Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 42:

Chương 42

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Lúc ở trong tiết mục cô tương tác với Hạ Tần khá nhiều sao, thật sự ư?

Cô nỗ nhớ lại tình cảnh lúc đó, nhưng lại phát hiện từ đầu đến cuối mình chẳng có chút xíu ấn tượng nào, thế nhưng vừa nghe thấy cái từ cp này cô lại chắc như đinh đóng cột nói: “Anh cứ yên tâm đi, tuyệt đối không có chút dấu hiệu nào đâu!”

Dụ Tinh Hà cảm thấy vô cùng hài lòng với thái độ kiên định của cô, anh ta khoát tay áo một cái: “Em về nghỉ ngơi đi, đợi đến khi thời gian quay MV được xác định cụ thể anh sẽ liên lạc với em.”

Lâm Tĩnh Nhiễm gật gật đầu, kéo vali hành lí đi ra khỏi văn phòng.

Lần quay gameshow này quả thật khiến cô cảm thấy có chút mệt mỏi, sau khi về đến nhà liền trực tiếp ngã ngửa ra nằm ở trên giường.

Chuyện phát sinh hai ngày nay quả thực có chút. . . quá mức mộng ảo rồi, khiến cho cả người cô vô cùng lơ mơ.

Trước đó rõ ràng cô vẫn luôn tin thân phận của Hạ Tần không hề liên quan gì tới người kia, kết quả tình thế đột nhiên xoay chuyển, tự lộ thân phận, thật sự khiến cho cô phải hoài nghi toàn bộ những cô học được sau bao nhiêu năm xem cung đấu trực tuyến đã là uổng công cả rồi, đến cả chuyện cỏn con như vậy cũng nhìn không ra, đúng là loại yếu gà.

Thế nhưng trong đó chuyện đẳng cấp của Hạ Tần quá cao cũng là một nhân tố chủ yếu, nếu không sao anh có thể được tính là vai ác đại BOSS cuối cùng được chứ, bản lãnh nói mò thật sự vô cùng trâu bò.

Thế nhưng rốt cuộc anh vắt óc tìm mưu lập kế cố ý che giấu thân phận trước mặt cô đến cùng là có mục đích gì cơ chứ?

Dù sao bây giờ cũng là xã hội chủ nghĩa dân giàu nước mạnh văn minh, vừa không có hoàng gia quyền lại không có gì ép buộc anh phải tới tranh đoạt.

Lâm Tĩnh Nhiễm dùng sức kéo chăn che kín đầu, lăn lộn trên giường hai vòng.

Lúc cô còn đang nghĩ tới nghĩ lui mà mãi không ra, điện thoại di động bỗng nhiên vang lên.

Cô cầm điện thoại lên, lên nhìn thoáng qua tên biểu thị trên màn hình điện thoại, sững sờ ngây người hai liền trực tiếp dập máy không nhận.

Lại một lát sau, điện thoại di động một lần nữa vang lên, lại ngắt, lại vang lên, lại ngắt, lại lại vang lên...

Hai người giống như đẩy đưa, cứ như thế gọi tới – tắt máy, gọi tới – tắt máy nhiều lần tận mười phút sau, Lâm Tĩnh Nhiễm cuối cùng cũng chịu phục, nghĩ đến dù sao cũng cùng một công ty sớm muộn gì bọn họ cũng phải gặp mặt, rốt cuộc vẫn nhấn xuống nút nghe máy, cắn răng nghiến lợi hỏi: "Ngài Hạ, có chuyện gì vậy?”

Hạ Tần lúc này đang ngồi trên xe, trong giọng nói có chút yếu ớt ủ rũ, nghe vậy không nhịn được nhẹ nhàng bật cười ra tiếng: "Không có chuyện gì thì không thể gọi điện thoại cho em sao?"

Giọng nói anh trầm thấp tràn ngập từ tính, theo sau còn có một tiếng cười nhẹ càng quyến rũ.

Nếu như không phải Lâm Tĩnh Nhiễm đã biết rõ bộ mặt thật của người này thì đoán chừng lúc này trái tim đẫ như nai con nhảy loạn không kềm chế được, nhưng lúc này cô lại chỉ bình thản "A" một tiếng: “Vậy bây giờ đã gọi được rồi, tôi có thể cúp máy được chưa.”

Hạ Tần có thể cảm nhận được thái độ của cô với mình lúc trước và bây giờ y như với hai người khác nhau.

Nếu như nói trước đó Lâm Tĩnh Nhiễm đối với anh luôn là lễ phép và xa cách, khiến anh cảm thấy có chút không thích và lạ lùng, thì so ra với bây giờ lúc đó mình còn được đãi ngộ khá tốt rồi ấy chứ.

Nhưng tất cả đều là

nghiệp chướng do chính bản thân mình làm ra, lúc này anh chỉ có thể sâu kín thở dài: "Nhiễm Nhiễm, tôi cũng không cố ý muốn gạt em."

"Dừng!" Lâm Tĩnh Nhiễm bị xưng hô thân mật bất thình lình này của anh khiến cho run rẩy rơi da gà đầy đất: “Chúng ta kh thân, đừng gọi tôi như vậy.”

Giọng điệu Hạ Tần vẫn trầm thấp nhu hoà: "Nhiễm Nhiễm, chúng ta có hôn ước."

Lời này vừa mới nói xong, Lâm Tĩnh Nhiễm còn chưa kịp nói gì, Yến Bạch ngồi ở trong xe cùng Hạ Tần suýt chút nữa đã trực tiếp phun ngụm nước vừa uống ra ngoài, vẻ mặt kinh hoảng quay đầu lại nhìn sang.

Cái gì cơ, hôn ước? !

Trước đó anh ta vẫn luôn cho là Hạ Tần nhất kiến chung tình với cô Lâm, nhưng anh ta trăm triệu lần không nghĩ tới, hoá ra hai người này đã quen biết nhau từ sớm, hơn nữa còn là loại quan hệ vợ chồng sắp cưới nữa chứ?

Cùng lúc đó anh ta cũng sinh ra chất vấn với toàn bộ thế giới này, anh ta đột nhiên cảm thấy, bản thân mình hẳn nên về chuẩn bị sẵn một bản kế hoạch phòng khi hai người kia công khai tình yêu, hình như mấy thứ trước đó anh ta chuẩn bị còn thiếu rất nhiều.

Xem ra, sau khi trở về lại phải tăng ca nữa rồi TAT!

Lâm Tĩnh Nhiễm cũng không phải là không muốn phản bác, chỉ là lúc này cô đã á khẩu không trả lời được, cô thật muốn rủa một câu tục tĩu, thật vất vả mới tìm về âm thanh của của mình: “Ai, ai có hôn ước với anh cơ chứ? Chuyện của đời trước bây giờ anh nhắc tới làm gì?”

Hạ Tần: "Nhiễm Nhiễm, nhưng anh chỉ nhận mình em thôi, đừng nói là đời này, sau này đời đời kiếp kiếp, anh cũng chỉ nhận một mình em.”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Xong đời rồi, vốn tưởng cái tên BOSS phản diện này sau khi hắc hóa vặn vẹo chỉ là phần tử thô bạo mà thôi, kết quả hiện tại mới phát hiện, thế mà anh còn là một tên Yandere nữa!

( Yandere : bệnh kiều - là từ chỉ tính cách của những nhân vật rất yếu đuối , nhút nhát, dễ xấu hổ, thẹn thùng. Khi yêu thì họ rất chung thủy với người mình yêu, họ có thế làm bất cứ thứ gì vì người yêu đến mức quá thái. Tuy vậy, họ có máu ghen và sự chiếm hữu rất cao. Thường các nhân vật Yandere có tâm lý không bình thường và thậm chí có thể trở thành một kẻ giết người. Từ yan là một phần của từ “yanderu” có nghĩa là bệnh. )

Vừa nghĩ tới chuyện có một tên Yandere xuyên cùng cô về thế giới này, tay đang cầm điện thoại của Lâm Tĩnh Nhiễm không khỏi hơi run rẩy, khuôn mặt cứng đờ cứ thế cúp điện thoại, màn hình di động trong nháy mắt tối sầm lại.

Sau hai giây đồng hồ trầm mặc, Hạ Tần nghe thấy bên kia di động truyền đến âm thanh báo máy bận Tút Tút.

Hẳn là anh đã bị người dập máy trước, Hạ Tần không nhịn được khẽ cười thành tiếng.

Đây là, thẹn thùng sao?

Lúc anh quay đầu lại nhìn vừa khéo đối diện với biểu tình muốn nói lại thôi của Yến Bạch, giọng điệu lạnh nhạt hỏi: "Sao thế?"

Yến Bạch lẳng lặng nhìn Hạ Tần một lát, nói ra lời xuất phát từ nội tâm: “Ừm, xin lỗi, sau này anh sẽ không bảo chú là người không có cảm tình chỉ biết đóng phim nữa, nhưng mà, chú có thể nào, lần sau muốn thả thính thì tránh người đi một chút hay không?”

Hạ Tần hiểu rõ: "Được, đơn giản, em cũng không thích lúc mình nói chuyện yêu đương lại có người quấy rầy."

Yến Bạch: "..."

Cậu là một ảnh đế danh tiếng đó, có thể chừa lại chút mặt mũi hay không hở??

Hạ Tần đọc hiểu ánh mắt của người đại diện nhà mình, khóe miệng nhẹ cười không nói thêm gì, anh cụp mắt nhìn thoáng qua điện thoại di động, lạnh nhạt cắt máy đi.

Lúc trước cũng bởi vì đoán được sẽ như vậy nên anh mới cố ý giả dạng làm người qua đường, bây giờ nhìn lại, đúng là không thể bức ép cô quá chặt.

...

Lâm Tĩnh Nhiễm vốn tưởng sau khi gọi điện thoại tới Hạ Tần sẽ làm ra chuyện gì đó, lại không ngờ tới mấy ngày sau cô vẫn sống rất an ổn.

Trong lúc vô tình, thời gian quay MV đã tới.

Sau khi nhận được điện thoại của Quan Thiên, cô xuống tầng lên xe công ty sắp xếp mới phát hiện Dụ Tinh Hà cũng ở bên trong xe.

Dụ Tinh Hà đang tựa ở chỗ cạnh tài xế nhắm mắt dưỡng thần, cảm nhận được tầm mắt sau gáy thì nhẹ nhàng đẩy chiếc kính râm lớn trên mũi một cái: "MV phải quay hôm nay đối với em là dự án vô cùng quan trọng, Quan Thiên còn trẻ, anh sợ em ấy không khống chế được, vừa khéo mấy hôm nay anh đang rảnh, cũng đi theo xem em luôn.”

Lúc Lâm Tĩnh Nhiễm sinh ra một chút cảm động với hành động quan tâm này của anh ta, lại nghe thấy anh ta không nhanh không chậm nói: "Đợi lát nữa em nhất định phải cố gắng quay cho tốt, nếu không, nếu làm không tốt, ha hả..."

Lâm Tĩnh Nhiễm theo bản năng cảm thấy sống lưng lạnh toát, bật thốt lên: "Em cam đoan sẽ hoàn thành công việc thật tốt!"

Nói thật, sau khi quen biết Dụ Tinh Hà cô mới biết, nhóm Thái Phó ( giáo viên ) ở Quốc Tử Giám chuyên giám sát việc học hành của con em cháu cha các cô trước khi đều thật sự quá đáng yêu! Ô ô ô, thật là một người đàn ông đáng sợ!

Sau khi ngồi trên xe ô tô ba giờ thì cũng tới nơi quay hình.

Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm xuống xe liền thấy được một studio vô cùng lớn, hẳn đây chính là nơi bọn họ sẽ tiến hành quay chụp.

Chỉ có thể nói, không hổ là MV của thần tượng đỉnh cấp, vừa nhìn liền biết được đầu tư không ít.

Lâm Tĩnh Nhiễm đi theo Dụ Tinh Hà đi vào trong, lập tức bị bối cảnh hoa cả mắt xung quanh hấp dẫn, trong lúc mắt còn chưa kịp dời đi liền bỗng nhiên nhìn thấy có một bóng người vọt đến trước mặt: "Nhiễm muội, rốt cuộc em cũng tới rồi!”

Lần này không phải Trúc Mẫn Hi không muốn chạy tới ôm cô mà là vì cách ăn mặc của anh bây giờ quả thật có chút không tiện lắm.

Lâm Tĩnh Nhiễm chăm chú nhìn trang phục đầy người lông chim màu đen nồng nặc mùi vị phong cách Gothic trên người anh, mất cả nửa ngày mới phản ứng được, hỏi: “Chủ đề của MV lần này là gì vậy?”

Trúc Mẫn Hi cười thần bí: "Chuyện xưa của tuyệt mỹ Thiên Sứ và ác ma, em đoán không ra đúng không?”

Lâm Tĩnh Nhiễm: "..."

Nếu như nói một thân hoá trang đen ngòm này là ác ma, vậy thì có phải có nghĩa là, cô đây cũng sẽ phải cô, cô cũng sẽ phải biến thành một con chim trắng cả người đầy lông như vậy?

Cái thẩm mỹ này… Được rồi, vì tiền công, cô nhịn!

________________ Ngoài lề:

Hạ Tần: Hôn ước nơi tay, Nhiễm Nhiễm có tôi.

Lâm Tĩnh Nhiễm: Ha hả?

→ luận bàn mấy trăm loại phương thức theo đuổi vợ tương lai.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch