Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Có Các Anh Ở Đây

Chương 58:

Chương 58:

Edit và beta: Siêu Lười (FB: Chăm chỉ Team)

Lâm Tĩnh Nhiễm nhận cốc nước, nói tiếng cám ơn, quan sát kỹ càng một lúc, xác nhận bên trong không có cái gì như bọt khí mới yên lòng uống vào một ngụm.

Hạ Tần ngược lại lại tự pha cho mình một cốc cà phê, cốc ca phê nóng hổi bốc lên khói mù toả ra xung quanh, len lỏi trong mỗi góc của phòng khách.

Anh cũng không nói thêm gì, vô cùng thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề hỏi: "Cho nên, em đã hiểu hết kịch bản chưa?”

Lâm Tĩnh Nhiễm gật gật đầu: "Rồi ạ.”

Kể từ sau khi gặp mặt Ninh Hào, hợp đồng cứ thế chính thức chắc chắn, bây giờ cô cần trong một đoạn thời gian nắm giữ thật tốt tích cách và phong thái của nhân vật này, mặc dù kịch bản còn chưa tới tay nhưng Dụ Tinh Hà cũng đã gửi cho cô không ít tài liệu liên quan, cô đã âm thầm nghiền ngẫm không ít.

bộ phim mới này của Ninh Hào tên là “Giấc mơ đêm", vai diễn của cô là nữ chính là một cảnh sát hình sự mới vào nghề, nữ chính khi còn bé đã tận mắt nhìn thấy người thân trong gia đình của mình bị một tên côn đồ tàn nhẫn sát hại, cô ôm trong lòng một niềm tin kiên định sẽ bắt tất cả đám tội phạm ở ngoài kia lại, cô cùng cấp trên của mình, cũng là nam chính dấn thân vào rất nhiều các vụ án ly kỳ.

Điểm chính của bộ phim này đương nhiên là chất lượng của các vụ án, ở giữa cũng có xem lẫn không ít tình tiết về tình yêu và tình thân.

Trong đó, điểm khó nắm bắt nhất của nhân vật nữ chính này chính là tính cách cực đoan lạnh lùng bị tạo nên bởi bóng tối tuổi ấu thơ, phải diễn một cô gái luôn một mực nhiều lần lắc lư giữa ranh mới mơ hồ của chính và tà.

Nghiêm túc mà nói, đây cũng không tính là một nhân vật tốt bụng.

Nói thật, Lâm Tĩnh Nhiễm không quá chắc chắn mình có thể đóng thành công được một nhân vật có cấp độ khá cao như vậy.

Cô đem tất cả những điều mình lí giải được về nhân vật này nói ra cho Hạ Tần nghe, anh nghe xong thì trầm mặc một lát mới mở miệng nói: “Thực ra, ban đầu Dụ Tinh Hà cũng không nghĩ tới muốn tôi giúp em, là tôi chủ động đề nghị."

Chuyện này Lâm Tĩnh Nhiễm đã sớm đoán được từ đầu, chỉ là cô không nghĩ tới anh lại chủ động chọc thủng tầng giấy cửa sổ này, không khỏi ngẩng đầu nhìn qua.

Hạ Tần đối diện với tầm mắt của cô, cũng không dời ánh mắt đi,

chỉ là vẻ mặt trong nháy mắt đột nhiên trầm xuống: “Bởi vì tôi cảm thấy, giả thiết về nhân vật này, hẳn là không có ai có thể có quyền lên tiếng hơn tôi.”

Vốn Lâm Tĩnh Nhiễm đã chuẩn bị xong lời châm chọc, nghe vậy, độ cong bên mép vừa đi lên đột nhiên hoàn toàn biến mất.

Cô đương nhiên biết rõ Hạ Tần chỉ chuyện gì.

Một đời trước trong câu truyện cô xuyên qua, người đàn ông này vào lúc bảy tuổi đã chính mắt nhìn thấy trên dưới toàn phủ đệ nhận án diệt môn, sau khi sự việc xảy ra lại bị bán thành nô lệ, trở thành một nô lên cấp thấp. Chẳng qua, sau khi anh lên chức thủ phụ quyền thế trên triều quá độ mạnh mẽ nên tất cả mọi người dưới sự sợ hãi chi phối mới không dám nhắc tới thân thế cực kỳ bi thảm của anh. Hạ Tần thấy Lâm Tĩnh Nhiễm cúi đầu, cũng không nói thêm gì nữa, anh trực tiếp bắt đầu phân tích những điểm liên quan tới nhân vật trong phim này.

Lâm Tĩnh Nhiễm không nghĩ tới Hạ Tần lại thật sự sẽ nghiêm túc truyền thụ kiến thức cho cô như vậy, chỉ nghe thấy anh phảng phất như đang đem toàn bộ quá khứ của mình vò nát, sau đó lại một lần nữa từ từ lắp ráp lại tất cả ở trước mặt cô, trong đầu lí giải với hình tượng của vai nữ chính này cũng theo sau dần dần sinh động lên, nhưng cùng lúc đó, cô cũng thấy được hình ảnh một đời của thiếu niên bảy tuổi kia sau khi rơi vào vực sâu tuyệt vọng bất lực, từ từ đi lên đỉnh cao quyền thế.

Mỗi người đều không phải ngay từ khi sinh ra đã cố chấp, cũng không phải tất cả các linh hồn đều ngay từ khi mới bắt đầu đã ở nơi tối tăm.

Gần như có một nháy mắt như thế, Lâm Tĩnh Nhiễm cảm thấy mình đang tiếp xúc với một mặt yếu ớt nhất trong linh hồn của người đàn ông đang kể chuyện cho cô nghe.

Cả hai người đều không phát hiện, thời gian cứ như vậy tại bất tri bất giác trôi qua.

Sau khi kết thúc, Lâm Tĩnh Nhiễm liếc nhìn điện thoại di động, đứng lên từ trên ghế sa lông: "Thời gian không còn sớm, tôi về trước."

Hạ Tần cũng theo sau đứng lên, bỗng nhiên gọi cô lại: "Chờ một chút."

Lâm Tĩnh Nhiễm liếc mắt nhìn anh.

Không biết có phải là bởi vì còn đắm chìm trong cảm xúc ban nãy hay không, cô chỉ cảm thấy trên mặt nạ dịu dàng của anh hình như có một vết rạn, nhưng mà trong nháy mắt Hạ Tần đã khôi phục lại nụ cười nhàn nhạt trong ngày thường: “Trước đó đã nói với em rồi đó, có nhân viên công tác trong đoàn làm phim " Thâm cung" nhờ tôi cầm hộ mấy thứ tặng cho em, trước đó em vẫn luôn không tới tìm tôi lấy đi, hôm nay vừa biết em muốn tới tôi đã cầm đồ từ trong công ty về rồi.”

Nói xong anh liền xoay người đi vào phòng làm việc, ôm một đống bao lớn bao nhỏ đi ra ngoài.

Lâm Tĩnh Nhiễm nhìn mấy món đồ chơi lông nhung trong tay Hạ Tần liền cảm thấy không khỏe, quả thực kết hợp với ấn tượng trong đầu về người đàn ông kia quá mức không hợp, rốt cục cũng không nhịn được kéo khóe miệng, cô cười nhẹ, sau khi duỗi tay nhận đồ mới nói ra câu nói xuất phát từ đáy lòng: “Hôm nay, cám ơn anh."

Hạ Tần cụp mắt nhìn cô: "Không khách khí."

Sau khi Lâm Tĩnh Nhiễm rời đi, căn phòng ban nãy còn có âm thanh lập tức yên tĩnh lại.

Hạ Tần đi tới trước sô pha ngồi xuống, tầm mắt rơi vào cốc nước ban nãy Lâm Tĩnh Nhiễm đã uống qua, nhấc cốc cà phê lên uống một hơi cạn sạch.

Anh nặng nề ngả người vào chỗ tựa lưng, ngước đầu nhìn lên trần nhà hồi lâu, đột nhiên duỗi tay ra che kín mắt của mình, mi mắt mỏi mệt rũ xuống.

Trong bóng tối bao trùm, từng hình ảnh một đời trước anh đã từng trải qua cứ như một thước phim điện ảnh chiếu lại trong đầu, từng cảnh từng cảnh điên cuồng lướt qua trong đầu.

Nếu như muốn dùng một loại màu sắc để hình dung một đời anh đã từng trải qua thì không thể nghi ngờ, là —— Màu máu.

Một đời triệt để bị thù hận mai một, một đời tranh quyền đoạt thế, quay đầu lại chỉ còn tin dữ công chúa Tĩnh Nhiễm rơi khỏi xe ngựa sống chết không rõ, một giây đó, tất cả mọi thứ giống như đều triệt để tan nát.

Lúc đó anh đã tự nói với bản thân mình, nếu như có thể sống lại một đời, anh tình nguyện từ bỏ có tất cả, đổi lại cho cô một đời mạnh khỏe.

Bởi vậy, sau khi đi tới thế giới này, anh triệt để vứt bỏ mình của khi xưa, đối với tất cả mọi người và tất cả mọi chuyện đều ôm một thái độ hờ hững nhất, bao dung nhất.

Ngày ấy bỗng nhiên nhìn thấy ảnh chụp của cô trong một đống danh sách các diễn viên tới thử vai, một khắc đó, anh thậm chí còn hoài nghi là mình sinh ra ảo giác.

Lúc đó anh còn tưởng rằng mình bây giờ đã thoát thai hoán cốt, con người mới này của anh rốt cục có thể đi vào thế giới của cô.

Nhưng từ chuyện hôm nay xem ra, tâm ma trong nội tâm vẫn luôn bị đè nén vẫn còn dư âm, chỉ đơn giản là một buổi chiều hồi tưởng thôi cũng khiến anh cảm nhận được trong lồng ngực mơ hồ có tiếng gào thét rít gào muốn xông ra.

Đã từng có một thời gian là kẻ điên giết người như nghóe, thủ phụ mang danh Diêm vương Tu La sống, đến cả chính bản thân anh cũng sợ rằng sẽ có một ngày mình không cẩn thận trong cơn mất khống chế đả thương người bên cạnh, đến ngay cả bản thân anh còn sợ thì sao có thể trách được Tĩnh Nhiễm mỗi lần nhìn thấy anh đều từng li từng tí đề phòng.

Hạ Tần từ từ nhắm mắt, không nhịn được tự giễu cười khẽ một tiếng.

Quả nhiên, cho dù anh có muốn, nhưng muốn thật sự triệt để rời khỏi vực sâu vạn trượng từ trong cốt tủy để hoàn toàn trở thành "Ngài Hạ" dịu dàng lịch thiệp kia, rốt cuộc cũng không phải là một chuyện dễ dàng như vậy.

Mặc kệ là vì anh hay là vì chính bản thân cô, chiến dịch tiêu diệt một "chính mình" khác đang ngủ say trong nội tâm còn cần rất lâu.

________________: Lảm nhảm:

Cần nhắc nhở một điểm vô cùng quan trọng, dù sao đây cũng là một trùm phản diện sống trong truyện xưa, ngài Hạ có điểm lũy thừa được xếp hàng đẳng cấp năm sao về độ độc ác tàn bạo thật sự không phải là một người tốt, hơn nữa anh cũng không thể dễ dàng một lần nữa làm người như vậy, một lời không hợp liền có thể hóa thân biến thái, xin hỏi các chế có thấy sợ hay không nào!

Còn có, có người hỏi nam chính trước đây rốt cuộc đã làm gì mà nữ chính lại sợ tới như vậy, mị chỉ có thể nói, toàn bộ đều là chuyện lớn kiểu như cái loại phát rồ cấp SSS ‘một lời không vui diệt cả thành’. Loại nhân vật đại BOSS vai ác này không có khả năng tùy tiện giả vờ mình là một người thân thiết dịu dàng liền có thể hoàn toàn xóa sạch sự biến thái trong tim.

Tiện thể cho mọi người quỳ một chút, về những việc khác, mị vô cùng nhu nhược. Run lẩy bẩy. jpg






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch