Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 196: Tiêu Dao Thần Kiếm

Chương 196: Tiêu Dao Thần Kiếm




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tiếng cười phóng khoáng, chấn nồi bát đũa nhỏ khách sạn rung động vang, Lục Lương Sinh cũng cười cười, xong hai người vừa uống rượu dùng bữa, một bên đàm luận sự tình bên trên đạo pháp, thời gian đến buổi trưa, Dương Tố không quên trả tiền cơm, mới say khướt lên ngựa ly khai, đem tin tức mang về Trường An.

- Aiz..... Cuối cùng đã đi.

Lục Lương Sinh nhìn nhìn canh thừa đồ ăn thừa trên bàn, chung quy không đến mức để cho sư phụ ăn những thứ này, mang theo một chút men say, để cho phu nhân lại nấu một phần thịt kho tàu, đưa vào khách phòng.

- Tiên sinh, tiên sinh! Ta giúp ngươi mang giá sách lên!

Nhìn xem xem thiếu niên thời cơ hiểu chuyện, Lục Lương Sinh bật cười theo ở phía sau đi vào gian phòng, trả cho hắn tiền boa, thiếu niên cũng không thu, nhu thuận đem cửa phòng đóng lại ly khai.

Con cóc Đạo Nhân đẩy ra cửa nhỏ gian phòng, thở dài một cái.

- Ngạt chết lão phu.

Nghe được mùi thơm, leo đến bàn tròn, cuốn qua một mảnh thịt mập đầy mỡ, hài lòng nằm nghiêng xuống, một màng nắm qua cơm bên trong chén nhỏ nhét vào miệng, liếc mắt nhìn lại đồ đệ nằm vào trên giường.

- Cũng không kiếm cho vi sư chút rượu.

Họa trục bên trong giá sách, Hồng Liên lướt tới bồn giá, vắt khăn lông đi qua lau mặt cho thư sinh, cởi vớ giày hắn, để tới trên giường.

- Con cóc sư phụ, công tử hắn cực kỳ mệt mỏi, cũng không cần nói nữa.

- Biết ngươi sẽ đau lòng.

Con cóc quay ánh mắt lại, cố gắng cổ động hai má, đem thịt béo nhai nuốt vào trong bụng, giống như là ăn dễ chịu, lạch cạch lạch cạch giẫm lên cóc màng, đi đến quầng sáng bên ngoài song cửa quăng tại trên mặt đất, cuộn thành một đống phơi ánh nắng. Hưởng thụ lần buổi trưa an bình chốc lát này.

- Dễ chịu a...

Hắn nghĩ.

Ánh nắng theo thời gian nghiêng rơi về phía tây, hà quang vẩy mở dần dần bị màu đen nuốt hết. Màn đêm vô tận, trong khách sạn, một đạo thân ảnh lén lén lút lút đẩy ra cửa phòng, đi tại lối đi nhỏ, đi tới cửa phòng khách, nhìn chung quanh, xong giảm thấp xuống tiếng nói.

- Tiên sinh.....

- Tiên sinh!

Trong phòng, con cóc Đạo Nhân mở ra một con mắt, nghe được là lời hài đồng nói, nhàm chán ngáp một cái, tiếp tục dựa vào gối gỗ thiếp đi. Lục Lương Sinh mơ hồ hồi tỉnh lại, trong đầu mơ hồ còn có chút đau đớn, phất tay ngăn cử động trở Hồng Liên muốn đi mở cửa, mang giày đi đến cửa ra vào, đem cửa phòng mở ra....

- Ngươi khuya khoắt không ngủ, chạy đến chỗ ta này làm cái gì?

Ngoài cửa, Lý Tùy An ngẩng khuôn mặt nhỏ, ngược lại là một bộ biểu lộ không sợ.

- Là tiên sinh gọi ta đến.

- Ta khi nào nói qua.....

Lời nói Lục Lương Sinh ngừng, xong cười lên, trước đó ngược lại đã nói qua một câu với thiếu niên này.

- Ngươi trước tạm trở về.

Bình thường mà nói, lời này chính là một nửa câu đầu, phần sau không nói, người khác tự nhiên có lý do tới hỏi.

- Ngươi ngược lại là cơ linh, nói đi, ngươi muốn học cái gì?

Ngoài cửa, Lý Tùy An đỏ mặt lên, xiết chặt nắm đấm, nhìn qua tiên sinh chắp tay chuyển thân đi vào, lấy dũng khí, lời nói kích động gạt ra cổ, thanh âm mang theo rung động.

- Ta muốn học kiếm thuật của tiên sinh! Loại bay trên trời kia!

Thiếu niên hô xong tiếng này, trong phòng yên tĩnh trở lại, ngọn đèn trên bàn tròn chập chờn, nắm đấm xiết chặt không khỏi càng chặt thêm mấy phần, thấp thỏm nhìn xem bóng lưng Lục tiên sinh phía trước. Gió từ trong cửa tiến đến, đèn đuốc lắc lư một trận, Lục Lương Sinh cười xoay người lại, bên trong thanh âm trong sáng.

- Kiếm thuật một đạo cũng không phải là thứ ta am hiểu nhất, ngươi thật muốn học?

Nhìn xem thiếu niên kích động, nắm chặt tay, đi qua đưa tay vuốt ve đỉnh đầu hắn, đáy mắt nổi lên pháp lực, từ cái trán Lý Tùy An mơ hồ có thể nhìn ra sau này có khí chất đại hiệp, nếu như không có sai lầm, chính mình nên dẫn đạo hắn làm người. Lý Tùy An cảm nhận được ấm áp từ đỉnh đầu truyền vào tâm khảm, khẩn trương thấp thỏm trước đó an ổn đi không ít, hít một hơi thật sâu, nhấp nháy bờ môi tầng tầng gật đầu.

- Tiên sinh, ta muốn học kiếm, không học cái khác.

Giường gối một bên, con cóc Đạo Nhân mở mắt ra, lẩm bẩm một câu.

- Lão phu vậy liền thăng chức làm sư công rồi?

Lục Lương Sinh nhìn xem thiếu niên trong lòng mỉm cười, không nghĩ chính mình cũng có ngày làm sư phụ như hôm nay. Nếu đã thế liền đêm nay đi, không có khả năng thật lưu lại ngày đêm dạy bảo. Ý niệm hiện lên, Lục Lương Sinh phất tay áo chuyển thân, Nguyệt Lung Kiếm trên giá sách lơ lửng, theo thư sinh lướt tới song cửa. Đẩy ra khung cửa sổ, trên bầu trời đêm, chỉ có nửa vòng thanh nguyệt chiếu tới.

- Theo sao, ngươi theo ta đi xuống!

Vồ ——

Chỉ nghe tiếng ống tay áo phủ động vang lên, Lý Tùy An chỉ cảm thấy ánh mắt hoa lên, thân thể nhẹ nhàng giống như bị một luồng gió mang theo, thoáng chớp mắt đã xuyên qua song cửa, đi tới hậu viện.

- Tiên sinh...

Miệng nhỏ khẽ nhếch, thiếu niên trợn mắt hốc mồm nhìn qua chung quanh. Vòng lều đống cỏ khô, lỗ tai lừa già run một cái, mở ra hai mắt màng có sương trắng, nhìn thấy thân ảnh chủ nhân đi qua ánh trăng, phun ra hơi thở nặng nề, đầu lừa vặn vẹo phía sau lưng, lè lưỡi liếm liếm để một địa phương trở nên cứng rắn. Lục Lương Sinh dưới ánh trăng dừng bước lại, giơ cánh tay lên, Nguyệt Lung bay vào trong lòng bàn tay, hắn hơi hơi nghiêng đi, liếc thiếu niên đi sau lưng.

- Ngươi đã muốn học Ngự Kiếm chi thuật của ta, vậy cứ nhìn xem, lỗ tai cũng nên chú ý lắng nghe, nhớ kỹ pháp quyết không thể truyền ra ngoài, cũng không được để người khác nghe qua.

"Keng"

Nguyệt Lung rời khỏi vỏ kiếm, lôi ra tiếng ngâm nga đằng không bay lên, Lục Lương Sinh xuyên phá đêm tối, lăng không một nắm, nắm chỗ chuôi kiếm.

- Ngự khí thành xông đỉnh mây, linh khí rót mạch như dùng kiếm.

Xoạt!

Kiếm quang như tấm lụa, vung ra tàn quang ánh trăng, ở giữa sáng tối lấp lóe, thân ảnh Lục Lương Sinh từ trên cao đi xuống, áo bào bị thổi bay phần phật, Nguyệt Lung trong lòng bàn tay tỏa ra pháp quang như Thần Kiếm từ trên trời giáng xuống. Dồn khí ép xuống, kích thích một vòng trần ai (bụi bặm) khuếch tán, búi tóc, y phục Lý Tùy An bị thổi loạn dao động, cũng không dám nhắm mắt lại, sợ bỏ lỡ bất luận một màn gì.

Vù vù!

Kiếm ngân vang dừng lại, nháy mắt mũi kiếm chạm đất hơi cong.

- Vù vù

Tiếng kiếm ngân vang từ nhỏ đột nhiên biến lớn, hóa thành như Thương Long ngâm nga. Thân thể Nguyệt Lung Kiếm chấn động, như trường long trở lại bầu trời, xông lên chân trời.

- Thiên Chung Thần Tú ý từ hết, khí dẫn pháp kiếm muốn Trảm Long, Trường Linh Ngự Mạch Vạn Pháp Quyết....






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch