Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Bát Hầu

Chương 550: Âm mưu

Chương 517: Âm mưu

Trong định viện nho nhỏ tọa lạc trên lưng núi, Vu Nghĩa mặc một thân đạo bào màu xanh tím men theo hành lang chậm rãi đi tới.

So với hơn sáu trăm năm trước, hắn tuy mi mục vẫn như cũ, nhưng đã có vẻ trưởng thành rất nhiều. Chẳng những để râu dài, nét mặt nhìn qua cũng giống như phàm nhân bốn năm mươi tuổi, rất có phong thái của một thượng phẩm Địa tiên.

Không lâu sau, hắn bước tới trước một tòa lầu các nhỏ.

Trong cửa phòng rộng mở, Tu Bồ Đề chính đang đưa lưng về hướng Vu Nghĩa, tay vuốt râu dài ngồi đối diện bàn cờ suy nghĩ lung lắm, thỉnh thoảng mới vuốt mở tay áo hạ cờ, quay người, lại cầm lên một quân khác.



Sư tôn.

Vu Nghĩa khom người chắp tay nói:

Người Ngũ Trang Quan nói Thanh Tâm sự thúc và Vũ Huyên sư muội sớm đã rời đi, nhưng còn chưa thấy trở về. Có cần đệ tử đi ra tìm

xem?

Tu Bồ Đề quay đầu nhìn Vu Nghĩa một cái, lại tiếp tục coi chừng bàn cờ, thuận miệng nói:

Chưa trở về mới là bình thường, nàng khó khăn lắm mới có cơ hội đơn độc ra ngoài một chuyến, khẳng định là phải chơi cho đã, chắc là chạy đến chỗ nào đó rồi, không cần quản. Chơi đủ, tự nhiên sẽ về.

Nhưng, Thanh Tâm sự thúc cơ hồ chưa từng đơn độc xuất môn, lỡ xảy ra chuyện thì sao?



Chẳng phải còn có Vũ Huyên đi cùng?



Cái đó!!!!

Tu Bồ Đề quay đầu nhìn Vu Nghĩa nói:



Không cần phải lo, nên làm gì thì cứ làm đi.

Vu Nghĩa thoáng do dự một chút, đành phải gật đầu chắp tay lui ra

ngoài.

Cách đó mấy vạn dặm, thôn trang nho nhỏ bởi vì Thanh Tâm và Vũ Huyên đi đến mà bỗng chốc trở nên náo nhiệt dị thường ai nấy đều cung báo các nàng như thần tiên sông.

Rất nhiều thôn dân nghe nói các nàng muốn tá túc, lập tức về nhà giết gà mổ dê, chuẩn bị chiêu đãi hai vị thần tiên cho thật tốt, nhất thời trong sân viện nho nhỏ của gia chủ kia chất đầy các loại lễ vật.

Còn có một ít thôn dân bị bệnh xếp hàng tới xin “thần tiên” chẩn trị.

Lúc này thì hay rồi, Thanh Tâm phảng phất chọc phải tổ ong vò vẽ, bận đến tối tăm mặt mũi, nhếch nhác vô cùng, Vũ Huyên ở bên nhìn mà không khỏi thở dài.

Chẳng lẽ trước khi làm việc người đều không nghĩ trước nghĩ sau gì cả? )

Vừa bận, liền bận đến trời ngả về tây.

Lão đầu thật không dễ dàng mới đuổi được các thôn dân về, khép cửa lại lại liền khấu bái hai người, làm khiến Thanh Tâm lúng túng vạn phần.

Dìu để khuyên nhủ hồi lâu, cuối cùng mới “mời” được mẹ con lão nông về phòng, Thanh Tâm đóng cửa lại. Cả người ngã bệt trên giường chuẩn bị cho mình, như thể hư thoát không còn tí sức lực nào.

Vũ Huyên khoanh tay đứng ở một bên lặng lẽ mà nhìn. Hồi lâu mới nhẹ giọng nói:

Ngươi đây là tự tìm khổ ăn, đã nói ngươi đừng có vào thôn trang. Nếu đã tuyển chọn tu tiên, liền không nên lui tới quá nhiều với phàm nhân. Rốt cuộc, chúng ta là người ở hai thế giới hoàn toàn bất đồng.



Tu tiên lại không phải do chính ta chọn, hơn nữa, có sao đâu?



Thanh Tâm sấp trên gối đầu cười lên khanh khách. Thanh âm thanh thúy vui tại hệt như chuông bạc. Thở dài nói:

Mệt thì đúng là một chút, nhưng ngươi không cảm thấy bọn họ đều rất vui vẻ ư?

. Bọn họ đương nhiên vui rồi, có “thần tiên sống đứng ở đây mặc bọn họ cầu gì được nấy.

Cầm bình sứ trắng lắc lư, Vũ Huyên nhổ nắp ra đưa tới bên mũi ngửi một hơi thật sâu, nhẹ giọng thán nói:

Hơn nữa còn là một “thần tiên sống” có thể tiện tay đưa tặng kim đan, đừng nói bọn họ, ta cũng vui vẻ a.

Vui vẻ là được rồi, so đo nhiều như vậy làm gì? Thanh Tâm lật người, gối tay ra sau gáy nằm ngửa lên.

Đôi mắt trong veo đảo quanh đánh giá bốn phía.

Đây là một gian nhà tranh cũ nát vô cùng. Tuy các thôn dân cơ hồ đưa tới những thứ tốt nhất trong nhà chuyển ra chồng hết ở đây, song đừng nói Đầu Suất Cung, dù là so với Tà Nguyệt Tam Tinh Động trước giờ luôn coi trọng bình đạm cũng khác biệt một trời một vực.

Dùng lời của Vũ Huyên mà nói, thì nơi này thực sự không phải là nơi tu sĩ có thể ở được.

Nhưng vô luận đối với thứ gì, Thanh Tâm cũng đều hứng trí bừng bừng, nháy mắt đã vươn tay cầm tới một pho tượng gỗ chơi đùa, vui vẻ nói:



Ngươi đoán đây là cái gì?

.

Có lẽ là con sói.



Không đúng. Lỗ tai sói sao lại tròn được?

Nói không chừng là khắc lung tung thôi, chắc thôn dân nào đó nằm ngủ mơ thấy cũng không biết chừng.

Vũ Huyên ngồi trên giường nhịn không được nói:

Sư thúc, ngươi thật không biết những kim đan kia quý báu tới mức nào ư? Theo ta biết, số thiên tướng Thiên Đình có thể được thưởng tứ kim đan chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Trước kia sao ta không biết người phá của vậy chứ?



Ta đương nhiên là biết kim đan quý báu.

Thanh Tâm lại lật mình, sấp ở trên giường, mắt nhìn đăm đăm cho tượng gỗ kỳ quái kia, hai hàng lông mày không khỏi nhăn lại, dòng tại nói:

Nhưng trên người ta chỉ có thứ đó. Hơn nữa, thứ như kim đan, ăn nhiều còn có thể béo ra được chắc? Ta đã ăn rất nhiều, ăn nữa, cũng vô dụng. Sư phó bình thời ít cầm ra tặng người, là bởi hắn sợ một đống cả ngày như ruồi nhặng vây lấy Đâu Suất Cung tìm hắn cầu xin thứ này thứ kia.

Cho dù ngươi không dùng được cũng đừng nên tùy tiện cho người khác như thế?

Nếu để cho Vũ Huyên người tới quyết định, người chứng kiến mẫu thân của lão gia gia thu lưu chúng ta già nua yếu ớt, một thân toàn bệnh là bệnh, trong khi người có thể dễ dàng như bỡn giải quyết vấn đề cho hắn, ngươi sẽ bởi kim đan trân quý mà làm như không thấy?

Vừa nghe hỏi vậy, Vũ Huyển lập tức ngơ ngác, mặt đỏ lên nói:



Phàm nhân sinh lão bệnh tử, đây là thiên luật, có gì đáng thán?

Đấy là mượn cớ không chịu làm mới đúng?

Người chịu khổ chịu khó trong thiên hạ sao mà nhiều, ngươi có thể giúp được hết?

Giúp được người ta gặp, không gặp được thì thôi. Một khi thấy rồi, nhấc tay mà thôi, vì sao không làm?



Nhưng mà... Làm thế có nghĩa lý gì không?

Thanh Tâm khẽ liếc Vũ Huyên một cái, mi mục mang cười nói:



Ta cho đi là một thứ ta căn bản dùng không được, bọn họ được đến lại là lễ vật mà bản thân bọn họ không cách nào tưởng tượng, trả lại cho ta là ý cười hạnh phúc phát ra từ nội tâm. Người cảm thấy, như thế không tốt sao?

Cúi đầu, Thanh Tâm vẫn chăm chú quan sát tượng gỗ trong tay, Vũ Huyền lại bị phen lời này nói cho á khẩu, trầm mặc không đáp.

Hồi lâu, nàng chỉ biết nhẹ giọng thán nói:

Thua ngươi, may mà người có hai sự phó, dày vò đến đâu cũng không kéo sụp thân gia bọn họ được.



Đồ đệ này của Lão Quân...

Trong gian phòng ấm ám, hai tên tăng nhân nhìn nhau một cái, nói:

Khó miên ngây thơ quá rồi. Đường tu tiên dài đằng đẵng. Với tính cách như thế, nếu không phải có Tu Bồ Đề và Lão Quân bảo hộ, sợ rằng đã bị đào thải từ sớm. Rốt cục thì Tu Bồ Đề và Lão Quân xem trọng nàng ở điểm nào?

Văn Thù thoáng cười nhạt, nghiêm mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ý vị sâu xa nói:

Có một số thứ, coi trọng là cơ duyên. Ngây thơ chút cũng không có gì không tốt, nếu không thế, chúng ta đầu tìm đột phá khẩu từ nàng. Đấy, cũng là cơ duyên.

. Lúc này, trong gian phòng, Thanh Tâm dứt khoát dời đống đồ vật mà thôn dân đưa tặng đến dưới đèn dầu, nương theo ánh đèn tử tế tra xem từng thứ một, ánh mắt kia giống như một đứa trẻ đang thưởng lãm đồ chơi mới dành cho mình vậy. Thỉnh thoảng lại câu đáp câu không với Vũ Huyên.

Bình hoa này phẩm tướng không sai. Ta muốn cầm về tặng cho sư phó.



Cái bình rách nát đó thì có gì hay? Lão Quân sẽ thích ba thứ này?

. Hắn nhất định sẽ thích, lần trước ta tặng cho hắn một hình nộm làm bằng rơm rạ hắn liền rất vui vẻ.

Hắn lừa ngươi vui lòng thôi? Thứ đó dưới phàm trần đâu mà chẳng có.

Thứ thích không nhất định phải là thứ trân quý, càng không nhất định phải là thứ tốt, quan trọng nhất là hợp ý.

Quay đầu liếc Vũ Huyên một cái, Thanh Tâm bĩu môi hỏi

Chẳng lẽ ngươi còn đang quấn quýt chuyện kim đan?



Ngươi nói xem, ta làm sao có thể không quấn quýt được?

Vũ Huyên hỏi ngược lại.

Được rồi, đừng nghĩ nhiều vậy nữa. Nhân sinh đằng đẵng, nghĩ mãi những thứ kia thì mệt lắm.

Thanh Tâm che miệng cười nói:

Lại đây giúp ta chọn lễ vật. Chuyến này đi về, hai lão đầu kia khẳng định sẽ cằn nhằn ta, phải tìm thứ gì đó lấp miệng bọn họ mới được.

Giờ hai hàng chân mày Vũ Huyên mới từ từ giãn ra, khẽ thở dài nói:

Đúng là hoàng đế không gấp thái giám gấp, cũng không phải kim đan của ta, ta quấn quýt làm cái gì?

Nói rồi, nàng lắc lư đi tới, bắt đầu chọn lễ vật cùng Thanh Tâm.

Trong phòng nhỏ, hai tên tăng nhân lẳng lặng nhìn sang Phổ Hiền, một tên trong đó thấp giọng hỏi:



Sự phó, cứ mặc các nàng vui đùa ầm ĩ như vậy?



Phổ Hiền thoáng ngẩng đầu, xoa xoa cằm nói:

Tiếp theo... Phải nghĩ cách giành lấy tín nhiệm của các nàng. Chuyện này sợ rằng không thể dựa những “thôn dân huyễn hóa mà ra kia được, người làm nổi không?

Nói rồi, Phổ Hiền chậm rãi nhìn hướng một tên đệ tử trong đó.

Đệ tử kia tức thì nhíu mày, thấu qua song cửa quan sát phòng ốc mà Thanh Tâm đang ở, hai tay hợp mười nói:



Đệ tử, tuyệt không có phụ sư phó nhắc nhở.

Nói rồi, hắn liền huyễn hóa thành một thôn dân trẻ tuổi, thân mặc một bộ áo vải rách nát. Mở cửa gỗ ra, nương theo ánh trăng, bước men lối mòn bên đồng ruộng hướng tới phòng ốc leo lét ánh đèn dầu nơi xa.

Nhìn tên đệ tử dần dần đi xa, Phổ Hiền đứng im lìm trước cửa sổ, hai mắt dõi theo kia từ từ hợp thành một khe nhỏ, thong thả nói:

Chỉ cài cắm mấy tên thám tử liền... Tu Bồ Đề a Tu Bồ Đề, ngươi sao lại lộ ra cái đuôi to tướng như này?

Từng bước đi tới phòng ốc leo lét ánh đèn, tăng nhân huyện hóa thành thôn dân kia không khỏi có phần thấp thỏm, hai tay khẽ lộn, biến ra chiếc khay nâng ở trong tay, trong khay là một hộp nhỏ xinh xắn.

Chậm rãi đi tới cửa phòng, hắn nuốt khô ngụm nước bọt, đè ra một bộ thần tình hiền lành mang theo chút nịnh nọt, vươn tay gõ cửa.

Hai vị thần tiên đã ngủ chưa? Tiểu nhân có kiện lễ vật muốn tặng cho hai vị thần tiên.

Cửa từ từ hé ra.

Nhưng mà, một khắc sau, Phổ Hiền, tăng nhân huyễn hóa thành thôn dân, cùng với tên đệ tử còn lại đứng sau lưng Phổ Hiền đều không khỏi trợn tròn mắt.

Thuận theo khe cửa, một thanh kiếm rút khỏi vỏ lóe lên hàn quang, lấy thế như lôi đình vươn ra, nháy mắt liền chọc tới yết hầu tăng nhân.

Ngay sau đó, cửa phòng tức thì đẩy ra.

Trong ánh đèn mờ mờ, Thanh Tâm nắm kiếm lành lạnh nhìn tăng nhân kia, sau lưng nàng, Vũ Huyên cũng lộ ra pháp khí dạng bàn tròn cảnh giác nhìn chằm chằm tăng nhân ngoài cửa.



Hai vị thần tiên... Các ngươi đây là...



Ngươi hẳn không phải chủ mưu?

Nhìn đăm đăm đối phương, Thanh Tâm cười nhẹ nói:



Lừa gạt cảm tình của ta, đại giá phải trả không nhỏ đâu.

Lời còn chưa dứt, chỉ thấy một đạo kim quang chớp qua từ trên người Thanh Tâm, nháy mắt, phòng ốc hóa thành đại thụ, thôn dân biến lại thành động vật giữa rừng, cuống cuồng chạy tứ tán.

Huyền thuật bị cường hành giải trừ.

Dưới ánh trăng, tay cầm kiếm của Thanh Tâm khẽ dùng sức, đặt lên yết hầu tăng nhân, nghiêng mặt trong hướng Phổ Hiền đứng ở nơi xa.

Ngẩng đầu lên, Thanh Tâm nhẹ giọng nói:

Thì ra là Phổ Hiền tôn giả, sao không tham ngộ Phật pháp ở Linh sơn, lại chạy tới nơi này?

Sửng sốt hồi lâu, Phổ Hiền từ từ vỗ tay khen: Hay lắm, ngươi... Sao ngươi đoán được? Nhìn đăm đăm Phổ Hiền, Thanh Tâm nhàn nhạt nói:

Trong đống đồ đưa tặng cho ta, có mấy thứ vốn không nên có ở Tây Ngưu Hạ Châu.




trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch