Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 135: Cứ để vi sư lo

Chương 135: Cứ để vi sư lo




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chú ngữ cực nhanh được niệm, mơ mơ hồ hồ vang lên từ bên trong miệng của năm người, đoản trượng trong tay hợp thành tạo ra một luồng hỏa diễm, điên cuồng xoay tròn tại bên trong năm người hình thành vòng lửa.

- Lục đạo hữu, đi mau.

Bên trong hỏa diễm, hòa thượng mập một chân một bên đạp mạnh, thân hình tạo ra dáng đứng trung bình tấn như cọc gỗ, lật qua Phật Châu ở cái cổ, cánh tay kéo căng.

- Bàn Nhược Ba La Mật... Bàn Nhược Ba La Mật.....

Pháp Tịnh đóng hai mắt lại, trong miệng cũng mặc niệm Phật Môn hộ thân chú, trên dưới quanh người nổi lên một tầng kim sắc, vững vàng ngăn cản xuống gió lửa. Phật âm quanh quẩn trong gió, lúc lướt tới phương xa, mũi kiếm trong không khí phá không vang dội. Một vệt đỏ nhạt bổ tới Tôn Nghênh Tiên để hắn vội vàng tránh né, kình phong đập vào mặt mà qua, Chu Tử Dịch ngự không lao thẳng tới thư sinh sau lưng lừa già.

- Chút tài mọn, hù được người bên ngoài, nhưng doạ không được ta ——.

Hai ngón tay điểm lên thân kiếm.

Quang mang đỏ bay ra khỏi thanhkiếm.

- Công tử mau tránh!

Nhiếp Hồng Liên xông ra họa quyển, khống chế Âm Sát chi khí nghênh tiếp một đạo Kiếm khí màu đỏ vọt tới, Lục Lương Sinh nắm lừa già liền chạy hướngvề phía trước, quay đầu bút lông trong tay khẽ vẫy, hung thú không xa bước ra hai bước, lợi trảo trực tiếp vỗ xuống. Phong áp rơi qua đỉnh đầu, Chu Tử Dịch nhìn cũng không nhìn, hỏa khí ngưng tụ "Kiếm" khí đánh bay nữ quỷ, thân hình trực tiếp hóa thành tàn ảnh, lúc cự chưởng hạ xuống, người đã phóng tới lừa già đang chạy, sắp đến gần sau lưng thư sinh. Hồng Liên âm hồn rung chuyển chống dậy người đứng trên mặt đất rống to một tiếng.

- Công tử cẩn thận!

Một bên khác, Đạo Nhân luống cuống tay chân thoát ly từ trong tay một tu sĩ, quay đầu trông thấy một màn này cũng hô to.

- Phía sau, phía sau!!

Mũi kiếm đỏ nhạt phảng phất như đâm rách đêm tối, thủ chưởng Chu Tử Dịch đẩy đầu kiếm, pháp kiếm hí dài, tạo ra một đường thẳng, xuyên qua phía sau đầu thư sinh. Nhưng mà, không có huyết quang tóe lên. Chu Tử Dịch sững sờ, liền thấy lừa kia, cùng thư sinh trên lưng lừa bị phá thành từng mảnh nhỏ, sau đó hóa thành vô số hạt bụi, phương viên trước mặt, nơi nào còn có thân ảnh con lừa cùng thư sinh, khóe miệng giật một cái.

- Huyễn thuật của thư sinh này quả thật rất cao minh.

Trong ánh mắt, Lục Lương Sinh lôi kéo lừa già đang chạy nhanh, thỉnh thoảng nhìn lại.

- Làm sao bây giờ.....

Giá sách kẽo kẹt kẽo kẹt lay động, thư sinh quay đầu nhìn lại con cóc trong phòng nhỏ, đổi thành sư phụ mà nói, hắn sẽ làm thế nào?

Đúng lúc này, mặt phía nam thành trì bộc phát ra động tĩnh hỗn loạn.

- Bên kia xảy ra chuyện gì?

Lục Lương Sinh chuyển ánh mắt qua, tại phương viên căn cứ nạn dân, hỏa quang bay lên lên, vô số người lờ mờ đang chạy nhanh.

- Hòa thượng trộm hài tử đến rồi! .

- Đoàn người vào thành!

- Cẩn thận, người trên tường thành muốn bắn tên..... Bọn hắn sẽ giết chết chúng ta dó....

- Lương thực của triều đình khẳng định bị Tri phủ này tham ô.

- Đúng đấy, nhìn hắn một thân thịt béo!!

Bên trong nạn dân cho tới bây giờ không có người hoàn toàn thành thật, một tiếng rống to, hống đến kích thích nạn dân bây giờ cả đầu âm u đầy tử khí, lòng người ẩn náu có kế hoạch nham hiểm cũng bắt đầu bành trướng, có người đốt lên lều cỏ nhỏ xây dựng, hô hào chạy nhanh, người lòng mang oán khí, phẫn hận đi theo, trùng trùng điệp điệp cổ động đám người tới gần tường thành, chỉ vào Tri phủ đang chạy đến, một trận thống mạ.

- Sơn phỉ cũng không có quá phận như ngươi làm vậy, cẩu quan! .

Đoàn người nhìn bộ dáng của hắn, tai to mặt lớn, không phải thịt cá làm sao có thể dưỡng thành dạng này.

- Chúng ta ở bên ngoài ăn đói mặc rách, hắn ở bên trong ăn được ngủ ngon, ở đâu là quan phụ mẫu ——.

Có người nhặt lên một khối tản đá, hướng phía trên nhổ ngụm nước, ném vào thành lâu, đùng một tiếng đánh vào nửa trượng phía dưới tường.

- Cẩu quan, có gan xuống đây!

Tri phủ rất mập, Phì Đầu mập não, nhìn xem cục đá bắn ra, mí mắt cuồng loạn, lần này nhân khẩu bên trong phương viên lô to cẩu quan, hắn siết chặt nắm đấm, nghiêng đầu phân phó tâm phúc vài câu, người sau sửng sốt, ôm quyền ly khai. Thân thể tròn vo quay tới, hướng ngoài tường lộ ra một chút.

- Các hương thân... Trong thành thật không có lương thực.

Hắn thò đầu ra đầu tường, lời nói đều đang run rẩy.

- Các ngươi tuyệt đối đừng xông cửa thành, nếu không vạn kiếp bất phục, biến thành loạn dân...

Phần lớn mọi người còn đang ầm ĩ, kêu la xông vào thành trì, giết cẩu quan này, không lâu, một người phu nhân mặc mộc mạc bị sĩ tốt mang tới thành lâu. Giống như là của vợ cẩu quan này. Dưới tường thành, tiềng ồn ào âm nhỏ dần xuống tới, một lát, cẩu quan trong miệng bọn hắn rút ra bội kiếm.

- Bản quan... Giết vợ chia ăn cùng chư vị.

Tri phủ lau đi nước mắt, hướng đám người rối loạn phía dưới nói như thế. Hai tay phát run nắm chuôi kiếm, hướng về phía lão thê bên cạnh hắn nhiều năm, hạ tay xuống.

Bình!

Trường kiếm chém xuống bị đánh gãy, xẹt qua cái cổ phu nhân đang nhắm mắt, chỉ có mấy sợi tóc rơi xuống, bên trong tiếng leng keng kiếm gãy rơi xuống đất, một thanh bảo kiếm khảm nạm hồng ngọc đính tại sau lưng hai bọn họ, chính là Nguyệt Lung Kiếm của Lục Lương Sinh. Một màn đột phát, có sĩ tốt kịp phản ứng, chỉ vào gò núi góc tây nam.

- Bên kia có người! .

Vô số ánh mắt nhìn lại cương vị sơn Hắc sơn, bên trong màu sắc thanh minh một thân ảnh nắm gia súc như lừa ngựa đang chạy vội, một cái chớp mắt liền đi qua khoảng cách hơn mấy trượng. Mà sau lưng, còn có một đạo nhân ảnh đang đuổi.

- Sư phụ... Ta có một biện pháp, có thể có thể thử một lần.

Dưới chân, Lục Lương Sinh không dám dừng lại, vỏ kiếm trống rỗng còn đang lay động bên hông, ánh mắt của hắn từ đầu tường bên kia thu hồi, cắn chặt hàm răng, hít sâu một hơi.

- Sư phụ, ngươi thay ta ngăn trở, người phía sau kia...

- Tốt!!

Trong phòng nhỏ, con cóc Đạo Nhân mở mắt ra, nhẹ trả lời một tiếng, cõng qua hồ lô xoay người lên lưng lừa, mắt cóc nhìn chằm chằm tu sĩ đuổi sát không buông, nhẹ nhàng gật đầu.

- Có biện pháp nào, ngươi cứ đi thử, vi sư ổn thỏa ngăn người kia lại, kéo dài thời gian cho ngươi!

Lục Lương Sinh nghe vậy, buông ra dây cương, đưa tay lấy ra một cái họa trục trống không, nói một câu.

- Cám ơn sư phụ!

Sau đó phóng tới đài cầu mưa bên kia. Lừa già dần dần trì hoãn tốc độ phía dưới, trong gió đêm, con cóc Đạo Nhân nhìn xem Chu Tử Dịch càng ngày càng gần, hừ lạnh. Dùng đến thanh âm chính hắn có thể nghe được nói.

- Lão phu tung hoành thiên địa, ăn yêu, ăn người vô số, cho dù tu vi nửa đời còn chưa phục hồi như cũ.....

Chân màng đạp mông lừa một cái, thân hình ngắn nhỏ bá nhìn về phía bầu trời đêm.

- Há để cho một tu sĩ nho nhỏ như ngươi càn rỡ! Ăn hồ lô của lão phu....

Lời nói dần dần vang dội, bên kia Chu Tử Dịch đang đuổi theo kia cảm nhận được yêu khí nổi lên, bỗng nhiên dừng bước, thân kiếm quét ngang, trong nháy mắt đề phòng.

Phía sau thân hình ngắn nhỏ vọt lên kia, còn có một đạo hắc ảnh theo hắn kéo giữa không trung.... Xong, thẳng băng, nắm chặt!

Con cóc Đạo Nhân cúi đầu xem xét, bên hông còn trói một sợi dây thừng.

- Con bà nó chứ.....

Lực đạo phóng đi bị trì trệ, tới cuối cùng.... thì bình một tiếng, tứ chi dửng dưng quẳng nằm rạp trên mặt đất, miệng gạt mở, lưỡi dài kéo dài trên mặt đất.

Ha ha ha ha...

Lừa già nháy nháy mắt, nhìn về chủ nhân đang chạy tới tháp cao phía trước, kinh hoảng vung chân liền đuổi về phía trước, dây thừng kéo căng, lôi kéo con cóc trên mặt đất một đường chạy như điên....

- Lão phu phu..... Muốn đem..... Ngươi này..... Lão lão lão..... Lừa lừa... Ộp..... Ộp ộp...

Thanh âm gập ghềnh, cái bụng con cóc Đạo Nhân trắng bóng, cái cằm không ngừng cúi xuống mặt đất gập ghềnh mà chập trùng lên xuống, bị dây thừng kéo đi xa xa.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch