Bộ đầu dường như là đầu lĩnh đeo chuôi đao bên hông lớn tiếng chỉ huy một bang nha dịch tản ra.
- Tìm kiếm từng tấc từng tấc ven đường, tiên nhân nói nơi này có hài đồng nữ tử, khẳng định sẽ có.
Đi qua mấy bước, trong ánh sáng từ cây đuốc trong tay tâm phúc, Bộ đầu đảo qua bốn phía, bước chân bỗng nhiên dừng lại:
- Bức tranh?
Chỉ nhìn một chút như vậy đã khiến Bộ đầu có một cỗ hàn ý nổi lên.
- Nhất định đây là thứ còn sót lại sau khi tiên nhân đánh nhau cùng với người yêu tà ở đây…Hả? Lục Lương Sinh? Tên này hình như đã nghe qua từ chỗ nào thì phải. Nhưng thứ này…
Thế tục khó gặp, Bộ đầu kia nhìn xung quanh, cuốn bức tranh cất vào trong ngực, lúc này nha dịch tìm kiếm cũng có thu hoạch.
Có người từ lầu gỗ bên kia lộ đầu ra hô to.
- Tìm được rồi, có rất nhiều nữ tử cùng hài đồng bị chứa trong vò gốm!
Sai dịch tản ra xung quanh nhao nhao vây lại, Bộ đầu kia tăng nhanh bước chân, đẩy hai người đang chặn phía trước ra, đè ép chuôi đao nhanh chóng lên tầng hai, nhìn thấy bộ khoái dưới trướng đang ôm từng hài tử, nữ tử từ trong vò ra, mà xung quanh nhiều vò như vậy, ít nhất phải hơn cả trăm.
- Nhất định là do người yêu tà làm ra! Nhanh đi thông báo Huyện tôn dưới chân núi, lại phái một phần dân phu đi lên!
- Rõ!
Bộ khoái thân mang công phục nhanh chóng nhận lệnh, thông báo những phát hiện lớn bên này rồi lớn tiếng gọi người dưới chân núi, không lâu, càng nhiều nhân thủ theo thang dây leo lên, giúp đỡ cõng hài đồng, nữ tử ở sau lưng, từng người đi tới chân núi.
- Nơi chướng khí mù mịt như vậy, để lại làm gì!
Huyện lệnh kia cũng là người ghét kẻ ác, nhìn từng hài đồng nữ tử hôn mê, hạ lệnh với bộ khoái còn lại phía trên dùng một mồi lửa thiêu đốt miếu quan.
Ngọn lửa đùng đùng đốt vang lầu gỗ, chiếu sáng sắng trời thanh minh, trên một ngọn núi gần đó, Lục Lương Sinh nháy mắt, thu tầm mắt lại, rốt cục cũng yên lòng.
- Sư phụ, chúng ta có thể đi rồi.
Cánh tay bị pháp hỏa thiêu đen thui chống đất đứng lên, thư sinh đi trở về vào rừng cây, đống lửa dưới đáy nồi, nấu cơm, Đạo Nhân cóc ngồi xếp bằng một bên, con mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào nữ tử váy đen bị trói hai tay dưới tàng cây không xa.
Hồng Liên ngồi xổm bên cạnh nữ tử kia, chống cằm nhìn ra ngoài một hồi, nghiêng đầu hỏi:
- Sư phụ cóc, ngươi nói nàng có tu vi ngàn năm, nhưng sao lại bị bắt dễ như vậy, hơn nữa…
Biểu lộ rất ngốc ngếch.
Nữ tử bị trói hai tay trợn tròn mắt, mê mang nằm nghiêng trên mặt đất, váy áo dán chặt hiện rõ tư thái yểu điệu lồi lõm, cứ như vậy không nhúc nhích.
- Ừm…Có lẽ bị người Kỳ Hỏa Giáo phong ấn trong hộp nên tổn thương thần hồn.
Ánh lửa chiếu hồng mặt cóc, Đạo nhân cóc ôm đôi màng nhìn đồ đệ đang đi tới, hơi nhấc lên cái cằm.
- Hừ…Năm đó tu vi lão phu bực nào, bị mấy chục đại tông đại phái vây khốn cũng không bị tổn thương thần hồn, loại Thụ Yêu tu vi ngàn năm này cũng chỉ có thể xách giày cho lão sư.
- Sư phụ, lần trước ngươi nói bao nhiêu…
Lục Lương Sinh để trần người ngồi vào bên cạnh ngọn lửa, áo bào đã bị thiêu hủy từ tối qua, hơn nữa cũng không chuẩn bị trước, lúc này chỉ có thể để trần.
Múc ba chén cháo để thịt đã cắt gọn vào rồi đi tới.
- Cơm nước xong xuôi chúng ta cũng đi thôi, tới Kim Châu chuẩn bị, đã đáp ứng với Dương Tố, vậy không thể thể thất tín với hắn, sau đó… dứt khoát quay lại Nam Trần, đi lâu như vậy, thật có chút nhớ nhà.
- A… cũng tốt.
Con cóc ngồi xếp bằng trên mặt đất, nhìn chiếc bát sứ đang đưa tới.
- Đồ vật liệu của vi sư, đoán chừng cũng đã bị Minh Tôn kia để ở nơi khác, tương lai đợi khi khôi phục tu vi, lại tìm hắn tính sổ…
Nói đến đây nhìn thấy thịt trong chén, lời nói lập tức thay đổi.
- Bỏ thêm một chút, một chút nữa!
Thịt được bỏ vào chén, xẹt qua ánh mắt Đạo Nhân cóc, khóe miệng của hắn hưng phấn há to, sau đó..... Một đạo hắc ảnh hẹp dài duỗi đến, quấn lấy miếng thịt đang rơi xuống. Đạo Nhân cóc mở rộng miệng, thịt đâu?
Chậm rãi quay sang, nữ tữ váy đen nằm ngang dưới tàng cây bên kia nháy mắt, đầu lưỡi đỏ tươi liếm qua khóe miệng.
Con cóc mở to miệng, lộ ra lưỡi dài của mình rồi nhìn qua đối phương…Kia hắn mẹ chi. nhánh rễ có thể dùng như thế sao? Ngươi là Thụ Yêu, đâu phải con cóc!
Nữ tử váy đen bên kia ngồi xuống, nhìn Đạo Nhân có lộ ra đầu lưỡi, cũng học theo duỗi ra lưỡi dài, vũ động giữa không trung, còn có thể chia ra thành mấy nhánh, giống như từng đầu lưỡi đang vũ động, lật tới lật lui bên miệng, quả thật là kỳ phùng địch thủ.
- Đủ rồi!
Khóe miệng Đạo Nhân cóc giật một cái, thu hồi đầu lưỡi, đập vang mặt đất hét lớn một tiếng, bứng chén nhỏ quay qua một hướng:
- Ăn cơm!
Thư sinh nhìn sư phụ nhục chí mà lộ ra một tia cười, nói chung đã hiểu rõ lai lịch nữ tử kia, Kỳ Hỏa Giáo không biết đã dùng phương pháp gì để bắt một Thụ Yêu, bất quá tổn thương thần trí, rất nhiều ký ức đều không trọn vẹn, ngơ ngác ngốc nghếch, bất quá cũng có thể là từ trước đã như vậy, nếu không cũng không bị bắt.
Mà lưỡi dài trong miệng thật ra chính là vô số rễ cây trong hộp trước đó.
- Thật sự không biết xử lý Thụ Yêu này thế nào.
Lục Lương Sinh cũng có chút đau đầu, chung quy không mức phải giết. Nếu như thả, bỏ đi không thèm để ý tới, vạn nhất lại bị Kỳ Hỏa Giáo tìm tới cũng là một chuyện phiền toái.
- Quên đi, tạm thời cứ mang bên người, đi Kim Châu trước, sau đó rồi tính.
Gió núi chầm chậm, nắng sớm vẩy mở ở giữa chân núi, hành lý, thu dọn giá sách xong xuôi, Lục Lương Sinh nắm lừa già xuôi thôi hướng tây, đi qua rừng cây, ánh nắng chiếu trên mặt hắn, ngẫu nhiên cúi đầu xuống nhìn bản đồ trong tay, quẹo qua một chỗ rẽ, tiếp tục tiến lên.
Trong gian phòng giá sách, con cóc theo lừa già đi lại lay động nhoáng lên, chống đỡ cái cằm, mắt cóc trừng một sợi dây thừng dẫn dắt Thụ Yêu váy đen, người sau con mắt hiếu kì nhìn loạn bốn phía, phát hiện con cóc đang nhìn mình, phun ra đầu lưỡi ra ra vào vào tại phần môi.... Lừa già nghiêng đầu lại, lè lưỡi lay động theo.
- Chớ học theo!
Trong thanh âm con cóc lớn tiếng quát tháo cùng với điệu hát dân gian của Hồng Liên ngân nga, nhóm người yêu quye đi qua đường núi rừng cây, một đường vô cùng náo nhiệt đi tới địa giới Kim Châu.