, cũng không tức giận nói: “Rốt cuộc em cũng đã biết rồi? Cho nên, lần sau nếu em lại để người khác sờ vào đầu nữa thì cẩn thận anh đổ cả thùng giấm ra đấy.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ?"
Chuyện lúc nào thế, có hở?
Hạ Tần không tiếp tục đề tài này, ôm cô tới trước mặt, đột nhiên vô cùng nghiêm túc nói: "Nhiễm Nhiễm, anh có một chuyện nhất định phải nói với em.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Hả?"
Hạ Tần: "Bây giờ anh nghèo rớt mùng tơi rồi, đoán chừng anh sẽ phải qua cọ cơm chỗ em rất lâu đấy.”
Lâm Tĩnh Nhiễm: "? ? ? Tiền của anh đâu?"
Hạ Tần tủi thân mắt long lanh lắc lắc đầu: "Em sẽ biết nhanh thôi.”
Cái đám kia thật đúng là, cả đám đều ăn thịt người không nhả xương mà.
Mặc dù anh nói thật sự có chút khoa trương nhưng bây giờ tiền vốn lưu động của anh cũng quả thật chỉ còn lại bốn chữ số thôi.
Có thể nói, đây là cuộc khủng hoảng kinh tế khốc liệt nhất trong lịch sử.