Người quan tâm tới chuyện lịch trình của Lâm Tĩnh Nhiễm đương nhiên không chỉ có một mình Dụ Tinh Hà, chẳng qua là, điểm quan tâm của những người khác hiển nhiên có chút không giống.
Bời vì quan tâm em gái cho nên mấy vị lão đại xưa nay chẳng bao giờ xem gameshow cũng lóc cóc đi xem chương trình của cô, sau khi xem xong lại không khỏi rơi vào trầm tư, cuối cùng, cả đám hiếm khi phá lệ rủ nhau vào một nhóm chát riêng không có em gái.
Lục Dịch Tuyên: Chắc không phải Nhiễm Nhiễm thật sự không tính nói chuyện yêu đương đó chứ?
Thẩm Thừa Viễn: Khó nói.
Ninh Hào: Ha, chẳng lẽ mấy người đã quên mất tình hình lúc trước phụ hoàng kén rể cho em ấy rồi à?
Trúc Mẫn Hi: sao mà quên được chứ! Lúc trước bởi vì bánh quế của nhà họ Tô ngon mà suýt chút nữa đã để thằng nhóc họ Tô kia chiếm hời rồi!
Mọi người nhất thời lâm vào trầm mặc rất lâu.
Lục Dịch Tuyên: Thực ra như vậy cũng tốt, dù sao bây giờ con bé cũng nên lấy sự nghiệp làm chủ, chuyện tìm đối tượng cũng không vội, lúc đó cần chúng ta lại cẩn thận xem xét lựa chọn cho con bé cũng được.
Thẩm Thừa Viễn: Đương nhiên.
Ninh Hào: Nhưng mà em cảm thấy không có một người đàn ông nào có thể xứng với em ấy hết, xem xét ấy hả? Ha!
Trúc Mẫn Hi: Dù sao thì, không tốt với Nhiễm muội không cần, không tiền không thế không cần, có tiền mà tinh tướng không cần, tính tình không tốt cũng không cần, dung mạo khó coi không cần, em rất kén chọn đấy, muốn qua ải của em không đơn giản như vậy đâu!
Thẩm Thừa Viễn: Ngủ.
Trúc Mẫn Hi: Đụmá, anh hai, anh có ý gì thế, anh ghét bỏ em đấy à?!
Ninh Hào: Ngủ.
Lục Dịch Tuyên: Ngủ.
Trúc Mẫn Hi: ... Em gái các anh!
( Em gái anh/ em gái mày: là cách chửi ít bậy hơn của Tàu. Thay vì chửi đmm có thể chửi là em gái mày)
Mọi người: Không được nói cho Nhiễm Nhiễm!
...
Dĩ nhiên Lâm Tĩnh Nhiễm không biết mấy vị anh trai của mình ở sau lưng mình đang rầu thúi ruột.
Khoảng thời gian này cô vẫn luôn ngày đêm ngâm mình trong chuyện quay chụp phim truyền hình, một là vì cần bù lại các phân cảnh trước đó cô xin nghỉ, hai cũng là để cô hồi sức dành thời gian cho buổi ghi hình gameshow tiếp theo.
Ngày ấy, sau khi kết thúc cả một ngày quay chụp vô cùng mệt mỏi, sáng ngày hôm sau không có suất diễn của cô nên cô cứ thế ngủ một giấc đến rạng sáng.
Kì lạ là đáng ra trưa hôm đó Quan Thiên vốn nên tới gọi cô dậy ăn cơm lại không biết như thế nào không hề xuất hiện.
Đợi đến lúc cô mờ mịt rời giường mới phát hiện ra cô nhóc kia đang co lại ở trong góc khóc đến run rẩy, cô không khỏi hơi sửng sốt: "Thiên Thiên? Làm sao vậy, có chuyện gì thế?"
Quan Thiên còn đang ở trạng thái hoang mang vô độ, nghe vậy mới hậu tri hậu giác hồi phục lại tinh thần, trong nháy mắt nhìn thấy Lâm Tĩnh Nhiễm, nước mắt vốn đang đảo quanh ở trong hốc mắt lập tức triệt để vỡ đê, cô gái nhỏ khóc nức nở nói: “Chị Nhiễm, chị nói chúng ta nên làm gì bây giờ đây? Lão đại anh ấy xảy ra chuyện rồi!"
Lúc vừa nghe thấy câu này phản ứng đầu tiên của Lâm Tĩnh Nhiễm là có chút lơ mơ không lão đại cô nàng nói là ai, mãi sau cô mới phản ứng được "Lão đại" trong miệng Quan Thiên hẳn là chỉ Dụ Tinh Hà.
Nhưng mà Dụ Tinh Hà ở trong giới dù sao cũng được tính là một nhân vật lớn mà, xảy ra chuyện ư, anh ấy có thể xảy ra chuyện gì được chứ?
Trong lòng còn nghi ngờ nhưng Lâm Tĩnh Nhiễm vẫn kéo Quan Thiên lên tới ngồi trên ghế salông, vừa giúp cô gái nhỏ lau nước mắt vừa dò hỏi đã xảy ra chuyện gì.
Cuối cùng, từ những đoạn miêu tả đứt quãng của Quan Thiên, Lâm Tĩnh Nhiễm rốt cục cũng thăm dò rõ ràng ngọn nguồn.
Dụ Tinh Hà trong giới là người đại diện kim bài, nghệ sĩ dưới tay dĩ nhiên không chỉ có một mình Lâm Tĩnh Nhiễm. Hơn nữa với địa vị của cô bây giờ thì cô cũng chẳng phải là nghệ sĩ quan trọng nhất trong tay anh. Bây giờ người được đặt nặng hơn, được quan tâm nhất là một nghệ sĩ vương bài trước đó được công ty vô cùng nâng đỡ, Canh Vũ Hàng.
Nhưng cũng không biết vì sao hai người Canh Vũ Hàng và Dụ Tinh Hà lại đột nhiên xảy ra tranh cãi.
Tối hôm trước còn tuyên bố không thể hòa giải, Canh Vũ Hàng còn trực tiếp nói với bên ngoài là Dụ Tinh Hà đã dụ mình kí vào một bản “hợp đồng có các điều khoản không công bằng”, công bố Dụ Tinh Hà ở trong giới một tay che trời, ác ý áp bức nghệ sĩ lao động, vì để bảo toàn hình tượng "Bàn tay thần đào tạo ngôi sao" của mình mà không chừa thủ đoạn nào, có thể nói là hoàn toàn không để ý đế chết sống của nghệ sĩ.
Đồng thời, gã còn công bố lần kết thúc hợp đồng này là do mình chủ động, quay đầu đổi sang gia nhập điện ảnh Kỳ Huy, đối thủ cạnh tranh của giải trí Lược Ảnh, coi như có phải thanh toán phí hủy hợp đồng trên trời gã cũng nhất định phải hủy, không muốn ở lại chịu đựng đãi ngộ không dành cho con người kia nữa. Đồng thời cũng cảnh cáo những người trong nghề cần phải cảnh giác cao độ, nhìn rõ bộ mặt thật của cái người có tiếng là người đại diện vương bài kia, nhắc nhở mọi người cẩn thận không sẽ lại rơi vào ma trảo của anh.
Mặc dù địa vị của Dụ Tinh Hà trong ngày thường rất hiển hách, nhưng cái tính tình cổ quái của anh cũng khiến anh gây ra không ít thù hằn.
Chuyện này vừa ra, đám người từ sớm đã khó chịu với anh cũng xôn xao muốn mượn cơ hội này lôi anh xuống nước, một đống tin tức bôi đen anh không ngừng nối tiếp nhau điên cuồng tuôn ra, chỉ qua một buổi tối ngắn ngủi mà bên ngoài kia đã bị quấy đảo tới trời long đất lở.
Lâm Tĩnh Nhiễm ấn mở Weibo muốn xem tình hình như thế nào, thế mà bây giờ còn có không ít người quay sang kêu gọi cô cũng hủy hợp đồng với Dụ Tinh Hà, còn có mấy fans hâm mộ bằng lòng cùng nhau góp vốn, ủng hộ cô giải trừ hợp đồng với người đại diện độc ác kia, đi tìm một nhà khác đầu quân.
Sau khi hiểu rõ tình hình, Lâm Tĩnh Nhiễm không nhịn được cười lạnh một tiếng: “Rặt một lũ bỏ đá xuống giếng."
Đừng nói bên trong những tin nóng này có pha trộn bao nhiêu thật giả, chỉ nói cái đám “fans” không ngừng giựt giây cô kia thôi, cũng chưa chắc có bao nhiêu người thật lòng.
Lúc vừa biết tin Quan Thiên đã lo lắng đến giờ, cô nàng đã nguyên một đêm không ngủ, lúc này không nhịn được cẩn thận đánh giá biểu tình của Lâm Tĩnh Nhiễm, yếu ớt hỏi: “Chị ơi, không phải chị cũng muốn giải ước chứ?"
"Đương nhiên là không rồi.” Lâm Tĩnh Nhiễm căn bản chẳng cần suy nghĩ đã có câu trả lời, cô không chút do dự nói: “Chị có thể có thành tích như hôm nay đều nhờ anh Dụ đặt tâm tư bỏ công sức vào, Trước kia lúc chẳng có công ty nào muốn kí với chị, chính anh ấy là người đã dắt chị vào giải trí Lược Ảnh, bây giờ mới xảy ra chút chuyện, sao chị có thể bỏ anh ấy mà chạy một mình được chứ, chị đây là loại người không có nghĩa khí như thế sao?”
Nghe thấy cô nói chắc nịch như vậy, Quan Thiên an tâm hơn mấy phần, nhưng, ấn đường cô nàng rất nhanh vặn chặt: “Nhưng mà, em sợ là bên công ty có khả năng sẽ làm khó anh ấy…”
Lâm Tĩnh Nhiễm cười vỗ vỗ đầu của cô ấy: “Em không càn lo mấy chuyện này, bây giờ chuyện chúng ta cần làm chính là cố gắng làm cho tốt việc của mình.”
Vẻ mặt Quan Thiên mờ mịt: "Việc của mình ấy ạ?"
Giọng điệu Lâm Tĩnh Nhiễm bình tĩnh: “Đương nhiên là phải hoàn thành tốt chuyện quay chụp ở đoàn làm phim rồi, còn cả hai tập ghi hình gameshow cuối kia nữa. Càng là vào lúc nay, chúng ta càng không thể khiến cho lão đại của em phân tâm, biết chưa!”
Hai mắt Quan Thiên sáng bừng lên, vô cùng kiên định gật gật đầu: “Chị nói đúng!”