Lúc Lục Lương Sinh lẩm bẩm, nữ tử tựa hồ cũng chú ý tới thư sinh trong đám người, đôi mắt đẹp không khỏi trợn to, môi nhỏ được to quét đỏ thắm hơi khẽ mở.
- Lục tiên sinh.....
- Ái phi nói cái gì?
- Thần thiếp nói tiến sĩ năm nay đều tuổi trẻ như vậy.
Không xa trên long ỷ, Trần Thúc Bảo nhìn lại mặt ái phi phản ứng cực nhanh, khóe miệng ngoắc ngoắc, thân thể ngồi thẳng, hai tay khoác lên trên lan can, nhìn lại phía trước, chậm rãi mở miệng.
- Đúng vậy, đều là thần tử cán cốt hư xương cánh tay tương lai của trẫm, ái phi ngươi xem, ngay trong bọn họ, không ít người thật là tuổi trẻ tuấn lãng, phong độ nhẹ nhàng..... Trẫm không so được.
Phía trên lời nói mặc dù chỉ là nói giữa hai người, nhưng Lục Lương Sinh vẫn nghe được, nhăn đầu lông mày.... Lời này thế nào cảm giác có chút hương vị dấm chua.
- Một cửa ải Thi đình, trẫm tạm thời không công bố tam giáp.
Lúc này, trên long ngai, Hoàng Đế đứng lên, âm thanh chậm chạp vang dội, bất quá sau đó lại là cười lên.
- Chư vị đều là tuấn kiệt Trần Triều ta, trẫm gặp được rất là ưa thích, mà tất cả văn võ chư khanh trong điện đều biết được trẫm có một đam mê đặc biệt, mỗi lần mở yến đều sẽ mời phi tử của trẫm bồi tòa, các ngươi sắp là thần tử của trẫm, cho nên mời các ngươi tới thích ứng một chút.
Lời nói phía sau trở nên có chút lỗ mãng, Mẫn Thường Văn ngồi trong ghế bên trái không nhịn được muốn mở miệng, nhưng mà lúc này là Hoàng Đế đang nói chuyện, nếu như xen vào, lại ngại sự hài hòa giữa quân thần, chỉ phải tiếp tục nghe tiếp.
Trần Thúc Bảo ra lệnh chuẩn bị chỗ ngồi cho mười chín người tới tịch, bên kia, mười tám vị tiến sĩ khác sau khi tạ ơn, từng người đi qua ngồi xuống, Lục Lương Sinh thì vẫn đứng ở tại chỗ, nhìn qua Hoàng Đế đã chuyển thân ngồi trở lại long ỷ, hít sâu một hơi, chắp lên tay, mở lời.
- Bệ hạ, tân tiến tiến sĩ Lục Lương Sinh có việc muốn tấu.
Hai bên văn võ nhịn không được nhìn chăm chú một chút, có chút hiếu kỳ đối với thanh niên đang ở giữa điện sẽ nói cái gì.
- Ồ?
Một khuỷu tay Trần Thúc Bảo đè ép lan can, đầu ngón tay chà xát thật mạnh.
- Ngươi nói xem.
Phía dưới, trong lòng Lục Lương Sinh lóe lên rất nhiều ý nghĩ như thiểm điện, nhanh chóng tổ chức lại những lời muốn nói chuyện trong não hải.
- Khởi bẩm bệ hạ, thần năm trước từng đến qua Hạ Lương Châu, nạn dân khắp nơi trên đất, người chết đói phù dã, mà kho lúa giao nộp thuế phú trong thành trống rỗng, khó có tồn lương tiếp tế...
Nghe thấy vậy, Trần Thúc Bảo liền cảm thấy cả não và thân mình đau đớn, phất tay đánh gãy lời đối phương nói.
- Cái này không phải đã mưa sao? Năm nay sẽ có thu hoạch tốt.
- Thế nhưng bệ hạ, thuế phú vẫn như cũ sẽ để cho bọn hắn thở không được...
Lục Lương Sinh còn muốn nói, Hoàng Đế rũ tay xuống, nhìn xem hắn, thân thể hơi hướng phía trước thăm dò:
- Lục Lương Sinh, ngươi bây giờ còn không phải quan.
Lục Lương Sinh đứng hình tại chỗ.
- Đúng rồi, trẫm ngược lại có một việc muốn hỏi ngươi.
Trên long ỷ, Trần Thúc Bảo hơi giương mặt, nhìn sang Trương Lệ Hoa an tọa không xa, nhớ tới chuyện trong thư phòng, còn nằm ngọc bội trên bàn, nhếch miệng lên, khẽ cười một tiếng, quay đầu.
- Nghe nói ngươi biết một chút tiểu hí pháp.
Đôi khuỷu tay đè ép lan can, hướng thư sinh phía dưới, chớp chớp đôi mắt.
- Biến một ảo thuật đến xem.
- Bệ hạ!
Nghe vậy, một đám văn võ sửng sốt, Mẫn Thường Văn vù một tiếng đứng lên, người đọc sách thích sĩ diện, huống chi hay là người trong tu đạo, ngay cả Trương Lệ Hoa ở một bên ngự cấp (*) cũng nhăn lại hai đầu lông mày, nghiêng mặt qua nhìn lại Hoàng Đế.
[* Ngồi thấp hơn một cấp]
- Bệ hạ, người...
Bốn phía, thị vệ trong cung vô ý thức nắm chuôi đao, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào thân ảnh đang đứng ở giữa điện lớn.
Ảo thuật..... Lục Lương Sinh đứng ở nơi đó, cắn chặt hàm răng, trong ống tay áo, nắm đấm xiết chặt,đều đang run rẩy, nhắm mắt lại một hồi lâu, buông nắm đấm ra, tay áo rộng phất một cái, chuyển thân rời khỏi.
Trong nháy mắt bước ra cửa điện, ngay tại trong tầm mắt Hoàng Đế, văn võ bá quan, thân ảnh trực tiếp tiêu thất trong ánh nắng. Mẫn Thường Văn đi ra khỏi ghế, đuổi theo ra mấy bước, thân ảnh sớm đã biến mất không thấy gì nữa, ngốc trệ nhìn qua ánh nắng xán lạn bên ngoài, tức giận đến đấm ngực dậm chân.
- Bệ hạ ơi, Trần Triều ta thiếu một trụ cột rồi.
- Cái gì mà trụ cột?
Trần Thúc Bảo trở lại trên long ỷ, phất ống tay áo một cái, ra lệnh:
- Mở yến!...
Ngoài trời, ánh nắng chướng mắt, ít có người đi đường trên đường phố, Lục Lương Sinh ngơ ngơ ngác ngác đi tới, hai đầu lông mày, tất cả đều là hết sức thất vọng chán nản.
- A..... Lại là loại Hoàng Đế này... Loại Hoàng Đế này..... Để vạn vạn bách tính Hạ Lương Châu chìm trong cảnh khổ mà không để ý...
Hướng mặt về phía ánh nắng, đóng lại hai mắt, tự dưng chịu nhục không nói, hành vi của người ở trên long ỷ kia, chỗ nào có bộ dáng mà một Hoàng Đế nên có.
- Trầm mê tửu sắc, mê tín yêu nghiệt, không thương sinh dân... Ha ha...
Không xa, ngoài một nhà tửu quán, hỏa kế chủ quán nhàm chán ngáp một cái, đột nhiên nhìn thấy thư sinh đi qua trước mặt, vội vàng đi tới chào khách.
- Tới tới tới ~ vị khách quan kia, trong tiệm rượu thuần mỹ, nhìn ngươi tâm sự nặng nề, không bằng tiến vào uống mấy chén, nói không chừng chuyện sầu sẽ được giải quyết dễ dàng.
Lục Lương Sinh dừng bước, nghe được trong tiệm phát ra mùi rượu, bước chân hơi chuyển, chính là theo hỏa kế đi vào. Không lâu, hỏa kế bưng mấy bình rượu đã được hâm hứng thú bừng bừng chạy chậm lên lầu hai để đưa cho vị khách nhân này.
- Khách quan, Lê Hoa Nhưỡng, Hoàng Hưng Tửu của ngươi, đúng rồi, khách quan không ngại gọi thêm chút đồ nhắm...
Hắn chưa kịp nói xong, Lục Lương Sinh ngồi trên ghế sau cái bàn đối diện đưa tay trực tiếp nắm bầu rượu qua, hướng miệng rót đi xuống.
Khụ ~
Khụ khụ --
Để bầu rượu xuống, hương vị cay độc xộc thẳng lên đầu để nước mắt Lục Lương Sinh đều nhanh ra tới, hai mắt ửng đỏ nhìn chằm chằm bút mực đặt ở trên bàn.
- Bốn năm qua, ta vì cái gì thế này...
- Vì cái gì thế này...
Ha ha ha --
Lục Lương Sinh bỗng nhiên nở nụ cười, cầm bầu rượu lên lại uống ừng ực, hắn từ trước đến giờ không thích uống rượu, nhưng bây giờ, hắn ngược lại cảm thấy rượu là một thứ tốt. Bình. Bầu rượu đập mạnh xuống mặt bàn, tràn ra không ít rượu đọng, trên mặt Lục Lương Sinh nổi lên men say, nhìn lại hỏa kế có chút không biết làm sao, móc ra mấy viên bạc vụn vỗ lên bàn.
- Phiền ngươi mua một bức họa quyển trống không trở về giúp ta.