Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 184: Trên đường gặp Lý Uyên, vào Trường An

Chương 184: Trên đường gặp Lý Uyên, vào Trường An




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Nghiêng đầu nhìn lại, con cóc Đạo Nhân kéo một cái túi ra tới, trên mặt đất binh binh bang bang đập vang, bên trong phần lớn là một phần vật kiện nhỏ.

- Nếu ngươi có cư duyên thu nạp Pháp Bảo, ngược lại có thể đem toàn bộ vật liệu dọn đi, lúc này chỉ có thể mang một ít vật liệu, sau này lại đến cầm là được.

Nói xong, còn đem một khỏa xúc xắc tung tung trong tay.

- Giống như cái này, cầm một hai kiện đến hộ thân.

Lục Lương Sinh đem giá sách cố định ổn, ống tay áo phất qua cũng không chú ý, quay đầu cười nói.

- Tu vi sư phụ như vậy cũng không có sao?

- Có.

Con cóc Đạo Nhân dừng dừng, buông ra miệng túi, cóc màng chỉ về Hắc Văn Hồ Lô treo phía sau lưng.

- Bất quá, không dùng được.

- Ách...

Thư sinh nhìn xem hồ lô kia, Hồng Liên bên cạnh biết rõ xảy ra chuyện gì, che miệng cười trộm lên. Sắc trời hơi nghiêng, bên trong từng tiếng ve kêu, Lục Lương Sinh đem các thanh pháp kiếm treo ở phía sau kệ sách, đám pháp kiếm đinh đinh đang đang đụng nhau, mấy quyển pháp thuật thư tịch quan trọng cấm vào phía bên phải tiểu cách gian. Dắt qua lừa già hưng phấn, đi đến con đường xuống núi, thư sinh quay đầu, cuối cùng tầm mắt, bóng lưng thấp bé vác lấy đôi màng đang nhìn cửa đá xuất thần.

- Sư phụ, xuống núi thôi!

Nghe được lời đồ đệ nói, nhìn qua cửa đá một hồi lâu con cóc Đạo Nhân mấp máy môi, lên tiếng.

- Liền đến.

Nhìn xem động phủ một lần nữa đóng lại, đó là thiên địa thuộc về Tử Tinh Đạo Nhân từng tung hoành......

- Lão phu sẽ còn trở về.

Hít sâu một hơi, con cóc xoay người đang muốn nói chuyện, biểu lộ đột nhiên sửng sốt một chút, ở giữa tầm mắt cây tùng già nhẹ lay động, cỏ xanh thấp phục, phong thanh nhã tĩnh. Lừa già đâu? Đồ đệ đâu?

- Chờ vi sư một chút - - -

Con cóc Đạo Nhân cõng hồ lô, dọc theo con đường xuống núi phóng đi, chân màng cộp cộp giẫm qua mặt đất, vượt qua ngoặt miệng phía trước, xong, chậm rãi dừng lại. Ven đường, Lục Lương Sinh, nữ quỷ cười hì hì chờ ở nơi đó, lừa già le đầu lưỡi cuốn đi hoa dại ven đường.

- Người là sư phụ, đương nhiên muốn chờ người cùng đi.

Thư sinh đem cửa nhỏ gian phòng mở ra, con cóc Đạo Nhân phiết mặt qua, hừ một tiếng, bò lên trong cửa nhỏ trên gian phòng, buộc lên dây thừng, nhìn xem giường nhỏ trải niệm nhỏ, tiểu y tủ, thực đơn. Khóe miệng nhịn không được hiện ra một tia ý cười, vung màng.

- Đi thôi.

- Sư phụ ngồi vững vàng.

Sắc trời rơi vào trong núi, thư sinh cưỡi lên lưng lừa, vung ra pháp thuật Súc Địa Thành Thốn, nữ quỷ rút đi mặt nạ váy đỏ, trở lại họa quyển, hừ ra hí khúc nhu hòa, trong phòng nhỏ, con cóc Đạo Nhân nhìn lại sơn loan phương xa kéo dài.

- Nguyên lai tưởng rằng có thể khôi phục đỉnh phong ngày xưa, đi xem ngươi một chút, đáng tiếc, không thể được....

Tiếng nói còn chưa nói xong, truyền đến lừa già phấn khởi hí dài, cả Lục Lương Sinh cũng sửng sốt một chút.

A hừ a hừ

Lừa già đào động chân, nháy mắt chi sau hơi cong, vó phía dưới đất đá đều hướng ra phía ngoài gạt mở.

Sưu - -

Trực tiếp vạch ra một đạo tàn ảnh thẳng đến dưới chân núi!

- A a a...

Ở giữa thế núi kéo dài, là Lục Lương Sinh, con cóc Đạo Nhân lúc lên lúc xuống thét ầm lên.



Tiếng mưa rơi che đậy tiếng chân bước qua ở giữa đường núi, cái cổ linh đinh đinh lay động, từ bắc hướng nam tới.

- Sư phụ, lừa già này ta nhớ hình như ăn một quả trứng, giống như là trong động phủ sư phụ.

- Vi sư không muốn nói chuyện, có chút choáng đầu, muốn ói.....

Hơi nước tràn ngập, Lục Lương Sinh nắm lừa già mệt mỏi từ mặt đường núi phía bắc đi tới, hạt mưa gấp gáp hạ xuống từ chung quanh thư sinh chênh chếch, rơi vào bên cạnh. Từ động phủ con cóc Đạo Nhân xuống núi mở đầu, lừa già giống như toả sáng mùa xuân thứ hai, trực tiếp một hơi phi nước đại hơn trăm dặm, tăng thêm Lục Lương Sinh Súc Địa Thành Thốn, ba, bốn trăm dặm lộ trình đều có. Thẳng đến con lừa mỏi mệt, một người một con cóc lúc này mới thở một ngụm, có cơ hội nghỉ ngơi, bất quá, vượt qua sông dài xong, bên này lại là mưa to mùa hạ rơi.

- Hai ngày thời gian chạy đến bên này, khoảng cách Trường An cũng không tính là xa...

Đi qua mảnh nhỏ rừng cây vách đá, tầm mắt trở nên khoáng đạt, bên ngoài vách núi bên trong rừng già xanh thẳm, mơ hồ có thể gặp phương xa một đạo trường long kéo dài vô tận. Quả nhiên, rời Bắc Chu đô thành không xa.

- Đã đến, sư phụ, đợi mưa tạnh xong, không bằng vào Trường An xem một chút đi.

Lục Lương Sinh thu hồi ánh mắt, kéo lấy dây cương tiếp tục đi lên phía trước, một bên đường núi đối diện tầm mắt, có một tòa đình nghỉ mát đứng sừng sững không xa.

Chi chi.....

Bên trong giá sách treo lơ lửng mông lừa, tiểu cách gian vang lên lời con cóc Đạo Nhân nói....

- Đi xem một chút đi, kỳ hỏa từng nói là cái phương bắc này, không có khả năng không an bài người ở bên trong tòa thành trì này, tiến vào bên trong, vi sư có biện pháp tìm tới bọn hắn.

- Ta cũng nghĩ như vậy.

Lúc Lục Lương Sinh gật gật đầu, bỗng nhiên khẽ ồ lên một tiếng, phương đình nghỉ mát trước đó có ánh lửa sáng lên, còn có một luồng khí vị thịt nướng bay tới.

- Xem ra, có người trước chúng ta ở chỗ này tránh mưa. Vì để không quá mức doạ người, liền triệt hồi pháp thuật tránh mưa.

Ầm ầm - -

Tiếng sấm lăn qua chân trời âm u. Mưa to lốp bốp đánh vào đình nghỉ mát, liền từ mái hiên nhà đình dệt xuất mảnh vải nước rơi vào trên mặt đất, bọt nước tóe lên gảy vào bên trong cái đình, một võ nhân mang giày màu đen rụt rụt vào bên trong.

- Lười nhác nhàn giả ra đây đi săn, gặp gỡ trời không tốt.

Trong đình dấy lên đống lửa, đây là một người thiếu niên trái phải khoảng mười bốn tuổi, thân sam đỏ thẫm, ống tay áo bó chặt, đang cầm một thỏ rừng đã lột da tại bên cạnh đống lửa mà nướng. Lầm bầm một câu, tiếng mưa nghe phía bên ngoài rơi xen lẫn tiếng chuông đồng vang, ánh mắt nhìn lại, thư sinh một bộ thanh sam áo nắm lừa già mang theo một thân hơi nước tiến đến. Người thiếu niên giống như quen thuộc, nở nụ cười.

- Nghĩ không ra mưa to trong núi, không riêng gì ta gặp nạn, nghĩ không ra còn có một vị tiên sinh ở bên tác bồi.

Lục Lương Sinh đem dây cương thắt ở đầu cột, vỗ vỗ đầu lừa để nó an phận một chút, gặp thiếu niên đối diện nói chuyện đại khí, bên ngoài còn có thớt ngựa, nghĩ đến cũng không phải bình người gia đình bình thường.

- A.....

Khẽ cười một tiếng, Lục Lương Sinh ngồi xuống, đưa tay tại trên lửa hơ hơ.

- Không ngại ta sưởi ấm khu hàn chứ?

- Không ngại, tiên sinh xin cứ tự nhiên.

Người thiếu niên mở ra thỏ rừng đã nướng chín trong tay, nghĩ đến ở chỗ này cũng chờ đợi thời gian rất nhiều, kéo xuống một cái đùi thỏ phóng tới bên miệng, lại dừng một chút, nhìn lại thư sinh đối diện, tay mang thỏ rừng trên mộc côn khác đưa tới.

- Tiên sinh chắc hẳn lặn lội đường xa, trong bụng đói khát, không bằng cùng một chỗ cùng ăn đi.

Thiếu niên này ngược lại đối xử mọi người khẳng khái.

- Đa tạ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch