Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 186: Thấy mục tiêu

Chương 186: Thấy mục tiêu




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Đi khách sạn phía trước, vi sư cảm giác được người muốn tìm.

Lục Lương Sinh hơi hơi nghiêng mặt, ánh mắt nhìn lại một bên phố dài phía trước, quán rượu treo lơ lửng hai ngọn đèn lồng đỏ chót, trong cổ nhấp nhô.

- Sư phụ thế nào phát hiện?

- Tìm kiếm thần thuật, cảnh giới ngươi hiện tại học được cũng không dùng đến, hao tổn tinh thần. Trạng thái vi sư hiện tại cũng chỉ có thể nửa tháng dùng một lần.

- Nha.

Dù sao Lục Lương Sinh sẽ không tin, đi qua quán rượu phía trước, hỏa kế chào hỏi khách khứa đi tới cửa, khăn lau đặt lên bả vai , ân cần giúp thư sinh dắt lừa già qua.

- Khách quan ăn chút gì? Sữa nhưỡng cá, gà hầm hành tất cả đều đầy đủ, bản điếm còn cá mới bắt lên, thịt dê pháo, mềm thịt, thơm ngon, không ăn cơm cũng không sao, Tam Lặc Tương, Ô Mai Tương, Đào Tương, Bồ Đào Tương, Nhậm Quân phẩm ẩm, lại có Băng Lạc, một bên xem ca múa, một bên xem, mùa hè này sảng khoái không gì sánh được, khách quan nếu có hào hứng, muốn nếm thức ăn tươi....

Nói đến đây, hỏa kế nháy mắt ra hiệu nhỏ giọng nói.

- Ca cơ Tây Vực, tiểu điếm có thể giúp ngươi đến tìm một hai người.

- Khụ.

Lục Lương Sinh đã gặp qua việc đời, bất quá nói loại sự tình này để cho hắn có chút khó xử, tiểu nhị tiệm này có tốc độ nói rất nhanh, vừa xua tay, đối phương cũng đã nói xong. Liếc liếc giá sách, vội ho một tiếng, móc ra hai văn.

- Tạm thời không cần ca cơ gì kia, ngươi giúp ta mang lừa già đến hậu viện cho ăn chút cỏ khô, ta tự đi vào ăn chút cơm canh.

- Được, khách quan đi trước.

Hỏa kế cười hì hì nhận tiền boa, nắm lừa già chuyển đi hẻm nhỏ bên quán rượu, Lục Lương Sinh phủi phủi ống tay áo, vỗ vỗ bụi bặm trần đi vào quán rượu. Đi vào, tiếng người ồn ào, khách tọa xung quanh ở giữa thảm đỏ võ đài mà thiết lập, lầu hai cũng là đồng hình xung quanh, ở giữa trống không, thuận tiện tân khách trên lầu quan sát ca múa.

Đương đương....

Tì bà gẩy huyền âm, sáo, lô ống nhạc đệm, tay áo dài tung bay, vũ kỹ vén váy di chuyển, đá ra mũi giày một đóa hoa cỏ, hai tay áo trượt xuống, hai tay nhỏ nhắn mềm mại bỗng nhiên quay người lại bên trong, gõ vang trống nhỏ bên hông. Thanh nhạc du dương nhẹ nhàng đột nhiên trở nên phóng khoáng không bị cản trở.

Lục Lương Sinh đi lên lầu hai, tìm một cái bàn ngay cửa sổ ngồi xuống, kế tới đi tới tiếp đãi, chỉ tùy ý chọn một chút cơm canh, đợi sau khi người nọ rời đi, ánh mắt đảo qua tân khách uống rượu huyên náo bốn phía, sau đó rơi xuống phía dưới. Vượt qua trên đài, xẹt qua lần lượt từng thân ảnh, sau cùng rơi vào trên thân một người trong đám nhạc sí trên đài.

- Võ nhân trà trộn chợ búa?

Người nhạc sĩ kia có khuôn mặt bình thường, gương mặt gầy gò, một sợi râu dài theo hồ cầm kéo động lay động trái phải giống như cảm giác được có người nhìn hắn, lặng lẽ mở mắt.

Hỏa kế mang thức ăn lên bưng một bàn thức ăn tới.

-Khách quan, cơm trắng, một ít sữa của ngài đây.

Người đến chính là khách, mặc dù chọn cơm canh tiện nghi gia rẻ trong tiệm, hỏa kế vẫn trưng ra khuôn mặt cười, bưng đồ ăn đến trước mặt thư sinh, sau đó nói câu.

-Khách quan từ từ dùng.

Một bàn thức ăn được bài xuống bàn. Lục Lương Sinh kẹp một miếng cơm bỏ vào trong miệng, lập tức nhíu nhíu mày. Cảm giác có chút không thích ứng... Lúc này, một khúc ca vũ phía dưới đã xong, bắt đầu hạ tràng, bên kia, nhạc sĩ kia cũng đã đứng dậy, tựa hồ như muốn rời khỏi.

- Lương Sinh, đuổi theo hắn, người này tựa hồ là võ nhân mà tên kia nuôi dưỡng ở ngoài giang hồ.

Trong ống tay áo truyền ra tiếng của con cóc Đạo Nhân, Lục Lương Sinh buông xuống bát đũa nhẹ gật đầu....

- Tiểu nhị, lại thêm một vò xuân hoa nhưỡng.

- Bàn này thêm một đùi dên nướng mọi.

- Trời đang nóng mà còn muốn ăn thịt dê, hỏa khí không đủ vượng sao!!

- Đến rồi đây ——

- Khách quan, cơm trắng thêm sữa trắng, bàn này vừa rồi có một bàn đồ ăn nhưng không ai động tới, khách nhân cũng đã tính tiền rời đi, không bằng...

Hỏa kế truyền đồ ăn bưng một bàn cá hấp chua ngọt đi tới, thấy bàn trống hơi ngẩn người, bát đũa bên cạnh, các văn tiền cơm chồng chất ở trên bàn, mà trên chỗ ngồi thì chả còn cái bóng của thư sinh

- Thật là sống gặp quỷ, mới quay người thì người đã không thấy đâu nữa?

Lầm bầm một tiếng trong lòng.

Theo tiếng nhạc sáo trúc truyền đi bên ngoài quán rượu, nhạc sĩ đi ra cửa sau quán rượu có xu hướng tăng nhanh bước chân, thỉnh thoảng quay đầu nhìn lại vài lần, vội vàng chui vào ngõ tối phức tạp xen lẫn.

Két..... Vài hạt tro bụi từ vách tường trượt xuống, thư sinh khoác thanh sam đạp lên đầu tường chạy vội. Ngẫu nhiên, nhảy lên lầu xá mái hiên, ánh mắt nhìn quanh, quan sát tòa thành thị này, từng đầu phố xá đèn đuốc sáng trưng triển lộ ra phồn hoa để cho hắn cảm thấy chấn kinh. Phồn hoa thịnh thế..... Cũng chỉ có nơi này mới có thể nhìn thấy. Một giây sau, dưới chân đạp một cái, lầu xá đều hơi hơi vang vọng, thân ảnh nhào vào đen tối, xa xa đi sau lưng nhạc sĩ đang xuyên thẳng từ trong ngõ tối, chỉ có như vậy mới không đánh cỏ động rắn, có thể có thể tìm tới điểm dừng chân mà người cần tìm trong thành Trường An.

Cộc cộc cộc.....

Phía dưới, tiếng bước chân quanh quẩn trong ngõ hẻm, bên ngoài phố dài huyên náo hình thành tương phản cùng nơi này, nhạc sĩ râu dài mặt gầy kia không biết lúc nào đã ngừng lại, ngắm nhìn bốn phía phía sau, xách theo hồ cầm, gõ nhẹ cửa sau của một tòa trạch viện.

- Ai vậy?

Bên trong truyền đến tiếng của một người lớn tuổi , giống như là người gác cổng.

- Mãi nghệ.

Két két, cửa gỗ cũ nát vang lên tiếng, mở ra một cái khe hở, hé mở lộ ra khuôn mặt của một lão nhân, đối phương nhìn nhìn nhạc sĩ ở cửa ra vào, ánh mắt hướng ra phía ngoài lơ đãng nhìn vài vòng, sau đó nghiêng người thối lui.

- Tiến vào khép cửa lại.

Người nhạc sĩ kia vào nhà, trở tay đóng cửa lại, sau khu chèn chốt cửa vào, trực tiếp đi đến hậu viện, trên đường gặp được đồng bạn mình quen biết, thấp giọng nói.

-Trong thành tới một người tu đạo.

Người sau gật gật đầu, binh khí rủ xuống theo bước chân, cùng hắn cùng một chỗ bước nhanh đi qua mái hiên. Phía trước, có đèn đuốc song cửa, soi sáng ra tia sáng mờ nhạt, vài đạo thân hiện ra từ cửa sổ, tiếng nói chuyện chầm chậm truyền ra.

- Minh Tôn đã từ Ngũ Sắc Trang trở về..... Hiện tại đại bộ phận nhân thủ đều đã điều ra ngoài.

- Hừ, ra ngoài cũng không nhất định là chuyện tốt, chúng ta mấy người lưu lại nơi này, cũng là tiêu dao khoái hoạt, còn có nữ nhân.

- Ha ha... Tu đạo tu đạo, lão tử liền tu nữ nhân đạo, thế nào?

...

- Đừng ngắt lời, nghe nói Ngũ Sắc Trang đã tìm được một vị thuốc cuối cùng tại hoàng cung Nam Trần, Minh Tôn mượn tới một kiện bảo vật từ bên trong Ngũ Sắc Trang, phải đem kia đại yêu cái chộp tới.

Đình viện thổi lên gió nhẹ, bóng cây sàn sạt lay động, dường như có khách tới.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch