Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 174: Kỳ Sơn động phủ

Chương 174: Kỳ Sơn động phủ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Cho nên không đi... Lão phu sống đến tuổi này, nhìn thấu rất nhiều, đạo thánh hiền đầy bụng, cũng không thể treo ở bên miệng, vậy chẳng phải trở thành nho hủ lậu? Tiểu đạo trưởng ngươi nói đúng không....

- Thật đến thời điểm cần chết, người đọc sách chúng ta liền không thể lui, vừa lui, cốt khí người đọc sách liền không có, cho nên, lão phu xông tới Kim điện, là thay ngàn vạn sinh mệnh gián ngôn, là tranh chuyện bất bình vì đệ tử Lương Sinh của ta! Thay kẻ kế tục làm một cái gương mẫu.

Lão nhân nói ra âm vang hữu lực. Bên trong phòng giam yên lặng lại, cả thanh âm kêu khóc kêu la ở gần đó cũng dần dần yên tĩnh, Tôn Nghênh Tiên có chút chịu không nổi dạng kiềm chế này, đi qua bắt lấy cánh tay lão nhân, liền hướng vách tường bên kia đi qua.

- Dạng này, bản đạo càng phải mang ngươi đi rồi.

Tả Chính Dương hô to.

- Không thể!

Lúc này, Vương Thúc Hoa tránh tay Đạo Nhân ra, sau đó, lui qua một bên ánh mắt bình thản.

- Lão phu không sợ chết, cũng không muốn chết vô ích, bất quá trong lòng ta lo lắng Lương Sinh, sợ hắn qua lần đả kích này không gượng dậy nổi, tiểu đạo trưởng, ta có một chuyện nhờ ngươi.

Nói xong, ngay tại trong ánh mắt hai người, Vương Thúc Hoa tê lạp một tiếng đem ống tay áo tù nhân kéo xuống một đoạn, trải rộng ra tại mặt đất, cắn nát ngón tay viết ra.

Đạo Nhân tiến tới, nhìn thoáng qua, liền đem con mắt đóng lại. Dấu vết chảy máu đỏ thắm lan tràn trên vải tù.

- Lương Sinh. Vi sư phán sao...

Ánh nắng nghiêng dần tại trong lao không lâu sau, tràn đầy chữ viết đỏ thắm được hiện ra, hai tay lão nhân phó thác cho Đạo Nhân bên kia. Thời gian còn lại, Vương Thúc Hoa nói liên miên lải nhải cùng Đạo Nhân, Tả Chính Dương rất nhiều, nói đến hắn đi Kim điện diện kiến Hoàng Đế, xảy ra chuyện gì, càng cười lên ha hả.....

- Bệ hạ minh ngoan bất linh, lão phu nhổ một ngụm nước bọt trên mặt hắn, ha ha ha!

Sắc trời dần dần hóa thành tàn hồng.

Tôn Nghênh Tiên đi ra nhà tù, chờ mấy ngày trong thành nhìn thấy Mẫn Thường Văn bị Hoàng Đế đánh ra mấy lần, ngày hành hình ấy, cũng nhìn thấy vị lão nhân râu tóc đều trắng kia thẳng tắp đứng bên trên pháp trường.

- Nho giả chúng ta há có thể sợ chết…

Một khắc gỡ xuống vải nhét trong miệng, thanh âm hắn vang vọng phía trên pháp trường. Xem hết toàn bộ quá trình, Tôn Nghênh Tiên cất phần thư kia, hướng phía tây bắc kinh thành đi qua, đã trong nhà không người, Lục Lương Sinh nhất định đi Hạ Lương Châu.

- Aiz..... Bản đạo nên nói việc này như thế nào đây.

Lúc ngẫu nhiên nghỉ ngơi, Tôn Nghênh Tiên cuối cùng sẽ nhớ tới một màn hôm đó, trong lòng đều nghĩ, trên đời này tại sao có thể có loại người này... Đây là một loại người càng thêm khác với người tu đạo, hoặc là một đám.

- Chỉ mong lão Lục sau này chớ học Thúc Hoa Công!

- Ngã phật..... Từ bi!

Ngay tại lúc hắn nỉ non, một đạo phật hiệu xa xa truyền đến, Đạo Nhân quay sang nhìn lại, một hòa thượng mập từ đằng xa đi tới, bên cạnh còn có mấy tiểu hài đi theo.

- Pháp Tịnh hòa thượng, ngươi còn không có trở về chùa miếu sao?

Sau khi qua kinh thành một chuyện liền khôi phục trạng thái cười đùa cợt nhả, tiến lên vỗ vỗ bụng hòa thượng mập.

- Bên kia không có gì ăn, cũng không gặp ngươi đói gầy.

Lúc này, Tôn Nghênh Tiên cũng chú ý tới bên trong hài tử đi theo sau lưng hòa thượng, một hài đồng hai con ngươi hạt lam, như là Lục Lương Sinh lúc trước vậy, không khỏi lưu ý một phen.

- Trời sinh linh căn?

- Hài đồng này, người nhà gặp đạo phỉ, lâm nạn, liền không muốn, tiếp nhận quan… phủ an trí, bần tăng, đành phải mang, hắn quay lại Vạn… Phật tự.

Pháp Tịnh nói một tiếng phật hiệu, đưa tay tại trên đầu đứa bé kia vuốt ve, người sau đem đầu né tránh, thối lui một bên, mặt lạnh lùng.

- Mới không cho người Nam Trần an trí ta, rõ ràng chính là bọn hắn giết cha mẹ ta!

Nói xong hung hăng trừng Pháp Tịnh một chút.

- Cũng không phải lòng dạ từ bi gì!

Tôn Nghênh Tiên cười nhẹ một tiếng, thu tầm mắt lại, liền đập một cái tại trên bụng Pháp Tịnh.

- Đứa nhỏ này tốt lắm, cũng không có làm rõ ràng sự tình, liền nói quan phủ giết cha mẹ hắn.

Bên kia, hòa thượng mập cũng lắc đầu.

- Hi vọng..... Phật pháp..... Có thể hóa giải..... Lệ khí của hắn đi. Đúng, bần tăng.... Chuyên qua.... Đến tìm ngươi, Tôn đạo hữu, lúc Hạ Lương..... Châu, bần tăng gặp..... Gặp Lục..... Đạo hữu, hắn để cho bần tăng..... Chuyển cáo ngươi, hắn đi..... Bắc Chu.

- Bắc Chu?

- Xa như vậy!!

Đạo Nhân cũng không còn cùng hòa thượng mập dông dài, vội vàng chắp tay, đánh lên Thần Hành Phù, cuốn lên một đạo khói bụi, vù chạy xa, biến mất trong nháy mắt tại phía trước, một đám hài đồng cả kinh "Oa" kêu lên tiếng. Pháp Tịnh lễ phật cúi đầu, lắc đầu, chuyển thân mang theo một đám hài tử đi vòng, đi hướng phương bắc, bọn hắn cũng phải vượt qua Giang Hà, đi hướng địa phương tên là Bắc Tề. Sắc trời lưu chuyển, mây bay hướng bắc, lúc này Lục Lương Sinh nắm lừa già vào Triêu Ninh châu.

- ... Đường tâm ngọt bánh bao, thiếp nồi hạnh nhân bánh ngọt, khách quan qua lại không đến xem xét, nếm thử sao? !

- Bánh hấp, bánh hấp vừa lớn vừa tròn!

- Mứt quả...

- Cái bô, cái bô đường viền đẹp mắt, không cần dùng cũng có thể trồng hoa cỏ, hiện ra độc đáo khác!

.....

Đã tới Sơ Hạ, một trận mưa cuối cùng từng hạ xuống cuối mùa xuân xong, hỏa kế xách theo ấm trà lui tới ở giữa đám khách nhân, mở cửa sổ ra nhìn lại đường đi một mảnh phồn hoa, người đi đường rộn rộn ràng ràng đi qua mặt đất ẩm ướt, ngẫu nhiên cũng có bách tính sáng sớm bận rộn, ngừng chân nhìn lại lồng hấp nóng hôi hổi, tiêu tốn hai ba văn mua một khối bánh ngọt hạnh nhân thơm ngào ngạt, vải dầu giấy bao bên trên, chia ăn cùng người nhà. Hài tử giơ quạt gió truy đuổi đùa giỡn, thổi qua một lá cờ có treo bốn chữ "Thư Họa Xương Đạo" dưới bảng hiệu.

- Hi hi, ta canh chừng cho chơi đùa, có tốt hay không.

- Không cho, liền không cho!

Đám hài tử nô đùa đụng vào đám người, cười toe toét thè lưỡi, liền chạy tới nơi khác. Phố dài rộn rộn ràng ràng, quầy hàng chỗ này vây quanh không ít văn nhân nhã khách, nhìn xem treo một bức tranh mỹ nhân ở vị trí bắt mắt nhất tán thưởng không thôi, cũng có chút hướng về phía chữ viết bốn phía treo giá, họa quyển chỉ trỏ, bình luận một phen.

- Mặc Long câu cuốn, Thiết thụ hoa lê... Chữ này viết cực nhanh.

- Tranh đơn giản vô cùng đẹp, Ninh An thành này lúc nào có một thư sinh như thế?

- Bày quầy bán hàng bán tranh chữ, có chút đáng tiếc.

Một người tới gần bên trong quầy hàng xếp quạt giấy, hướng thư sinh đối diện bàn dài huy sái bút mực chắp tay, đối phương cũng là người đọc sách, nhìn qua là bán tranh chữ mà sống, cho nên cũng không lấy ra thái độ vênh váo hung hăng.

- Vị huynh đài này, ta muốn vẽ, có thể vẽ không?

Phía sau bàn dài, bút mực trong tay thư sinh cũng đúng lúc dừng lại, trên bức họa là một bức mực xanh sơn thủy, sơn lâm liên miên, bên trên sông ngòi, thuyền cô độc ngênh tiếp theo hướng mặt trời mà đi, nếu như nhìn kỹ, người chèo thuyền sào trên thuyền, mặt còn có thần sắc hài lòng, phương xa sơn lâm, có thể gặp khỉ ảnh leo lên.

- Diệu diệu diệu...

Người kia cúi thấp nhìn kỹ một lần, thổi thổi mực nước chưa khô. Lục Lương Sinh cười xoa xoa tay, đem bút lông thả vào chén nước ở một bên để rửa sạch.

- Có hài lòng?

- Hài lòng! Hài lòng!

Vị thư sinh kia như cầm bảo bối đem họa quyển lên, vui mừng móc ra túi tiền, đếm trăm hai mươi văn, bỏ lên trên bàn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch