Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 178: Con cóc xuất quan

Chương 178: Con cóc xuất quan




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Bình!

Mũi kiếm đính tại trước thân thư sinh, thân kiếm dường như hưng phấn còn hơi hơi nhẹ rung, ngày xưa Lục Lương Sinh cũng có thể dùng pháp lực khu vật tới trong tay, nhưng không cách nào giống như « Ngự Kiếm » sử như cánh tay vậy.

- Cũng không biết là tuyệt kỹ của vị tiền bối nào, mặc dù bị sư phụ ta thu thập,nhưng dù sao cũng học được kỹ nghệ của hắn, sau này nếu có thể đụng phải, cần phải cám ơn một phen.

Như là tiểu hài mới được đồ chơi, Lục Lương Sinh mới tập được loại Ngự Kiếm pháp môn này, trong lòng cũng khó tránh khỏi hưng phấn, nhấc lên Nguyệt Lung trở lại trong động phủ, ánh mắt tự nhiên cũng đội lên mấy pháp kiếm trên mặt đất khác....

- Trên sách nói, thuần thục xong, hoặc tu vi ngày càng cao thâm, có thể đồng thời điều động càng nhiều.

Dựa theo trạng thái trước đó, Lục Lương Sinh ngồi xếp bằng đến một bên, hai ngón tay nhất câu, các thanh pháp kiếm trên mặt đất kia hơi hơi run run, không ngừng va chạm mặt đất, phát ra đương đương liên tiếp nhẹ vang lên.

Xong..... Thư sinh chỉ cảm thấy pháp lực trong cơ thể đột nhiên nhiễu loạn, pháp kiếm trên mặt đất run run muốn lên bình cùng nhau chìm xuống dưới, trong đó một thanh mất khống chế vậy mà tiêu xạ ra, đánh vào bên trên "Bảo sơn" đang chồng chất.

Bình!

Soạt ——

Mũi kiếm đè vào phía trên mấy món vật nặng, kích mở vài cuốn sách, bình sứ, thân kiếm cũng tại bên trong va chạm uốn lượn, liền bật lên lật lên, dư lực không thôi bay đi thân ảnh khác một bên đang vùi đầu tựa lưng vào nhau.

- Sư phụ cẩn thận!

Lục Lương Sinh kêu một tiếng....

- Chuyện gì gọi vi sư?

Con cóc Đạo Nhân dừng cóc màng đang hấp thụ hạt châu, hé miệng trả lời một câu, còn không có quay đầu, pháp kiếm xoay chuyển bay tới..... Chuôi kiếm cùng cái ót đụng vào nhau. Mắt cóc lập tức hướng ra phía ngoài phù một cái, miệng con cóc mở ra bị kích trương càng lớn, trong sát na đó lưỡi dài bắn ra, đầu chụp một cái đi xuống...

- A....

- Sư phụ? !

Bên kia, Lục Lương Sinh đá văng ra mấy món pháp khí sách vở chặn đường, lúc xông lại, đối diện tầm mắt, con cóc Đạo Nhân cúi đầu quay lưng chống đất đứng lên, chậm rãi xoay người. Đầu cùng cổ trở nên tròn vo, so thân thể lớn hơn mấy vòng, nâng tay run lẩy bẩy lên, gian nan gạt ra một tiếng.

- Nghiệt... Đồ...

Thân thể ngắn nhỏ mất trọng lượng, bình một cái hướng về phía trước bổ nhào đập xuống đất, tay màng đập vang mặt đất.

- Mau đưa vi sư..... Nâng đỡ... Hạt châu đang kẹt ở trong cổ...

Trong động phủ, một con cóc to lớn bao lấy hạt châu vài vòng đang nằm rạp trên mặt đất, chống đỡ đôi màng muốn đứng dậy.

- Lương Sinh, qua giúp vi sư…

Lục Lương Sinh bên cạnh duỗi một tay ra nhấc Đạo Nhân cóc lên, giữa không trung dùng sức đẩy lên vài cái, cũng không thể lôi hạt châu đang kẹt trong miệng ra.

- Sư phụ, cố nhẫn nại một chút…

- Nhanh lên, nhanh lên… ta không thở được.

Lục Lương Sinh suy nghĩ một chút, đặt Đạo Nhân cóc trên mặt đất, tay kết thành chưởng đặt ở sau lưng.

- Sư phụ, cố nhịn.

Con cóc nằm rạp trên mặt đất hơi nghiêng mặt, mắt cóc to như hạt đậu dùng sức chuyển tới khóe mắt, nhìn thấy thủ chưởng đang đè xuống, có một loại cảm giác không tốt.

- Đừng… đừng, đừng, a…

Thủ chưởng treo đến địa phương hai thốn trên lưng con cóc, Lục Lương Sinh điều động pháp lực, chìm xuống, không khí đều lay động.

Thình thịch!

Pháp lực ngưng tụ, như thiết chùy vô hình đập mạnh xuống, tứ chi Đạo Nhân cóc lập tức duỗi thẳng ra, miệng có há to hết cỡ, hai mắt cóc đều chén lấn thiếu chút nữa lòi ra ngoài. Một âm thanh tựa như nổ nắp bình “thình thịch” nhẹ vang lên, một bóng đen tròn vo phóng thẳng nện vào ‘Bảo sơn’, mấy kiện pháp khí, đan dược, bình sứ đều bị rung động mà rơi uống, một viên nguyên liệu bạch sắc cũng rơi xuống, theo độ dốc lăn ra ngoài phía cửa động phủ. Xa xa, lừa già đang gặm cỏ xanh bên ngoài nghiêng nghiêng cổ, vung lấy đuôi trọc bước chân đi qua, đầu lừa cúi thấp xuống, ngửi ngửi phía trên, lại duỗi đầu lưỡi ra liếm một cái. Bên trong động phủ, Lục Lương Sinh hoàn toàn không chú ý tới cửa động bị ‘Bảo sơn’ che cản tầm mắt, ngồi xổm xuống nhìn Đạo Nhân cóc không nhúc nhích trên mặt đất… không biết có phải đã dùng lực quá mạnh hay không?

- Sư phụ?

Thư sinh nhỏ giọng kêu một tiếng. Nửa ngày sau Đạo Nhân cóc mới nhếch môi trả lời hắn, yếu ớt than ra một tiếng:

- A....

Bất lực nhấc lên màng cóc lắc lắc về phía đồ đệ.

- Không sao... Qua trận kia, cảm giác hiện tại cũng có chút thoải mái...

Nghe đến đây, trong lòng Lục Lương Sinh cũng nhẹ nhàng thở ra, nhìn các thanh pháp kiếm trên mặt đất, tu vi của mình có phải quá kém hay không, xem ra muốn đồng thời khống chế nhiều kiện pháp khí, ít nhất cũng phải có Kim Đan làm cơ sở mới được. Lục Lương Sinh đứng dậy chắp tay với Đạo Nhân cóc trên mặt đất.

- Sư phụ, vừa rồi đồ đệ đùa quá trớn, không hề lượng sức mình.

- Không sao.

Chuyện như vậy Đạo Nhân cóc đã quen từ lâu, từ lúc thụ thương đến giờ không hề có chuyện nào thuận lợi, lấy tu vi cùng lịch duyệt của hắn, mơ hồ cũng cảm giác được một phần quái dị.

Hắn nhìn thoáng qua đồ đệ đang áy náy, khoát tay áo.

- Vi sư tu vi bực nào, chút chuyện như vậy há lại khiến ta thụ thương? Lương Sinh, ngươi đi ra ngoài trước, vi sư muốn tu phục một chút thương thể...... Kia mẹ nó chứ, ngươi đợi tiếp nữa, lão phu còn không biết có mệnh hay không. Nhất định phải bài trừ toàn bộ nguy hiểm tiềm ẩn.

Bên kia, Lục Lương Sinh nhẹ gật đầu rồi cầm hạt châu khảm trên ‘Bảo sơn’ đưa tới trước mặt sư phụ, sau đó lấy Nguyệt Lung Kiếm trên mặt đất ra khỏi động phủ, quay người phất tay áo, cửa đá từ dưới đất dựng thẳng lên. Oanh một tiếng, cùng lúc cửa động đóng, bầy chim bay quanh rừng, bên trong một mảnh hà quang, Nhiếp Hồng Liên bay xuống nhánh cây đi tới bên cạnh thư sinh.

- Công tử, sư phụ cóc sao lại không ra cùng?

- Sư phụ đang tu phục thương thế, ta cũng bị đuổi ra ngoài.

Lục Lương Sinh nở nụ cười về phía nữ quỷ, sở dĩ nói "cũng" thật ra trước đó Đạo Nhân cóc đuổi Hồng Liên ra, người sau sao nghe không hiểu đây, mình nói như vậy, để cho trong lòng của nàng khá hơn một chút. Đương nhiên, Nhiếp Hồng Liên hơn phân nửa cũng không nghĩ tới điều này.

- Sắc trời cũng không còn sớm, đoán chừng sư phụ một lúc cũng không xảy ra chuyện gì đâu, đốt lửa nấu cơm, Hồng Liên muốn ăn cái gì?

- Thơm.

Nhìn nữ tử trong hà quang, Lục Lương Sinh cũng cười lên, quay người đi đến lừa già, dưới chân bỗng nhiên vang lên âm thanh "Két" giòn vang. Đây là cái gì?

Nhấc giày ra, là một mảnh bạch sắc bị giẫm nát, Lục Lương Sinh nhặt mảnh vụn lên bóp ở đầu ngón tay, phía trên có cỗ hương vị kỳ quái.

Hồng Liên lại gần bên cạnh, đánh giá vài lần, nhỏ giọng nói:

- Giống như vỏ trứng.....

- Vấn đề là nơi này làm gì có trứng.....

Lúc này Lục Lương Sinh đột nhiên dừng lại, lừa già đang vung đuôi trọc ở đối diện như cảm giác được ánh mắt của chủ nhân, ngẩng đầu lên cùng liếc mắt nhìn nhau với thư sinh. Toét ra miệng lừa, vung vẩy lông bờm trên cổ, ân a ân a kêu một tiếng rồi cúi xuống, đầu lưỡi đưa tới mặt đất, ăn thơm ngọt.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch