Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 149: MV

Chương 149: MV

Edit và beta: Nukaly

Từ khi vào đoàn làm phim tới nay, trên cơ bản Lâm Tĩnh Nhiễm đều là sáng sớm đã tới trường quay phim sau đó quay một mạch tới đêm khuya mới được trở về phòng nghỉ ngơi, mỗi lần xong việc đều mệt muốn ná thở, thật sự không còn chút tinh lực nào tới quan tâm chuyện xảy ra trên mạng.

Cô biết rõ tất cả mọi người đều đang cố gắng hết sức, để không ảnh hưởng tới chất lượng phim mà vẫn kịp tiến độ ai nấy đều làm cật lực, vì vậy lúc ở trước mặt Thẩm Thừa Viễn để tránh cho anh lo lắng cô trước giờ đều không để lộ chút dáng vẻ mệt mỏi nào của mình, chỉ có sau khi trở về phòng mới nằm nhoài lên giường đi thẳng vào giấc ngủ, ngày nào cũng ngủ như chết thẳng tới sáng.

Đoàn làm phim vì phối hợp với thương thế của Hạ Tần nên vừa quay đã bắt đầu quay từ đoạn sau của phim, khi đó, nhân vật Lâm Tĩnh Nhiễm đóng vai đã trải qua đủ loại tối tăm của những đợt biến đổi triều chính, đã bị mài đi tất cả góc cạnh, tất cả tâm tư đều đặt vào việc tranh giành quyền thế.

Bởi vậy, ở trong lúc quay chụp cô bắt buộc phải triển khai toàn bộ khí tràng, thế nhưng vào vai một nhân vật có tính cách cực đoan như thế này chắc chắn sẽ có ảnh hưởng nhất định đến cảm xúc của chính cô. Có đôi khi quay chụp hơi nhiều, cô thậm chí có chút không thể thoát khỏi vai diễn của mình.

Đến mức có một đoạn thời gian, mỗi lần Quan Thiên đưa cơm cho cô đều cảm thấy bị khí tràng của cô đè ép đến chân có chút nhũn, chỉ kém vừa quỳ vừa dâng cơm lên nói “Mời công chúa dùng bữa".

Cũng may, sau mỗi lần quay xong phân cảnh Hạ Tần đều sẽ tìm đủ loại lý do đến phòng khách sạn của Lâm Tĩnh Nhiễm.

Mỗi lần Quan Thiên thấy anh đến đều hiểu rõ trong lòng không nói gì rút lui ra khỏi phòng, còn cực kỳ khéo léo khép cửa phòng lại, vô cùng thức thời để lại cho hai người một thế giới hoàn mỹ không có người ngoài.

Mà sự thực chứng minh, sau mỗi lần Hạ Tần ngồi lại với Lâm Tĩnh Nhiễm cô đều có thể tìm về bản thân mình, thoát ra được nhân vật, hiệu quả trị liệu vô cùng cao.

Đối với chuyện này Quan Thiên cảm thấy rất vui mừng, chỉ có một chuyện cô nàng mãi không hiểu nổi, không biết vì sao, mỗi lần Hạ Tần rời đi đều sẽ nhắc cô nàng một câu, bảo cô nàng không được để cho người nào khác biết anh đã tới.

Quan Thiên: "? ? ?"

Hai người đã là quan hệ vợ chồng chưa cưới rồi, ngày ngày ngọt ngấy ở bên nhau được có xíu mà còn phải giấu cái gì chứ?

Đối với chuyện này, đừng nói Quan Thiên khó hiểu, Hạ Tần thật ra còn không quá tình nguyện.

Hôm nay, sau khi hoàn thành công việc kéo Lâm Tĩnh Nhiễm về hiện thực như thường lệ, anh kéo Lâm Tĩnh Nhiễm vào trong lồng ngực, giọng điệu bất mãn: " Nhiễm Nhiễm, bọn mình bây giờ đã danh chính ngôn thuận rồi, sao chúng ta còn phải giống như yêu đương vụng trộm như vậy chứ?”

Lâm Tĩnh Nhiễm xoa nhẹ tóc của anh, trấn an nói: "Anh đã quên chuyện mấy ngày trước rồi à? Anh ba đã cảnh cáo anh rồi mà, với cả, dù sao cũng chỉ còn mấy tháng nữa thôi, anh vẫn nên khống chế bản thân mình một chút đi."

Đương nhiên Hạ Tần biết cô đang nhắc tới chuyện mấy ngày trước đúng lúc hai người bọn họ có cử chỉ thân mật ở trường quay phim lại bị Ninh Hào đi ngang qua nhìn thấy.

Mặc dù lúc đó anh ấy không nói gì nhưng xế chiều cùng ngày trong lúc quay chụp Thẩm Thừa Viễn đã để anh dưới anh mặt trời chói chang quay liên tục mấy giờ đồng hồ, chuyện này không thể nghi ngờ là mấy người kia đang lấy việc công trả thù riêng.

Nhớ lại chuyện này anh cũng cảm thấy có chút buồn cười.

Bọn họ đã không còn phản đối chuyện anh và Nhiễm Nhiễm kết hôn rồi mà còn vẫn một mực nhằm vào anh như cũ, chỉ cho nhìn không cho phép sờ, haizzz, tâm lý ghen tỵ của đàn ông đúng là đáng sợ!

Nghĩ nghĩ, anh càng ôm Lâm Tĩnh Nhiễm chặt hơn mấy phần, nhẹ nhàng cọ cọ ở bên tai nàng: "Vậy, nếu như... Anh không khống chế được thì làm sao bây giờ?"

Hơi thở mềm mại cọ xát bên tai, chẳng qua Lâm Tĩnh Nhiễm lại chẳng bị bộ dáng này của anh lừa gạt, cô không hề nể mặt đẩy anh ra: "Vậy thì cũng phải nhịn, còn có thể làm gì nữa chứ?”

Hạ Tần thuận thế nắm tay cô kéo ngã xuống giường, cười như không cười nghiêng đầu nhìn cô, đề nghị: “Cho anh chút bồi thường đi?"

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn anh lúc lâu mới rốt cuộc lòng không cam tình không nguyện nhích tới gần, hời hợt mổ lên miệng anh một cái: “Ừm, đủ chưa?”

“Chưa đủ." Giữa lông mày Hạ Tần xuất hiện một chút ý cười giảo hoạt, lời còn chưa dứt đã duỗi tay ra kéo co sát tới nặng nề hôn lên.

Mặc dù mỗi ngày đều được lén lút gặp mặt vợ tương lai, nhưng không thể không thừa nhận, hương vị trộm thơm này thật sự rất tốt.

Hai người cứ như vậy ban ngày đóng phim, buổi tối lặng lẽ trải qua sinh hoạt không biết xấu hổ, đến khi quay xong hoàn toàn đoạn cuối phim thì tổn thương nơi chân của Hạ Tần rốt cục cũng ổn lại.

Nhịp độ quay chụp cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo bình thường, tiến độ cũng theo sau một đường nhanh như gió cuốn.

Nếu như đặt ở một đoàn làm phim khác, tốc độ quay phim nhanh vậy đẩy bị mọi người nhất định sẽ khiến người người lo lắng với chất lượng phim cuối cùng, thế nhưng trong đoàn làm phim "đẫm máu" có hai ngọn núi lớn Thẩm Thừa Viễn và Ninh Hào tọa trấn, mặc kệ là cảnh quay chưa qua bất luận biên tập xử lý ra nào hay là lời thoại khác họa nhân vật, mỗi một mục đều hoàn mỹ đến không có thể bắt bẻ.

Mắt thấy thời gian bất chi bất giác đã chạy tới giai đoạn cuối cùng, Trúc Mẫn Hi lục tục mấy người theo bài hát chủ đề của mình vô cùng phách lối đến tham ban đoàn làm phim.

Lúc Ninh Hào nhìn thấy anh không khỏi bày ra vẻ mặt ghét bỏ: "Em tới làm cái gì?"

Trúc Mẫn Hi càng ghét bỏ anh hơn: “Thế anh ở đây làm gì?”

Ninh Hào: "Anh là biên kịch."

Trúc Mẫn Hi: "Thế em cũng là ca sĩ hát ca khúc chủ đề phim đó nhé!”

Ninh Hào tặng cho anh một nụ cười lạnh cực kỳ khinh bỉ: “Đây chính là lý do em tới nhiễu loạn tiến độ quay chụp đấy hở?”

"Ai nói em tới để nhiễu loạn tiến độ quay chụp hở? Em tới là vì có chuyện quan trọng đó!” Trúc Mẫn Hi trả lại anh một cái liếc mắt, không tiếp tục để ý tới anh nữa, sau khi quét mắt nhìn một vòng tìm được Lâm Tĩnh Nhiễm liền lập tức nhảy nhót hớn hở chạy đến chỗ cô: “Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm, Nhiễm Nhiễm, em có nhớ anh hông!”

Lâm Tĩnh Nhiễm đang ngồi học thuộc lời thoại, lúc này mới phát hiện Trúc Mẫn Hi tới chơi, cô bất ngờ vui vẻ nói: “Anh tư, sao anh lại tới thế?”

"Ha ha ha, đương nhiên là anh tới để thăm em rồi.” Trúc Mẫn Hi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tràn đầy phấn khởi kéo Lâm Tĩnh Nhiễm nói chuyện hồi lâu, đến cuối cùng, mắt thấy sắc mặt Thẩm Thừa Viễn trầm thấp sắp lên tiếng đuổi người mới hắng giọng một cái, hỏi: "Đúng rồi, Nhiễm Nhiễm, cái tên thái giám tàn phế kia của em đâu rồi? Sao anh không thấy cậu ta?”

Lâm Tĩnh Nhiễm đến nửa ngày mới phản ứng được “tên thái giám tàn phế” trong lời nói của anh kia là ai, dở khóc dở cười hỏi: "Anh thì anh ấy làm gì?”

"Đương nhiên là có chuyện mới tìm rồi!” Trúc Mẫn Hi khẽ mỉm cười: “Đôi chân kia của cậu ta đã ok chưa, vừa khéo bài hát chủ đề của anh đã thu được ổn ổn rồi, gần đây đang chuẩn bị quay MV, anh muốn cậu ta tới góp mặt á.”

Lâm Tĩnh Nhiễm luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng: "Anh… Muốn Hạ Tần đóng MV cho anh á?”

Trúc Mẫn Hi: "Đúng vậy á, có tài nguyên tốt như thế không thể lãng phí được. Đến lúc đó anh sẽ để cậu ta mặc đồ thái giám nhảy một đoạn free Style trong MV của anh, nhất định hiệu quả tuyên truyền sẽ đạt lever max!”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "Phốc —— .!"

Hiệu quả tuyên truyền như thế nào thì cô không biết, nhưng chỉ cần hơi tưởng tượng xíu xíu thôi hình ảnh kia đã đẹp đẽ tới khiến người có chút không dám nhìn!

Anh tư, anh đây là cố ý có đúng không?!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch