Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 140: Mang mang biết tuyết khách

Chương 140: Mang mang biết tuyết khách




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Hồng Liên khẽ gọi một tiếng, làm cho Đạo Nhân cùng con cóc trên bàn tròn nhìn sang. Nằm trên gối, nửa gương mặt cháy đen, màu đen dần dần bong ra từng màng, tầm mắt đóng chặt khẽ run, Lục Lương Sinh mở to mắt, nhìn xem nữ tử phụ cận, lộ ra nụ cười.

- Ta tỉnh rồi.

Nói xong, bỗng nhiên ngồi xuống, đưa tay ôm lấy Hồng Liên, vỗ nhẹ tại phía sau lưng nàng.

- Đã không sao.

- Khụ ——

Đột nhiên một tiếng ho khan vang lên, Lục Lương Sinh lúc này mới kịp phản ứng chính mình đang làm cái gì, lúc buông ra, nữ tử trong ngực ngược lại càng ôm hắn chặt hơn, gương mặt dán vào trong ngực thư sinh, nhẹ nhàng cọ xát, một hồi lâu buông ra, con mắt ngoặt thành Nguyệt Nha, mang theo lúm đồng tiền cười rất ngọt ngào.

- Cái kia, con cóc sư phụ.

Tay màng con cóc Đạo Nhân đặt ở môi dưới, cõng qua cóc màng hừ hừ.

- Lão phu mới không hứng thú.

Lục Lương mong muốn xuống giường làm lễ ra mắt, vừa duỗi ra một cái chân,

Phát hiện toàn thân cũng không có một tấm vải, vội vàng liền co lại trong chăn.

- Cái kia..... Sư phụ... Ta không xuống hành lễ cho ngươi được.

- Không cần!

Con cóc Đạo Nhân phất phất cóc màng, nhảy xuống bàn tròn, lay động nhoáng lên đi đến giá sách, lật ra Hắc Văn Hồ Lô.

- Đã tỉnh lại, liền không sao, vậy vi sư còn có việc phải bận rộn.

Nói xong, cõng hồ lô chui vào gầm giường. Đại khái là muốn tu phục hồ lô bị Thiên Lôi đánh qua, bên trong vang một trận tiếng ồn, Tôn Nghênh Tiên giúp hắn tìm áo bào sạch sẽ, ném qua.

- Đây là lúc tuổi Bàn tri phủ còn trẻ mặc, cầm đi.

Lục Lương Sinh tiếp nhận áo dài thư sinh ném đến, ở trên người so đo, cảm giác vẫn rất vừa, nghĩ đến Bàn tri phủ kia lúc tuổi còn trẻ cũng là tuấn thư sinh dáng người cân xứng...

- Hồng Liên, nếu không ngươi về bên trong họa trước?

Lục Lương Sinh nắm vuốt áo bào hướng nàng ra hiệu một cái, Nhiếp Hồng Liên bĩu môi, mũi chân xoay tròn, chuyển mặt hướng song cửa, ngón tay quấy lấy góc áo, vểnh lên miệng nhỏ lẩm bẩm.

- Cũng không phải chưa có xem.

- Ách...

Trên giường, Lục Lương Sinh nhìn lại Đạo Nhân, người sau mở ra tay, ngồi trở lại đến sau cái bàn.

- Nàng ngại bản đạo tay chân vụng về... Đành phải để cho nàng làm.

Sột sột soạt soạt một trận tiếng mặc quần áo vang lên.

Lục Lương Sinh xuống đất mặc vớ giày, bận rộn một trận phát hiện trên thân không có bất kỳ cảm giác đau đớn không khỏe gì, đi đến bồn rửa mặt, khăn mặt bên trên tất cả đều là xám cấu. Ánh nắng trút xuống, chiếu vào song cửa, rơi vào bên mặt thư sinh. Trong gương đồng, làn da mới mọc ra để cho cả người hắn nhìn qua, có loại... Ừm, Lục Lương Sinh cũng chỉ có thể nghĩ đến bốn chữ da đẹp như ngọc này để hình dung. Còn may Yêu Đan Hồ Ly không ảnh hưởng đến dung mạo...

Vồ.

Lục Lương Sinh buông xuống cây lược gỗ đứng dậy, thở khẽ ra một hơi. Cộc cộc cộc, Đạo Nhân nhanh chóng đào động đũa dài, từ trong chén ngửa mặt lên, xóa đi hạt gạo khóe miệng lại nhìn vượt qua bóng lưng thư sinh hắn.

- Uy, ngươi làm gì chứ?

- Phơi ánh nắng mặt trời một lát.

Hai tay áo huy sái mở, Lục Lương Sinh hướng Đạo Nhân nhẹ một giọng nói, đem cửa phòng kéo ra, ánh nắng kim sắc đang từ tản ra khe hở mây chiếu xuống, rơi vào trên thân thư sinh dưới mái hiên, rất ấm áp.

- Dễ chịu thật...

Cây trong viện, chỉ có một chút lá cây, sàn sạt vẫy nhẹ.

Lục Lương Sinh đi ra mái hiên, duỗi cái lưng mệt mỏi dễ chịu, xương cốt khớp nối toàn thân cao thấp truyền ra thanh âm liên tiếp đùng đùng nhẹ vang. Xong, tay áo dài áo bào xoay tròn tung bay, hướng về Triêu Dương nhẹ nhàng thổ nạp, vận khởi pháp quyết « Càn Khôn Chính Đạo», dẫn đạo quang mang ấm áp tiến vào trong cơ thể, thu nạp linh khí trong đó, dựng thành tu vi, pháp lực của bản thân.

- Hả? Hình như nhanh hơn trước kia không ít.

Lục Lương Sinh cảm giác được thân thể sau khi trải qua qua điện quang kia rèn luyện xong, trên tu hành rõ rệt có xu thế tăng tốc, linh khí bên trong ánh nắng chung quanh dường như mắt trần có thể thấy hóa thành lấm ta lấm tấm quang mang phi tốc hướng hắn hội tụ tới, tiến vào trong cơ thể, liền khuếch tán ra, tựa như mưa xuân tẩm bổ vạn vật vậy, uẩn dưỡng toàn thân, ngũ tạng lục phủ của hắn. Thậm chí cả ngay cả Yêu Đan trong cơ thể cũng nhận được tẩm bổ, tốc độ vận chuyển trở nên cực nhanh.

- Tu vi Càn Khôn Chính Đạo và yêu lực có thể xung đột hay không?

Thư sinh đóng mắt lại cảm thụ linh khí rót vào trong cơ thể, chuyển hóa từng tia từng tia pháp lực, Yêu Đan vẫn bình yên tự nhiên xoay tròn, phảng phất như một bộ bộ dáng việc không liên quan đến mình, mỗi người làm sự tình của mỗi người, không có một chút xung đột....

- Vậy ta chẳng lẽ có thể dùng pháp lực Càn Khôn Chính Đạo, cũng có thể dùng yêu lực trong Yêu Đan?

Bất quá nếu như sử dụng yêu lực, Lục Lương Sinh ngược lại không có kinh nghiệm, thử mấy lần, cũng không có sử yêu lực ra tới. Trong phòng, Tôn Nghênh Tiên bưng chén đứng tại phía trước cửa sổ, thò đầu ra nhìn nhìn trong đình viện, trường bào hình mây theo Lục Lương Sinh huy động bay phần phật tại bên trong nắng sớm, lá khô trên mặt đất theo động tác thư sinh bị dẫn đạo lên, tung bay ở bốn phía cuồn cuộn.

- Nếu là hâm mộ, ngươi có thể đi thử lôi kiếp một chút.

Con cóc vốn đi tu bổ hồ lô không biết lúc nào đứng lên bàn tròn, ngồi ở chỗ đó đưa lưng về phía Đạo Nhân, vừa ăn rau xanh, vừa nói.

- Đừng tưởng bản đạo ngốc, loại sự tình không thành công thì thành nhân này, ta mới không đi.

Tôn Nghênh Tiên bưng chén thu hồi ánh mắt, lắc đầu chuyển thân trở lại trước bàn.

- Hắn có đạo của hắn, ta có đường của ta.

Bình một tiếng, đem chén rượu trống không tầng tầng để xuống.

- Đến, lão con cóc, chúng ta tiếp tục!

Xuyên thấu qua song cửa, ở giữa ánh nắng ấm này, lá rụng bay lả tả, thân hình Lục Lương Sinh di chuyển một bước một bước, thủ chưởng cắm vào trong lá rụng tung bay dựng lên, xong đẩy ra ——

Ào ào ào.

Vô số lá khô đụng nhau theo phương hướng một chưởng thư sinh đẩy ra, cuồn cuộn như một con rồng dài bay ra ngoài, đụng vào bên trên một gốc cây, rơi đầy đất, thân thể cả gốc cây đều đang lay động. Lúc đầu còn cần vẽ tranh, đáng tiếc phía dưới Thiên Lôi, ngoại trừ cái xúc tu Ngô Công Tinh kia hoàn hảo không chút tổn hại, đầu bút đã sớm bị đốt ngay cả cặn cũng không còn.

Dưới mắt, Lục Lương Sinh vẫn hài lòng dạng kết quả này. Lưu lại mấy ngày tại bên trong phủ nha, Pháp Tịnh hòa thượng cũng đã tới một lần, bất quá liền vội vàng ly khai, là muốn đi địa phương khác Chúc Lương Châu nhìn xem, trợ giúp bách tính nơi này, thuận tiện tìm pháp trận Địa Sát Ân Hỏa lưu lại.

Người ra dáng chính nhân quân tử thì chưa chắc đã là chính nhân quân tử, trước mắt vị xuất gia này lại để cho Lục Lương Sinh chỉ có kính ý. Không lâu sau, thời tiết càng ngày càng rét lạnh, rơi ra tuyết lớn. Lục Lương Sinh lặng lẽ đi bên ngoài thành một lần, Bàn tri phủ là một quan lại có tài, phần lớn nạn dân cũng có thể chống lạnh, mỗi ngày cũng đều có nước cháo ấm áp để dùng, nông cụ, hạt giống cho đầu xuân sau cũng đều đã được chuẩn bị một bộ phận.

- Không sai biệt lắm, cần phải đi...

Hắn nghĩ.

Mùng chín tháng một hôm nay, tuyết lớn đầy trời, Lục Lương Sinh từ biệt Tri phủ mời ở lại, nắm lừa già thở ra khói trắng, chở đi giá sách cùng Đạo Nhân từ Tây Môn lặng yên ly khai. Phía trước là thiên địa tuyết trắng mênh mang. Trên cổng thành, Bàn tri phủ thở dài, nhìn qua một mảnh trắng xóa, hướng bên trong bông tuyết bay tán loạn dần dần từng bước rời đi, khom người chắp tay.

- Cao nhân như vậy.....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch