Chuyên cung cấp đan dược cho yêu quái, còn cả chuyện đồng đảng tại Thiên Đình. Chẳng qua tên họ ta còn chưa viết, ngươi có hận thù tiên gia nào không, để ta tí nữa biết đường mà viết thêm?
Bạch Tố lập tức ngơ ngác, ngây dại nhìn Ngao Liệt, đầu óc trống rông
Ngoài song sắt vẫn đang không ngừng truyền tới tiếng nổ vang từ Nam Thiên môn, hồng quang vốn nên bị ngăn cách bởi Nam Thiên môn, bây giờ ngay cả trên tầng trời thứ chín cũng lờ mờ thấy được.
Ngươi đừng lo. Chút chuyện cỏn con thôi.
Ngao Liệt sờ sờ cằm chậm rãi nói:
Trận này. Dù Thiên Đình có thắng, cũng là nguyên khí đại thương, tất có nhiều chỗ cần ỷ trọng vào tứ hải Long cung. Phụ vương nhất định sẽ nghĩ cách cứu ta.
Nói xong, Ngao Liệt dùng tay vuốt nhẹ sống mũi nàng, nhếch môi cười khẽ.
Thật chỉ... đơn giản như vậy? Bạch Tố chợt lắc đầu, có phần kinh hoàng, nước mắt chảy xuôi:
Không đúng. Cấu kết yêu quái là trọng tội, không thể dễ dàng như vậy được. Ta từng thấy qua án lệ trước kia của Thiên Đình trong thư phòng người, loại tội này...
Con người ta tuy có lúc không nghiêm túc, nhưng đã bao giờ lừa ngươi?
Lừa thì không, nhưng...
Nếu đã không lừa, vậy người còn lo cái gì? Trời sập xuống còn có ta đây đỡ lấy.
Vươn tay nâng cằm Bạch Tố, Ngao Liệt giả bộ làm ra vẻ lưu manh, cười hì hì nói:
Tới, tiểu ny tử cười cho gia xem. Đừng nhăn mặt thế, bằng không, cẩn thận ta không cưới người.
Bạch Tố không nhịn được bật cười, cúi đầu, ý cười bỗng biến thành một tràng ho khan kịch liệt.
Tốt rồi, ngươi đừng nói chuyện, nghe ta nói là được.
Vỗ về sau lưng Bạch Tố. Ngao Liệt nhẹ giọng nói:
Kỳ thực vừa nãy ở ngoài kia ta nghĩ rất nhiều, thành thật mà nói, trước kia đúng là chưa từng nghĩ nhiều như vậy. Con người ta, đời này không làm được chuyện nào nên hồn, cậy vào bản thân là Tây Hải Tam thái tử, tứ xứ làm xăng làm bậy, nói khó nghe chút, thì là họa hại.
Bạch Tố thật không dễ dàng mới hoãn thần lại được, hai mắt chớp khẽ, lặng lẽ nhìn Ngao Liệt.
Trước kia đều là ta coi ngươi là lao lực miễn phí, lần này đến lượt ta làm chút gì đó cho ngươi.
Nhẹ gãi đầu, Ngao Liệt nói tiếp:
Kỳ thực, không thể nói là làm gì cho ngươi, nói thật chuyện lần này cũng bởi ta mà ra. Nếu không phải ta cường hành lôi kéo người lên trời, thì đã không náo thành dạng này. Đến sau cùng, người vẫn không khai ta ra... Nghĩ lại, đời này có vẻ ta chỉ biết làm chuyện hồ đồ...
Bạch Tố vẫn lặng lẽ nhìn Ngao Liệt.
Nhìn bộ dạng kia của Bạch Tố, Ngao Liệt vỗ mạnh lên trán, thôn thức nói:
Xong rồi, ngươi cũng cảm thấy ta chỉ biết làm chuyện hồ đồ...
Không phải... Khái khái... Là người bảo ta... Đừng nói chuyện...
Vậy ngươi cảm thấy ta làm việc không hồ đồ?
Cũng... Cũng không phải...
Đầu Bạch Tố càng chôn thấp.
Ngao Liệt bĩu môi nói:
Vậy thì đúng là cảm thấy ta chỉ biết làm chuyện hồ đồ ?
Bạch Tố mím môi không tiếp lời.
Lật người ngồi dựa bên Bạch Tố, Ngao Liệt giương mắt nhìn tia sáng lấp ló trên sóng cửa, thấp giọng nói:
Biết ta chỉ biết làm chuyện hồ đồ, vậy sao mỗi lần người đều không ngăn trở?
Ta... Ta ngăn trở không được...
Bạch Tố vâng vâng dạ dạ nói.
Kỳ thực người ngăn trở được, chỉ cần ngươi lấy ra bộ dạng đánh đá như lần đầu tiên gặp mặt, ta nhất định sẽ cúi đầu. Chẳng qua nói đi thì cũng phải nói lại, bộ dạng đanh đá kia của người chạy đâu mất rồi?
Nói tới đây, Ngao Liệt khe khẽ liếc sang Bạch Tố.
Bạch Tố cúi đầu, không lên tiếng.
Có phải bởi vì ta là Tây Hài Tam thái tử, thế nên người mới thay đổi thái độ?
Bạch Tố vẫn cúi đầu, không lên tiếng.
Kỳ thực dù có thế thật cũng không sao cả, ta cũng biết trên người ta chỉ có điểm ấy là dễ ra một chút, những cái khác đều... Chẳng ra làm
sao.
Nói xong, Ngao Liệt lại khe khẽ liếc sang Bạch Tố.
Bạch Tố cuộn thành một đoàn, đầu cúi thấp, tóc dài rủ xuống che lấp gò má, trong quang tuyến mờ tối thấy không rõ thần tình, người cứ vậy lặng lẽ ngồi tựa lưng
Không khí tựa hồ va vào nhau.
Nửa buổi, ngoài cửa truyền tới hai tiếng ho khan:
Long Tam thái tử, thời gian không nhiều, có lời gì làm ơn nói nhanh một chút, được không?
Ngao Liệt rướn cổ nói vọng ra:
Biết rồi.
Nói xong, lại cúi đầu nghiêng sườn nhìn đăm đăm Bạch Tố, nhẹ giọng thán nói:
Đây là Thiên Lao, có cấm chế, thuật cấm âm cũng vô dụng. Bên cạnh còn có người nghe lén, muốn cùng người nói mấy câu tình thoại
đều không được.
Tình thoại?
Bạch Tố chợt ngẩng đầu, mặt tức thì đỏ hồng.
Làm sao? Bản thái tử nói mấy câu tình thoại với thái tử phi tương lại cũng không được?
Bạch Tố cẩn thận nhìn Ngao Liệt nói:
Chẳng phải... Chẳng phải người nói là giả... Giá thành thân ư?
Không thể giả hí làm thật?
Ngao Liệt nhẹ giọng hỏi.
Nhưng mà... Nhưng mà...
Này, có phải nếu không lấy tiên tịch dụ ngươi, ngươi sẽ không chịu gả cho ta?
Long Tam thái tử, có thể đừng lề mề như vậy nữa được không? Mặt sau còn có một đống chuyện cần làm.
Ngoài cửa lại truyền đến tiếng thúc giục của thiên tướng.
Biết rồi!
Ngao Liệt bực mình hét lớn một tiếng, quay đầu qua vuốt mái tóc dài của Bạch Tố, nhẹ nhàng nói:
Được rồi, không còn thời gian để tán gẫu nữa. Nói trọng điểm. Chuyện lần này, muốn giải quyết, nói thật đúng là hơi khó.
Thế... Khái khái... Ngươi sẽ chết ư?
Chắc là không đâu, theo lý thuyết là sẽ không.
Ngao Liệt nhẹ giọng thán nói:
Chẳng qua sẽ có chút phiền hà. Khả năng ta sẽ bị cầm tù, cũng có khả năng bị cách đi tiên tịch, hoặc phát phối sung quân. Tóm lại, sẽ có một đoạn thời gian không được tự do. Chuyện của ngươi, bất kể thế nào ta cũng sẽ dặn phụ vương thu xếp ổn thỏa, cứu ngươi ra, đến lúc đó... E
rằng không thể quang minh chính mạng. Người đến phàm trần, trước tìm chỗ nào đó trú thân, sau đó nói cho tam tỷ hạ lạc của ngươi. Đợi ta vô sự, ta sẽ đi tìm người, biết không?
Thật... Sẽ không chết chứ?
Tay Ngao Liệt chợt ngưng lại:
Có thể đừng nhắc đến chữ “chết” nữa được không? Xúi quẩy lám.
Bạch Tố lặng lẽ gật đầu.
Tóm lại, ta sẽ đi tìm người, chỉ là khi đó, sợ là không cách nào được như trước, cho người tiên tịch...
Nói rồi, Ngao Liệt vỗ vỗ đầu gối từ từ đứng dậy, thán nói:
Thế thôi, ta qua đây để nói chừng đó. Đừng lo lắng cho ta, cũng đừng làm việc ngốc, ngoan ngoãn chờ ta, được không?
Bạch Tố lặng lẽ gật đầu.
Ngao Liệt chợt nhăn mày.
Này, ta đã làm một chuyện oanh oanh liệt liệt như vậy, anh hùng xả thân cứu mỹ nhân nhân. Thế mà lúc chia tay, ngươi không nói được câu nào?
Nhìn bộ dạng lưu manh kia của Ngao Liệt, không biết vì sao, Bạch Tố đột nhiên muốn khóc.
Thật... Sẽ không chết chứ?
Sẽ không.
Vì sao... Phải cứu ta? Ta chỉ là một tên ... tỳ nữ.
Bởi vì bản thái tử đột nhiên muốn làm nam nhân tốt, muốn cho Vạn Thành công chúa biết, hối hồn, là nàng dại dột.
Bạch Tố ngẩn ngơ nhìn Ngao Liệt.
Ngươi tin thật?
Ngao Liệt vươn tay vỗ vỗ đầu nàng, nói:
Đứa ngốc. Ta chỉ không muốn người chết, thiếu nợ ngươi nhiều như vậy, người mà chết rồi, ta tìm ai trả đây.
Leng keng” một tiếng, cửa sắt sau người mở ra, Bạch Tố cả kinh hơi rụt ra sau.
Long Tam thái tử...
Được rồi! Treo lên cũng phải cho người ta thở với chứ!
Ngao Liệt đưa lưng về phía thiên tướng, chợt gầm gào một cầu, hai hàng chân mày lại giãn ra, cúi đầu nói với Bạch Tổ:
Ta đi.
Ừ!
Bạch Tố lặng lẽ gật đầu.
Quay lưng, trong ánh mắt Bạch Tố, Ngao Liệt ưỡn ngực bước ra phòng giam. Thẳng đến lúc xoài ra cửa lao, thiên tướng kia vươn tay đóng lại cửa sắt, khe khẽ ghé vào tai hắn nói:
Kỳ thực, ngài có khả năng sẽ chết.
Ngao Liệt lành lạnh trừng hắn một cái, nói:
Không cần ngươi dạy ta.
Nói xong, cúi đầu, nhấc chân lên, men theo hành lang âm ám bước về phía trước.