Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 202: Lừa già không phải người nào cũng có thể cưỡi

Chương 202: Lừa già không phải người nào cũng có thể cưỡi




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Công tử!

Nhiếp Hồng Liên xuyên qua bậc gỗ, đèn lồng dưới mái hiên lầu bên ngoài chập chờn, soi sáng ra bên trong hôn ám, núp thân hình, cắt ra một đạo hồ ảnh quăng tại trên tường.

Ô

Tiếng hồ gào thét, hai con ngươi lục oánh lay động, nhìn lại bên ngoài song cửa bị phá vỡ, tiếng bước chân, phong thanh tới gần, thư sinh hơi hơi lên tiếng góc, lộ ra răng nanh, trong cổ phù ra, hơi thở nặng nhọc.

Cộc cộc.....

Tiếng bước chân lan tràn mà đến, có tiếng hò hét.

- Người kia tiến vào bảo khố!

.....

- Hắn thụ thương, bị ta đánh!

- Giống như có một tiểu yêu cũng tiến vào!

Tám người tu vi khá thấp, chỉ phải dùng khinh thân công pháp chạy vội, Tề Bỉnh Chương ngự thuật nhẹ nhàng xuống đến phía trước lầu gỗ, nhìn xem cánh cửa đi ngược chiều, cùng chỗ thủng lỗ hổng lầu hai, tế ra chuông lớn.

- Các ngươi vào xem bảo vệ cẩn thận vật liệu Minh Tôn cần!

Sau một khắc, có người nhảy lên, nhảy lên cột rào lầu hai, bước vào khe vỡ vụn, đáy mắt chiếu ra một đôi lục oánh, con ngươi rút lại nháy mắt, hô to.

- Hồ...

Đám người phía dưới vừa nghe được chữ "Hồ" hò hét mở miệng, ngẩng tầm mắt, đồng bạn nhảy xuống lầu hai mang theo hỏa diễm xanh biếc, trực tiếp bay ngược ra, hung hăng đập xuống đất, vạt áo bị thiêu đốt.

- Hỏa Hồ? !

U lục hỏa diễm chiếu sáng khuôn mặt Tề Bỉnh Chương, bỗng nhiên nhìn lại lầu hai, còn chưa kịp rung vang pháp khí, một đạo hắc ảnh vù ẩn nấp xuống, một tu sĩ chạy đi hỗ trợ dập lửa quay đầu, tầm mắt quay cuồng lên.

- Cẩn thận!

Tề Bỉnh Chương lúc này mới kêu lớn, sáu người chuyển thân phương hướng kia, liền thấy tên đồng bạn phía sau kia giãy dụa bị một đạo hắc ảnh kéo đi trên mặt đất, cấp tốc kéo vào tấm bên trong màn đen, sau khoảnh khắc truyền ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.

- Yêu vật thật can đảm!

- Kết trận!

Sáu người còn lại cầm pháp khí trong tay lưng tựa lưng làm thành một vòng, đối phó yêu vật độc hành bọn hắn cuối cùng có chút kinh nghiệm, nhọ giọng vừa nói vừa nhìn về phía Tề Bỉnh Chương.

- Tu vi hắn cao mạnh hơn chúng ta, không có việc gì không nên vào!

Một người khác cũng gật đầu.

- Chúng ta ở bên ngoài ngăn chặn yêu vật.

Về bảo vật của Minh Tôn, hắn sẽ phụ trách. Sáu người xì xào bàn tán, tựa hồ trông coi Yêu Quái bên kia, Tề Bỉnh Chương cách đó cũng không quá xa xôi, có thể nào không nghe được lời bọn hắn nói vừa rồi, gân xanh phồng lên trên mu bàn tay, xiết chặt pháp khí trong tay....

- Quên đi, không tính toán với bọn họ, việc cấp bách hiện tại là bảo đảm vật liệu Minh Tôn không mất trước.

Sau khi cân nhắc, Tề Bỉnh Chương cất bước đi vào lầu gỗ bảo khố, trên lầu hai, thân hình con cóc Đạo Nhân ngắn nhỏ lay động nhoáng lên, đôi màng giơ cao một vò rượu Thanh Hoa nho nhỏ đi đến lỗ hổng cột rào, phù chú che miệng hũ bị xé mở.

- Khí chi linh vận, thua thiệt các ngươi nghĩ ra được!

Con cóc Đạo Nhân nhìn sáu người phía dưới, thân hình lảo đảo, đem cái bình ném xuống, cạch một tiếng, ngã trên mặt đất, lọ sứ không có vỡ, khí thể trong miệng vò lại bay ra, tản ra trong không khí. Sáu tu sĩ kia nhìn xem cái bình trên mặt đất rơi xuống đất chậm rãi nhấp nhô, con mắt đều trừng lớn lên.

- Xong rồi... Đó là linh vận chi khí mà Minh Tôn thu thập...

Có người ngẩng đầu nhìn lại lầu hai, nhìn thấy thân hình con cóc, tức giận kêu to.

- Con cóc tiểu yêu, ngươi dám!!

Bình!

Liền có thêm một kiện vật liệu rơi xuống, đông tại mặt đất nhấp nhô, giống như mưa hoa ngọc nham, quẳng ra bên trong khe hở, có linh quang màu xanh mảnh mai lóe lên một cái. Sắc mặt sáu người cứng đờ, năm người trong đó cùng nhau nhìn về phía trên hô to.

- Ngươi dám…

Mặt người sau còn khó coi hơn so với khóc.

- Ta làm sao biết con cóc này thực có can đảm...

Trong nháy mắt hơi chút phân thần, bên trong đen tối, hai con ngươi huỳnh lục thoáng một cái liền qua, không đợi người kia nói xong, cong người lên, hình thành thế chụp mồi tiến lên đụng vào trong sáu người.

Tê lạp ——

Phốc!

Áo lụa bị xé rách, huyết nhục tràn ra, trên mặt một người bị tung tóe một chuỗi máu tươi, kinh hoảng lui lại.

- Tản ra!

Ở giữa tầm mắt, cánh tay một người rời khỏi thân thể bay lên trên trời, ngực bắt bị mở ra ngã xuống, còn có người bị đánh trúng, bị đánh tới đồng bạn, nện thân vào nhau lay động, vội vàng xoay người chạy đi, bị một đoàn u lục hỏa đoàn đánh vào phía sau lưng, đánh tới giả sơn thủy tạ.

Thình thịch!

Núi đá băng liệt bay tứ tán, lọt vào ao nước tóe lên vô số bọt nước. Bên trên lầu gỗ, con cóc Đạo Nhân nghiêng đầu nhìn lại trong phòng, nghe được tiếng bước chân gấp rút vọt tới, hướng Hồng Liên huy động cóc màng.

- Đi mau, đi mau.

Duỗi ra lưỡi dài quấn lấy cột rào, hướng xuống giật một cái, khi sắp rơi đến mặt đất thì lưỡi dài kéo căng, thân thể ngắn nhỏ qua lại gõ gõ giữa không trung, đầu lưỡi buông ra rào trụ, rất có kinh nghiệm vững vàng rơi xuống đất, cùng Hồng Liên chạy xa.

- Cái con cóc tiểu yêu này!

Tề Bỉnh Chương nhìn thấy cái bình phía dưới tiêu tán linh vận, cùng ngọc nham vỡ ra, gầm thét bóp nát hàng rào.

- Tất cả đều lưu tại nơi này!

Tiếng chuông đinh đinh lay động từ trong tay hắn, thư sinh phía dưới xé rách sáu người, nghe được tiếng chuông lộ ra vẻ mặt hốt hoảng, lay động hai lần, một khối đá vụn từ trong tay con cóc nơi xa bay tới, bình một tiếng nện ở trên đầu của hắn, Lục Lương Sinh đột nhiên lấy lại tinh thần, nhìn lại lầu hai.

Ô

Tiếng cáo kêu thấp giọng khàn giọng, lập tức hóa thành một đạo tàn ảnh, nhảy lên mái hiên nhà, cả người yêu khí tung bay, tứ chi nhanh chóng leo lên.

Két két.....

Mái hiên nhà lung la lung lay, Tề Bỉnh Chương -A- Một tiếng, đá nát hàng rào, vận khởi pháp lực cùng Hồ Yêu xông lên đụng vào nhau, phóng đi mặt đất, cuồn cuộn tách ra, sau khi cùng bảo khố kéo dài khoảng cách, trong tay áo hắn lần thứ hai tế ra một hắc chung, cùng Hoảng Hồn chung lúc trước va đập vào nhau.

—— Hoảng Hồn Trừu phách!

Hồ ảnh vọt tới phanh lại bước chân, máu tươi giọt giọt từ đầu ngón tay rơi xuống mặt đất, nghe được hai cái chuông rung vang, điên cuồng đong đưa đầu, muốn ngăn cách tiếng chuông.

- Ha ha ha!

Tề Bỉnh Chương bên này nhị chuông lại thêm vui mừng, pháp lực đẩy ra tiếng chuông, cơ hồ khiến cả người thư sinh đối diện đầy yêu khí nửa bước khó đi....

- Một đôi Pháp Bảo này của ta vô hình vô sắc, xem ngươi phòng ngự thế nào, đợi thêm một lát, liền rút hồn phách của ngươi, xem thật kỹ một chút ngươi là người hay là yêu!

Ôi.....

Lúc này, có thanh âm phun ói vang lên, lời nói Tề Bỉnh Chương vừa dứt, đột nhiên một cổ hàn ý dâng lên phía sau lưng, pháp bảo trong tay dừng lại, theo bản năng nghiên người né tránh.

Ôi, quá ——






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch