Chương 471: Ước định Lời của Như Lai cơ hồ đồng thời vang lên trong đầu tất cả mọi người. Gồm cả yêu quân, lẫn chúng nhân Phật môn.
Chiến trường hỗn loạn lập tức yên tĩnh trở lại, tất cả những ai có mặt tại hiện trường, vô luận địch ta đều trông hướng hầu tử.
Đón lấy gió, Như Lai thoáng ngẩng đầu lên, mặt không biểu tình gia tăng lực đạo bóp lấy yết hầu Linh Tê:
- Kiến nghị của bần tăng, tốt nhất ngươi nên suy xét cho kỹ!
- Dừng... Dừng tay...
Đại Giác mới vừa khôi phục chút thần trí, giãy dụa vùng luôn muốn ôm lấy Như Lai, nhưng không đợi hắn kịp chạm tới, toàn thân đã bay lên, trùng trùng quăng xuống chiến hạm.
Đám yêu binh vội vàng lao ra kéo hắn lại.
Từ đầu tới đuôi, Như Lai không nhìn Đại Giác lấy một lần.
Linh Tê nói không ra lời, chỉ biết mở to hai mắt lo lắng nhìn theo Đại Giác, vành mắt đẫm lệ.
Binh tướng bốn phía đều thấp thỏm nắm lấy binh khí, lại không ai dám bước lên trước.
Chênh lệch thực sự quá lớn, lớn đến nỗi bọn họ không phồng nổi dũng khí đi khiêu chiến vị thần thánh này.
Hầu tử chống Kim Cô bổng lặng lẽ đứng đó, mắt trợn trừng nhìn chằm chằm Như Lai. Hồi lâu, hắn nhẹ giọng nói:
- Thích Già Ma Ni chí cao vô thượng của Phật môn, lại dùng một nữ tử để uy hiếp người khác?
- Bồ-đề bổn vô thụ, minh kính diệc phi đài (Bồ đề vốn chẳng cây, gương sáng cũng chẳng phải đài). Bần tăng sớm đã ngộ hóa, hết thảy thế gian đều là hư vô, nam nữ, lại có nào khác biệt? Chẳng qua, bần tăng không phải dùng nghĩa nữ của ngươi làm điều kiện, mà là dùng tính mạng toàn bộ yêu quái Hoa Quả Sơn, toàn bộ yêu quái tam giới làm điều kiện. Còn nhớ những lời bần tăng từng nói qua với ngươi không? Ném bỏ tất cả. Ngươi mới là mạnh nhất. Không bỏ được thất tình lục dục, ngươi bây giờ, chẳng qua chỉ một thân man lực thôi, phương thức ngăn trở ngươi có rất nhiều rất nhiều, tỷ như hiện tại. Mà chấp nhận điều kiện này, là cơ hội duy nhất để ngươi ngăn trở bần tăng, cho nên, suy xét kỹ vào.
- Ha ha ha ha...
Hầu tử nhe răng cười lớn, từng tấc da thịt trên mặt đều co quắp lại. Hai mắt mở to, từ từ thổi ra một trận sương mù, như một cuồng ma hung tợn, chậm rãi nói:
- Ngươi cảm thấy. Chúng ta còn có lý do để cùng tồn tại?
Ẩn ẩn. Chúng nhân chợt cảm thấy linh khí trong thiên không từ từ tuôn động.
Tầng mây giữa trời lại hình thành nên vòi rồng khủng bố, thiểm điện nhảy động tới lui hô hứng cùng ánh lửa tung bay đầy trời, cảnh tượng phảng phất như ngày tận thế.
Lông tóc toàn thân dựng đứng lên.
Hầu tử gồng mình, mỗi tấc cơ thịt bành trướng đến cực trí, gân xanh lồi lên lan tràn ra như rễ cây, linh lực rót vào cơ thể cường đại đến nỗi ẩn ẩn có phần thất khống.
Tay siết chặt Kim Cô bổng vang dậy từng hồi rạc rạc.
- Ngươi hận bần tăng?
- Ngươi thấy sao --!
Tiếng gầm gào khàn cả giọng chớp mắt liền truyền khắp mọi ngóc ngách, lực lượng cất chứa trong đó khiến ai ai cũng phải kinh hãi.
Đám Phật đà vốn gần trong gang tấc cuống cuồng cả lăn lẫn bò giật lùi ra sau.
Mắt trợn trừng, hầu tử cắn răng vươn ra một tay, từ từ, từ từ siết lại, cơ khớp trên mỗi ngón phát ra tiếng vang “rắc rắc” khiến người nghe mà lạnh gan.
- Nàng vốn có thể không chết, chỉ cần đời này ta không tiếp xúc với nàng, Lão Quân liền không cần... Nhưng mà, ngươi thu lấy hồn phách Tước Nhi, để Tước Nhi đầu thai thành Phong Linh, bố xuống tử cục... Lợi dụng ta đối kháng Thiên Đình, đối kháng Lão Quân. A ha ha ha... Sau đó lại đánh lén Hoa Quả Sơn, giết yêu chúng của ta. Làm tới nước này rồi, ngươi cho rằng ngươi ta còn có thể cùng tồn tại?
- Hoặc là ngươi chết, hoặc là ta chết. Nếu không trận chiến này vĩnh viễn không cách nào kết thúc!
Lửa giận không cách nào che đậy hừng hực thiêu đốt trong lòng, đến nỗi tình tự đã nằm bên bờ vực thất khống.
Điểm này, ai cũng có thể nhìn ra.
Chứng kiến hầu tử giận đến mất đi lý trí, Như Lai lại khẽ bật cười, thần sắc kia, tựa như sớm đã tính trước việc này.
Ánh mắt đám yêu quái tới lui trên người hầu tử và Như Lai, ai nấy đều kinh hoảng không thôi. Bằng Ma Vương thậm chí đã khe khẽ giật lùi nửa bước.
Lẳng lặng nhìn đăm đăm hầu tử, hồi lâu, Như Lai nhẹ giọng nói:
- Ngươi cho rằng chuyện là như vậy ư?
- Không phải sao?
- Có nhân mới có quả, hết thảy mọi điều trong thế gian này đều là nhân quả tuần hoàn, nếu chỉ một mình bần tăng, làm sao có thể có được kết cục như bây giờ?
- Ngươi muốn nói cái gì?
- Không muốn nói gì hết. Chỉ là, bần tăng đột nhiên cảm thấy, đúng như ngươi vừa nói, giao kèo này xác thực không chút ý nghĩa. Bởi thế, bần tăng đổi ý.
Vô luận là người của Phật môn, hay là yêu quái Hoa Quả Sơn tại trường đều không khỏi cả kinh.
- Thủ tiêu...
Hầu tử súc mày, khóe mắt chợt giật nhẹ.
- Vô luận là cầu Phật hay cầu Đạo, dù là Hành giả đạo hay Phật môn, thì đều coi trọng tâm tính. Nếu tâm tính không tốt, bất kể thế nào đều không thành được đại đạo, dù may mắn có được, cũng sẽ không bền. Bần tăng sớm đã buông xuống thất tình lục dục, xem phá hết thảy. Mặc dù chư Phật thân chết, bần tăng cũng sẽ không vì đó mà rơi lệ, nhưng ngươi thì sao?
Như Lai từ từ buông tay bóp chặt yết hầu Linh Tê ra, nhẹ giọng cười nói:
- Chắc ngươi còn chưa biết chín sư huynh kia của ngươi đã chiến tử? Bọn họ vì giữ lấy Hoa Quả Sơn cho ngươi mà chiến tử.
- Chín sư huynh...
Lập tức, hầu tử kinh hoảng nhìn sang Đoản Chủy.
Không đợi Đoản Chủy trả lời, không đợi hầu tử kịp hoãn thần, chỉ thấy Như Lai khẽ hất tay, Linh Tê đã đầu thân đôi ngả!
Toàn bộ thế giới chợt an tĩnh.
Chúng nhân ngơ ngác mà nhìn, nhìn đầu lâu kia vạch ra một đường parabol giữa không trung, từ từ rơi rụng.
Ngay cả chính bản thân Linh Tê còn chưa kịp hoãn thần.
Máu đỏ tươi phun vãi ra, thân xác từ từ rớt đất, trên khuôn mặt chất đầy vẻ kinh khủng. Hết thảy tới quá đột nhiên, đến nỗi thậm chí không để lại được một câu di ngôn.
Yêu quái, Phật môn, ai nấy đều cả kinh đến ngây dại.
Hầu tử há hốc mồm, kinh khủng mà nhìn, nói không nên lời.
Sát na ngắn ngủi sau, Đại Giác kêu khóc muốn xông tới, lại bị đám yêu binh sít sao đè lấy.
- Không cần hoài nghi, chuyện này là do bần tăng đặc ý dặn dò Chính Pháp Minh Như Lai làm. Giết chết Linh đài cửu tử, chặt đứt lông cánh Tu Bồ Đề, phá Đạo tâm của hắn. Như thế, mới có thể ngăn ngừa một kẻ mang trong mình “Vô Vi” xuất hiện sau Lão Quân. Về phần yêu chúng Hoa Quả Sơn... Chẳng qua là mồi nhử dẫn dụ linh đài cửu tử nhập cục thôi.
Khóe môi thoáng nhếch lên, Như Lai nhìn đăm đăm hầu tử, nhẹ giọng nói:
- Lực lượng của ngươi đến từ chấp niệm, đến từ phẫn nộ, đến từ thống khổ, lại không nguyện ý thả xuống. Như đã thế, hôm nay bần tăng phải xem rốt cục ngươi có thể chịu đựng được thống khổ lớn tới đâu, có được như tu vị Thiên Đạo của ngươi, cũng… vô cực... hay không?
- Ngươi gọi là Đoản Chủy đúng không? Bắt đầu theo yêu hầu từ lúc ở Ác Long đàm, hẳn được tính là huynh đệ vào sinh ra tử.
Đoản Chủy cả kinh rút lui, xoay người muốn chạy.
Trong hoảng loạn, hầu tử nhảy lên ngăn ở trước người Đoản Chủy.
Nhưng mà, Như Lai lại vô thanh vô tức trực tiếp xuyên qua thân thể hắn, một tay đâm vào lồng ngực Đoản Chủy, móc ra tâm tạng, nắm ở trong tay.
Toàn bộ thế giới im lìm đến nỗi chỉ thừa lại tiếng gió rít ào ào.
- Nhanh... Mau đi... Hắn... Khẳng định là...
Máu tươi từ trong miệng phun ra, sặc sụa, thanh âm tắc nghẽn mà dừng.
Gió lướt qua bên tai, lông tóc khe khẽ phất động.
Hắn há hốc mồm, quay đầu, chứng kiến thân ảnh quen thuộc kia đung đưa trong gió, sắp sửa muốn ngã.
- Đoản Chủy... Đoản Chủy...
Hắn gào lên thảng thốt. Nước mắt chảy xuôi.
Ngay trước mắt, người huynh đệ theo mình hơn trăm năm này, thân hình hơi lắc, khuỵu gối xuống đất, máu tươi từ phía hậu tâm tuôn ra xối xả.
Tâm tạng trong tay Như Lai vẫn đang khe khẽ nhảy động, hắn đưa lưng về phía hầu tử, mặt không biểu tình nhìn đăm đăm trái tim trong lòng bàn tay, nhẹ giọng nói:
- Còn nhớ Tước Nhi của ngươi không? Hôm nay bần tăng để cho ngươi biết, tu hơn trăm năm, bây giờ, ngươi vẫn vô năng như thế, vô dụng như thế,... Không làm được điều gì. Liều mạng muốn giữ lấy chấp niệm trong lòng, đến cuối cùng, chỉ sẽ mất đi càng nhiều. Hơn nữa, còn không thể vãn hồi.
Đoản Chủy vô thanh vô tức ngã xuống, thân xác rung lên, rất nhanh đã không còn động tĩnh.
Chỉ nghe “phốc” một tiếng, tâm tạng trong tay Như Lai đã bị bóp nát.
Tất cả yêu quái chợt kinh khiếu lên, đám người trong Phật môn cũng phảng phất ý thức được điều gì, dồn dập rút lui như thủy triều.