Ngay khi "đẫm máu" đang tiếp tục phá kỷ lục phòng vé tại thị trường trong và ngoài nước, Liên hoan phim quốc tế Cannes cũng đã cận kề.
Mà lần này, với tư cách là bộ phim nội địa có ảnh hưởng nhất hiện tại, "đẫm máu" không nghi ngờ chút nào được đưa vào trong danh sách đề cử của kha khá giải thưởng.
Nhóm fans của Lâm Tĩnh Nhiễm biết được tin tức này liền lập tức nhảy cẫng lên hoan hô, cách không kêu gào một số người hẳn đã tức tới đỏ mặt tía tai rồi, bảo mình đang ngồi chờ đám người kia bị vả mặt.
Đám antifans đã rất lâu không thể tìm được điểm nào để gây phiền toái cho Lâm Tĩnh Nhiễm, lúc này cũng một lần nữa trở nên sinh động hẳn lên, lời lẽ vô tình phản kích: Chỉ là một bộ phim ăn khách nhờ đập tiền vào mà thôi, đưa vào danh sách đề cử cũng đã là nể mặt mấy người lắm rồi, địa vị trong giới của Lâm Tĩnh Nhiễm ra sao trong lòng mấy người chắc cũng hiểu chứ? Chẳng lẽ còn thật sự hi vọng sẽ nhận được giải thưởng sao? Ha ha ha, nếu như cô ta có thể đoạt được giải thưởng thì tôi sẽ ngắt đầu mình xuống cho mấy người làm cầu để đá!
Nhóm fans của Lâm Tĩnh Nhiễm: Xin mấy người hãy quý trọng những người đầu còn ở trên cổ!
Lâm Tĩnh Nhiễm biết rõ trên mạng đã ầm ĩ tới lợi hại, cô cũng không quan tâm, ngược lại còn đang cảm thấy hơi lo lắng cho lần đi thảm đỏ kế tiếp này.
Mặc dù cô đã từng không ít lần đi trên thảm đỏ trong nước, nhưng ở nước ngoài cô mới chỉ đi qua một lần, còn là đi kèm với Thẩm Thừa Viễn, dù sao lần đó cô cũng chỉ được coi là một người không quan trọng, lần này cô lại lấy thân phận người được đưa danh sách đề cử để tham gia, thật sự có chút lo lắng vốn tiếng Anh sứt sẹo của mình quá đi mà.
Mấy ngày trước Dụ Tinh Hà đã dạy cho cô rất nhiều lần, nhưng tớitrước khi tới ngày cô vẫn cảm thấy có chút không yên lòng hỏi: "Anh có muốn kiểm tra lại một lần nữa không? Em sợ quên!”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhớ lại một chút, dùng thái độ học sinh tiểu học đối mặt với giáo viên kiểm tra mà nghiêm túc cẩn thận đọc thuộc lòng một lần cho anh ta nghe.
Dụ Tinh Hà gật gật đầu, miễn cưỡng chấp nhận: "Cũng tạm được rồi, mặc dù vẫn có chỗ phát âm hơi kì nhưng mà tổng thể cũng tính là tạm được!”
Lâm Tĩnh Nhiễm chu mỏ: "Có thể đọc được thuộc lòng là đã tốt lắm rồi, anh còn kén chọn. . ."
Hạ Tần ở bên cạnh nghe được cười không ngừng, nhẹ nhàng kéo tay của cô: “Yên tâm đi, coi như em có quên thì cũng không sao, hôm nay em đi thảm đỏ với anh mà, đến lúc đó có gì anh sẽ giúp em.”
Lúc này Lâm Tĩnh Nhiễm mới yên lòng lại, còn tiện thể đề nghị: "Vậy, nếu không, lát nữa có câu hỏi gì anh đáp hộ em hết đi.”
Hạ Tần: "Được, anh sẽ đáp hết cho em.”
Dụ Tinh Hà nghe hai người bọn họ dăm ba câu đã làm ra quyết định, không khỏi bó tay: “Được rồi, nhưng mà em đừng quên nếu đoạt được giải thì phần phát biểu cảm nghĩ em vẫn phải tự nói đó!”
Cho nên mấy ngày trước anh mới phải dành ra cả một ngày một đêm để lên bài rồi giám sát cô đọc thuộc lòng đó, đây cuối cùng là vì cái gì chớ?
Rất nhanh, dươi sự, sắp xếp của nhân viên công tác, chậm rãi giẫm lên thảm đỏ của liên hoan phim quốc tế.
Ánh đèn xung quanh sáng lấp lánh, nhớ tới tình cảnh lòng đầy hâm mộ lần kia đi theo bên cạnh Thẩm Thừa Viễn, cô không khỏi khẽ mỉm cười.
Cho nên nói, cuộc sống của cô thật sự phi thường kỳ diệu.
Dưới sự che chở của Hạ Tần, Lâm Tĩnh Nhiễm thuận lợi qua ải phỏng vấn của mc điều khiển chương trình, đợi đến lúc từ trên sân khấu đi xuống, lần đầu tiên cô cảm thấy chân mình thế mà lại có chút như nhũn ra.
Giao tiếp tiếng anh gì đó quả nhiên là chuyện đáng sợ nhất!
Hai người ngồi xuống vị trí được chỉ định, lục tục có các khách mời khác ra trận, lễ trao giải cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
Theo thời gian dần trôi, từng giải từng giải được tuyên bố và trao cúp.
Lần này đoàn làm phim "đẫm máu" tiến vào liên hoan phim quốc tế giành được rất nhiều đề cử, đã lục tục thu được ba giải thưởng vào trong túi, đáng tiếc là lần này Hạ Tần không đoạt được cúp vai nam chính xuất sắc nhất.
Thực ra kết quả như vậy cũng không tính là quá mức ngoài dự đoán của mọi người, dù sao trong phim "đẫm máu" vai diễn chính đều là của nữ chính mà, nhân vật Hạ Tần đóng dù có phần đột phá nhưng rốt cuộc vẫn thiên về vai diễn bối cảnh làm nền của phim, không có đủ sức nặng cần thiết cho vị trí vai nam chính xuất sắc nhất.
Sau khi nghe thấy tên của nam diễn viên khác được xướng lên, Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi nhíu mày, theo bản năng quay đầu qua nhìn người bên cạnh.
Hạ Tần để ý tới cô, anh ngược lại còn vỗ vỗ tay cô, cười cười, tiến đến bên tai cô nhỏ giọng nói: "Như vậy cũng tốt, anh không trúng thì cơ hội của em sẽ càng lớn hơn."
Sau khi màn trao giải cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất kết thúc là tới phần trao giải cho nữ diễn viên chính xuất sắc nhất.
Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi cảm thấy hơi sốt sắng, theo bản năng nín thở, đến ngay cả người trên sân khấu đang nói gì cô cũng không nghe thấy, chỉ lẳng lặng chờ đợi tên của người đoạt giải được gọi lên.
Vừa lúc đó, cô cảm thấy có người nhẹ nhàng nắm lấy tay của cô.
Da thịt truyền đến độ ấm, phảng phất như trấn an, tría tim đang đập nhốn nháo của cô cũng dần dần bình tĩnh lại.
Cuối cùng, khách mời tới trao giải gọi lên tên người đoạt giải.
Trong lúc nhất thời tiếng vỗ tay xung quanh vang lên như sấm động, trong lúc hoảng hốt Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy tên của mình, lại có chút không quá chắc chắn theo bản năng bối rối một chút.
Bàn tay đang nắm tay cô hơi dùng sức một chút, lúc cô quay đầu nhìn lại vừa khéo đối diện với tầm mắt dịu dàng như nước của Hạ Tần: “Anh vừa nói đó thôi, đây là huyền học."
Lâm Tĩnh Nhiễm lúc này mới phục hồi lại tinh thần, hoang mang hoảng loạn đi lên trên sân khấu.
Mặc kệ là từ bóng lưng của cô hay là từ giọng nói gấp gáp của cô sau khi lên sân khấu, không khó nhìn ra cô đang căng thẳng.
Mà lúc này đây, các cư dân mạng luôn chú ý tới lễ trao giải cũng đều có chút thất thần, trong lúc nhất thời thế mà lại không có ai để ý tới chuyện cô nói lắp trong phân fphast biểu cảm nghĩ.
Cmn, ảnh hậu đó! Nhiễm muội thật sự thành ảnh hậu rồi? ! Bá cháy quá!
Nhóm fans của Lâm Tĩnh Nhiễm vui tới phát điên, không ngừng điên cuồng chia sẻ tin tức cô đoạt giải, hoàn toàn dựa vào sức một người ( một nhà) đẩy tiêu đề #Lâm Tĩnh Nhiễm nhận được cúp ảnh hậu giải thưởng liên hoan phim Canner# lên hot search.
Cùng lúc đó, đương nhiên còn không quên luân phiên @ đám antifans một giây trước còn đang nhảy nhót tưng bừng, gửi tới bọn họ những lời thăm hỏi thân thương.
Sao nào? Có nhận là mắt mình mù chưa? Mặt có thấy đau không hở? Đầu vẫn còn dính trên cổ chứ?
Mà những antifans vốn đang chuẩn bị đợi đến lúc cô thất bại không nhận được giải thưởng mà chê cười, trong nháy mắt đã triệt để nín thinh thin thít.
Lúc này, hoặc là ở hiện trường, hoặc là cách một màn hình mạng, mấy vị anh trai đều đang chú ý tới lễ trao giải, trong lòng không khỏi yên lặng chảy xuống nước mắt giống như cha già.
Thấy không, đây chính là em gái của bọn họ, ảnh đế Hạ Tần thì tính là gì? Có thể vượt qua ảnh hậu xinh đẹp nhận cúp Cannes chỉ sau một bộ phim điện ảnh trong nước của bọn họ sao? Nhìn xem, để xem sau này còn ai dám nhiều lảm nhảm một câu!
Hiện tại địa vị thằng nhóc Hạ Tần kia đã không thể sánh bằng em gái rồi, tài chính cũng đã bị bọn họ dọn dẹp tất cả sạch sẽ, xem xem sau này tên kia còn dám lấy cái gì ra so với em gái bọn họ nào, địa vị gia đình kia còn không phải là liếc qua liền biết xem phát hiểu ngay à!
Mặc kệ khi trước đã bỏ ra bao nhiêu tâm huyết, chỉ cần nhìn một màn trước mắt này, bọn họ chỉ có thể nói, thực sự là thoải mái!
Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không biết gió tanh mưa máu bên ngoài, từ sau khi nhận giải thưởng trên sân khấu đi xuống, cả người cô vẫn còn cảm thấy có chút bay theo gió, thẳng đến lúc lễ trao giải kết thúc, đi vào hậu trường cô vẫn như cũ có loại giống như mình đang nằm mơ: "Hạ Tần, anh có thể véo em thử một cái không?”
Hạ Tần buồn cười nhìn cô, duỗi tay ra nhẹ nhàng béo vào má cô gái.
Cái bẹo má này đương nhiên không xíu lực sát thương gì, Lâm Tĩnh Nhiễm sờ sờ xúc giác còn vương lại trên gương mặt, đột nhiên hưng phấn: “Hạ Tần, em thực sự là ảnh hậu rồi?"
"Ừm, chúc mừng, ảnh hậu đại nhân của anh.” Hạ Tần cụp mắt nhìn cô, bỗng nhiên lộ ra một nụ cười dịu dàng: “Nếu đãnv rồi, em có nghĩ muốn mừng vui gấp bội không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm: "Mừng gấp bội như thế nào ạ?”
Cô lời còn chưa dứt đã thấy Hạ Tần bỗng nhiên không chút báo trước quỳ một gối xuống trước mặt cô, trong tay không biết từ lúc nào đã cầm thêm một chiếc nhẫn có gắn một viên kim cương sáng lộng lẫy lóng lánh, giọng điệu nhẹ nhàng êm ái: “Nhiễm Nhiễm, gả cho anh, được không?"
Lâm Tĩnh Nhiễm hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Tần sẽ cầu hôn vào lúc này.
Lúc này mặc dù lễ trao giải đã kết thúc, nhưng ở hậu trường vẫn còn phóng viên và các minh tinh đang tiến hành phỏng vấn, cô có thể cảm nhận được tầm mắt của người lui tới đi ngang qua thỉnh thoảng quăng tới chỗ bọn họ, cũng không thiếu ký giả truyền thông đã xôn xao móc máy quay phim ra bắt đầu quay chụp lại bọn họ.
Lâm Tĩnh Nhiễm vốn tưởng rằng khuôn mặt già này của cô đã luyện tới bách độc bất xâm, trong lúc nhất thời lại không nhịn nóng bừng lên: "Anh… em… Không phải chúng ta đã có hôn ước sao?"
Hạ Tần lại phảng phất như hoàn toàn không cảm nhận được xung quanh đang có ngoài vây xem, sắc mặt không chút thay đổi nói: “Không phải anh đang nói tới hôn ước, mà là, Nhiễm Nhiễm, em gả cho anh nhé?”
Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn chăm chú vào mắt anh rất lâu, cô có thể cảm nhận được cơn nóng rực trên mặt bất tri bất giác một đường đốt xuống cổ, loáng thoáng lan tràn đến trái tim đang nhảy lên thình thịch, hô hấp cũng trong nháy mắt trở nen mất tự nhiên.
Cô ngượng ngùng đến không nhịn được, cũng không biết có phải vì đầu óc nhất thời toả nhiệt hay không mà không hiểu sao cô lại nhẹ nhàng gật gật.
Một tiếng "Ừm" phát ra nho nhỏ, nhẹ tới ngay cả bản thân cô cơ hồ cũng không nghe thấy.
Nhưng ngay một giây sau khi cô gật đầu, nhẫn đã đeo lên ngón tay cô.
Ngay sau đó, cơ thể bỗng nhiên nhẹ đi, bị người nào đó bế ngang lên
Lâm Tĩnh Nhiễm bị động tác đột nhiên của Hạ Tần khiến cho hoảng sợ kêu một tiếng, một lát sau mới phục hồi lại tinh thần, vừa thẹn lại lúng túng chôn đầu ở trong lồng ngực của anh, đấm vào người anh hai cái: “Đừng nghịch!”
Hạ Tần lại là mắt điếc tai ngơ, cứ như vậy ôm cô đi ra ngoài.
Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm nhận được xúc giác từ nhẫn kim cương lan truyền đến đầu ngón tay, khóe miệng không khỏi lộ ra một nụ cười hạnh phúc, dần dần cũng yên lặng lại.
Sau khi bị ôm lên xe, cửa xe đóng lại, tầm mắt những người khác cũng triệt để bị chặn ở bên ngoài.
Lâm Tĩnh Nhiễm có thể cảm nhận được cơn nóng đang lặng lẽ nhạt dần trong óc, xấu hổ cúi đầu, nhẹ nhàng vuốt ve nhẫn trên tay để che giấu đi tâm tình mất tự nhiên nho nhỏ của bản thân, lúc quay đầu lại nhìn thấy Hạ Tần ngồi bên cạnh, chợt nhớ tới một chuyện đến: "Cái kia. . . Không phải anh cả đã nói làm anh phá sản rồi sao? Sao anh còn có tiền mua chiếc nhẫn này?"
biểu tình trên mặt Hạ Tần hơi cứng đờ, nhẹ nhàng ho khan một cái, nỗ lực giảm đi cơn xấu hổ lúng túng: "Khụ khụ, anh… Bán một căn nhà ở khu ngoại ô đi.”
“Anh thế mà lại bán nhà đi để mua nhẫn kim cương?" Lâm Tĩnh Nhiễm sửng sốt mấy giây mới phản ứng lại, không nhịn được thốt lên: “Anh đúng là đồ phá sản mà!"
Hạ Tần chẳng biết xấu hổ tiến tới gần, bỗng nhiên đặt cô lên ghế ngồi, nặng nề hôn xuống, giọng điệu lưu luyến: "Cho nên nói, để tránh cho anh tiếp tục phá sản, sau này, toàn bộ của anh đều thuộc về em, có được không, Nhiễm Nhiễm?"
Lâm Tĩnh Nhiễm đắm chìm trong loại cưng chiều và cướp này, độ cong khóe miệng lại không tự chủ được nâng cao: “Anh đó, nói rồi không cho hối hận!"
Nụ hôn của Hạ Tần càng thêm nóng bỏng.
Cô gái ngốc này, sao anh có thể hối hận chứ?
Từ ngày đầu tiên gặp được em, anh đã không còn bất kỳ đường nào để hối hận nữa rồi….