Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 44:

Chương 44

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Buổi concert này không thể nghi ngờ là một màn cuồng hoan của đội ngũ fans Hi Hi, thẳng đến lúc Trúc Mẫn Hi kết thúc đi xuống sân khấu rồi toàn trường vẫn như cũ chỉnh tề thống nhất la to tên của anh.

Tình cảnh quá rung động, không khí quá kích thích , đến cả Lâm Tĩnh Nhiễm cũng bắt đầu dấn thân vào làn sóng la hét, đợi đến lúc tan cuộc đi ra ngoài, cảm xúc mãnh liệt nhạt dần, cô mới đột nhiên cảm thấy mệt đến muốn gục luôn rồi.

Trước đó cô không cảm thấy cơ thể có vấn đề gì, hiện tại mới phát hiện ra, theo đuổi ngôi sao thật sự mẹ nó là công việc chân tay.

Từ lúc lúc kết thúc concert Trúc Mẫn Hi đã gửi tin nhắn cho cô, Lâm Tĩnh Nhiễm tranh thủ lúc không ai chú ý yên lặng đợi ở trong góc tối chốc lát liền thấy một chiếc xe lái tới, sau khi lên xe, cô liếc mắt liền thấy Trúc Mẫn Hi ngồi ở hàng sau.

Lúc này đây, mặc dù anh đã tẩy đi lớp trang điểm trên sân khấu nhưng khuôn mặt vẫn như cũ tràn đầy phấn chấn, tồn tại sáng chói loá mắt như khi anh ở trên sân khấu quang vinh.

Trúc Mẫn Hi thấy cô vẫn luôn chăm chú nhìn thì không nhịn được đắc ý khẽ cười: "Sao thế, Nhiễm muội, có phải là em thấy anh tư của em rất đẹp trai hay không?"

Lâm Tĩnh Nhiễm tự đáy lòng vỗ tay một cái, cho anh một Like: "Siêu cấp đẹp trai!”

Trúc Mẫn Hi bị cô thổi phồng đến mức có chút lung lay theo gió, khẽ dựa vào phía sau, liếc nhìn thời gian, đề nghị: "Nhiễm muội, anh đói rồi, em có muốn đi ăn cùng anh không?”

Trợ lý ở bên cạnh nghe xong suýt chút nữa đã

nhảy dựng từ chỗ ngồi lên: "Không được, anh như vậy rồi còn muốn chạy đi đâu? !"

Trúc Mẫn Hi vỗ vỗ bờ vai anh ta, động viên nói: "Yên tâm đi, ăn một bữa ăn khuya mà thôi, anh sẽ rất biết điều."

Trợ lý: ". . . Yên tâm không được!"

Chỉ riêng cái tính cách kia của anh thôi, có thể điệu thấp được mới là gặp quỷ!

Trúc Mẫn Hi thấy anh ta không hé miệng, lập tức bĩu môi nhìn anh ta: “Thế nhưng anh đói mà…”

Trợ lý bị ạnh nhìn chằm chằm một hồi lâu, trái tim rốt cuộc vẫn mềm nhũn bại trận: “Vậy anh nhất định phải cẩn thận một chút nghe chưa.”

Trúc Mẫn Hi lập tức vui vẻ: "Tất nhiên rồi!”

Một lát sau, chiếc xe tìm một chỗ không có người nào ngừng lại.

Lâm Tĩnh Nhiễm theo sau Trúc Mẫn Hi xuống xe, nhìn xung quanh một chút, hỏi: "Anh tư, anh muốn đi ăn gì?”

“Ở chỗ này có một nhà hàng bán đồ ăn khuya cực kỳ ngon, để anh dắt em đi.” Trúc Mẫn Hi nói xong liền kéo khẩu trang lên, kính râm lớn gần như che khuất cả khuôn mặt, tiện thể vô cùng thành thạo kéo mũ của áo hoodie lên, che đi quả đầu vàng chói của anh.

Một loạt động tác như nước chảy mây trôi, liền một mạch không chút ngừng lại quả thực khiến cho Lâm Tĩnh Nhiễm nghi ngờ có phải là anh vẫn thường xuyên làm loại chuyện này hay không, thật y như là tội phạm tái phạm.

Trúc Mẫn Hi nói nhà hàng kia cách chỗ bọn họ đang đứng hai ngã tư, chỗ đó cách nội thành hơi xa, lúc này cũng đã khuya, trên đường không một bóng người.

Sau khi vào nhà hàng, Lâm Tĩnh Nhiễm cảnh giác quan sát cảnh vật chung quanh một vòng mới yên lòng ngồi xuống dối diện anh.

Có thể thấy Trúc Mẫn Hi quả thật không phải lần đầu tiên đến chỗ này ăn, phong thái chọn món thành thạo không nói, đến cả ông chủ cũng quen biết anh.

Sau khi bê đồ ăn lên, ông chủ cười ha hả trêu ghẹo nói: "Tôi nói nè, cậu là thần tượng lớn như vậy mà cũng không biết quan tâm tới chuyện làm ăn của tiệm tôi nha. Chỉ cần cậu khen hai câu trên weibo thì có phải là cửa hàng nhỏ này có thể lập tức nổi tiếng rồi hay không?”

Trúc Mẫn Hi không hề nghĩ ngợi liên tục lắc đầu: "Thế thì không được, nếu mà nhà hàng của anh lúc nào cũng đông đúc thì sau này tui còn tới đây ăn vụng như thế nào nữa?"

Lâm Tĩnh Nhiễm: ". . ."

Logic trong câu này quả thật quá diệu (tuyệt diệu), căn bản không có cách nào phản bác.

Nhưng cô không thể không thừa nhận, đồ ăn của tiệm này quả thật rất ngon.

Đợi đến lúc rời khỏi nhà hàng, hai người đã không chống đỡ được nữa no căng bụng.

Trúc Mẫn Hi gọi điện thoại kêu trợ lý tới đầu đường đón bọn họ, xong xuôi quay đầu hỏi Lâm Tĩnh Nhiễm: "Nhiễm muội, em ở chỗ nào? Hay là em qua khách sạn chỗ anh luôn đi?”

"Không cần đâu, em đã đặt trước phòng khách sạn rồi.” Lâm Tĩnh Nhiễm không chút do dự từ chối: “Đi ăn đêm với anh ở bên ngoài đã rất mạo hiểm rồi, nếu như để Dụ Tinh Hà biết em còn ở cùng một khách sạn với anh thì anh ấy sẽ giết em mất.”

Trúc Mẫn Hi cau mày: “Người đại diện của em bá đạo như vậy á? Em có bị bắt nạt không? Không được thì bảo anh, anh đổi người cho em!”

"Dụ Tinh Hà rất tốt, anh đừng đoán lung tung."

Lâm Tĩnh Nhiễm thấy xe đã tới thì phất phất tay với anh, nói: “Anh mau đi về nghỉ đi, hát concert cả một buổi tối chắc anh cũng mệt lắm rồi, em tự gọi xe về khách sạn được.”

Thế nhưng Trúc Mẫn Hi vẫn như cũ cảm thấy không yên tâm, cuối cùng cứ đòi phải tận mắt nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm gọi xe, lên xe mới lưu luyến ngồi lên xe bảo mẫu của mình rời đi.

Sau khi anh lên xe liền nhìn thấy dáng vẻ muốn nói lại thôi của trợ lý, không khỏi hỏi: "Sao thế?"

Trợ lý trầm mặc, rốt cuộc vẫn không nhịn được tận tình khuyên nhủ: “Anh Hi nè, thân phận của anh là thần tượng top một cấp quốc gia đó, ngàn vạn lần không được hẹn hò đâu!”

Số lượng Trúc Mẫn Hi cơm nước no nê liền có chút buồn ngủ, đang ngủ gà ngủ gật liền nghe thấy câu này, anh lười biếng trợn trắng mắt một cái: "Em nghĩ cái gì thế, em ấy thật sự là em gái của anh đó!”

Trợ lý: ". . . Tốt nhất là như vậy."

. . .

Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễmvề khách sạn còn cẩn thận nhắn một tin nhắn báo bình an với Trúc Mẫn Hi, sau đó liền rửa mặt rồi đi ngủ, vừa rạng sáng ngày hôm sau đã lên máy bay bay về.

Lịch trình công việc sau đó của cô đã được sắp xếp vô cùng rõ ràng, thời sẽ trọng tâm sẽ đặt vào chương trình gameshow "chạy thoát mật thất", mặt khác Dụ Tinh Hà cũng đang bàn bạc cho cô một bộ phim mới, mặc dù cô không biết nội dung cụ thể nhưng từ trước đến giờ cô vẫn luôn rất yên tâm ánh mắt của vị người đại diện vương bài này, cô tin bộ phim kia tuyệt đối không kém.

Quay MV đã xong, tạm thời cô cũng không có công việc khác nào, chỉ cần an tâm chờ gameshow livestream tập hai là được.

Ngay lúc ghi hình livestream tới gần, cô bỗng nhiên nhận được điện thoại của Dụ Tinh Hà.

Mới vừa nhấc máy cô đã nghe thấy từ đầu kia truyền tới thanh âm trầm thấp của anh ta: “Lâm Tĩnh Nhiễm, em làm sao thế hả! Anh đã bảo em phải chú ý mà, em thật sự ỷ vào bản thân mình không có tên tuổi nên hoàn toàn không coi mình ra gì có đúng không?!”

Lâm Tĩnh Nhiễm bị giáo huấn có chút không hiểu ra sao, chỉ cảm thấy đầy đầu là khuôn mặt anh da đen với dấu chấm hỏi: “??? Sao thế ạ?”

"Sao thế? Em còn hỏi anh sao thế?" Cách một cái điện thoại di động cô cũng có thể cảm nhận được sắc mặt âm trầm lúc này của Dụ Tinh Hà: “Không biết thì em tự đi mở Weibo của mình ra xem đi!”

“Được rồi, anh chờ chút, em lên xem ngay đây!” Lâm Tĩnh Nhiễm ý thức được chuyện có chút không đúng, cuống quít mở Weibo ra xem một chút, vừa vào liền thấy dòng hot search nóng bỏng như mặt trời ban trưa đập vào mặt, cả người không khỏi hơi sửng sốt: “Cái đó, em có thể giải thích. . . Tối hôm đó sau khi kết thúc concert, mọi người đều cảm thấy hơi đói nên mới cùng nhau đi ăn bữa đêm mà thôi. Lúc đó trợ lý của Trúc Mẫn Hi còn ở ngay gần đó mà, sau khi ăn xuống em còn tự đón xe về khách sạn đó, thật sự là không có chuyện gì mà!”

"Giải thích? Em giải thích với anh thì có tác dụng gì!” Giọng điệu Dụ Tinh Hà trầm thấp nói: “Em nên hy vọng scandal lần này sẽ không ảnh hưởng đến kết quả chọn người cho phim anh bàn cho em đi, bằng không, ha hả."

mỗi lần Lâm Tĩnh Nhiễm nghe thấy nụ cười lạnh ý tứ sâu xa của Dụ Tinh Hà này đều cảm thấy lông tơ cả người dựng đứng, theo bản năng dựng thẳng sống lưng, nhỏ giọng thử dò xét nói: "Hay là em qua nói bên Trúc Mẫn Hi lên tiếng giải thích nhé?”

"Không cần." Dụ Tinh Hà sau khi trút ra hết nỗi lòng cũng đã khôi phục bình tĩnh hằng ngày, giọng điệu không gợn sóng dặn dò nói: “Bây giờ em chỉ cần chuẩn bị sẵn sàng cho lần livestream sau của chương trình “chạy thoát mật thất” là được, chỗ Trúc Mẫn Hi bên kia anh sẽ đích thân liên lạc. Mấy ngày này em nhớ cẩn thận cái miệng nghe chưa, không được nói gì, người ta có hỏi em cũng không cần nói nhiều, có biết chưa?”

Lâm Tĩnh Nhiễm vô cùng thức thời ngoan ngoãn nói: “Em biết rồi ạ! Em cam đoan sẽ phục tùng tất cả sắp xếp!"

Chẳng qua Dụ Tinh Hà hoàn toàn không mắc bẫy: “Chờ sau khi giải quyết xong chuyện này anh sẽ trở lại xử lý em sau!”

Lâm Tĩnh Nhiễm: ". . . QAQ!"






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch