Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 222: Ngày giỗ trăm ngày thầy ta, lại hướng bệ hạ đòi một lời giải thích

Chương 222: Ngày giỗ trăm ngày thầy ta, lại hướng bệ hạ đòi một lời giải thích




Trên mặt Mẫn Thường Văn khẽ giật mình, xong hiện lên nụ cười, xoay người sang mở cửa phòng ra, liền thấy thân ảnh bên kia dưới cây ngô đồng, áo tơi, mũ rộng vành đứng ở nơi đó chắp tay.

Bên trong, Tả Chính Dương cũng đi ra, vô ý thức cầm thanh đao, nhìn thư sinh đối diện tầm mắt, trong lòng có chút xoắn xuýt, hắn là người có trọng tội, mà ta là tân tiến thiên vệ hoàng cung, có chức trách truy nã, nhưng nếu không bắt đối phương, sẽ là khinh nhờn chức vụ.... Cái này xử lý thế nào?

Bên kia, thư sinh đi qua nâng hai tay Mẫn Thường Văn lên ngược lại không nghĩ nhiều như vậy.

Mẫn Thường Văn nhìn kỹ Lục Lương Sinh một hồi lâu, vui mừng thở dài một hơi.

- Gặp Lương Sinh không việc gì, trong lòng ta cũng an tâm, đến đây!

Đưa tay nắm chặt cổ tay Lục Lương Sinh, lôi kéo hắn bước nhanh vào trong nhà, ở trong vách tường có lập điện thờ, bên trong bàn thờ là linh vị của Vương Thúc Hoa.

- Lương Sinh, cắm nén nhang cho ân sư ngươi đi.

Mẫn Thường Văn đưa tới ba cây thơm.

- Ừm.

Lục Lương Sinh tiếp nhận, đầu ngón tay tại đầu ba cây nhang vạch một cái, sáng lên hoả tinh, đốt hương vấn vít, thư sinh lấy xuống mũ rộng vành, tay phải chụm tay trái, hai chỉ giữa ngăn chặn thân nhang, ngón cái đối lập chống đỡ đuôi nhang, nhìn xem linh vị có viết tục danh ân sư cung kính bái một cái, cắm vào lư hương. Làm xong, trầm mặc nhìn linh vị một hồi lâu, mới mở miệng.

- Mẫn Thượng Thư, ta muốn hỏi ngươi, ân sư của ta mai táng ở đâu?

- Cái này.....

Mẫn Thường Văn sửng sốt một chút, hắn cũng không nghĩ tới Lục Lương Sinh vừa về đến hỏi cái này, bất quá cũng không có giấu diếm.

- Ngay tại phía bắc ngoại ô... Mọi người chịu pháp hành hình đều sẽ mai táng ở nơi đó.

Lục Lương Sinh nhìn chằm chằm linh vị, gạt ra từng chữ.

- Bãi tha ma?!

Cửa ra vào, trong lòng Tả Chính Dương nói chung đoán ra đối phương muốn làm gì, đưa tay đi bắt bả vai bóng lưng phía trước.

- Lương Sinh, ngươi không thể làm loạn, bệ hạ có lệnh, không được tự mình dời mộ phần cho Thúc Hoa Công!

Trong phòng đèn đuốc đột nhiên đổ rạp một cái, kém chút dập tắt, nháy mắt sáng tối, Tả Chính Dương tiến lên thình thịch một cái, giống như bị đụng vào cái gì, lảo đảo lui về phía sau, chống đỡ vào vách tường. Bên trong đèn đuốc, biểu lộ Lục Lương Sinh lúc sáng lúc tối, một bên Mẫn Thường Văn do dự chốc lát, đè thấp tiếng nói.

- Ta dẫn ngươi đi.

- Mẫn đại nhân, không thể!

Tả Chính Dương ôm cánh tay, dựa vào tường kêu một tiếng, Mẫn Thường Văn bước ra cửa liếc hắn một cái, đôi môi khẽ nhếch.

- Ta không muốn lão hữu cả bia văn cũng không có, ngươi cũng không muốn?

Cửa phòng rộng mở, gió thổi vào, Tả Chính Dương lúc đầu còn muốn khuyên im lặng, nhìn lại thư sinh bên kia, trầm mặc quay đầu đi.

- Đúng, cũng được, chuyện hôm nay, Tả mỗ cũng sẽ không nói một chữ.

Lục Lương Sinh giơ tay lên hướng hắn chắp tay.

- Cám ơn Tả Thiên Vệ.

Nói xong, cùng Mẫn Thượng Thư đi ra khỏi tiểu viện, người gác cổng gặp lão gia cùng thư sinh đi ra, vội vàng mở cửa viện ra thối lui đến một bên.

- Lương Sinh lúc này đi thôi.

Hai người đi ra Mẫn phủ, nhìn thấy Đạo Nhân còn có một đầu lừa già chờ ở ngoài cửa, Mẫn Thường Văn sửng sốt một chút, đại khái cũng không nghĩ tới còn có người bên ngoài đang chờ.

- Hắc hắc, Mẫn Thượng Thư ngươi hiện ra biểu tình này là gì, không nhớ ta rồi?

Đạo Nhân cũng không khách sáo, tùy ý chắp tay. Mẫn Thường Văn bật cười một cái, vẫn hướng hắn đáp lễ lại, lừa già lẹt xẹt chân vài cái, hừ gào hừ a kêu hai tiếng, giống như đang nhắc nhở hắn, chính mình cũng là "Người quen".

- Bên kia người nào?!

Ngay khi ba người tụ lại, một bên quan phủ xá đạo, một đội sĩ tốt tuần tra nhìn thấy dị trạng bên này, vác binh khí, y giáp nhanh chân chạy tới.

- Ta chính là Lại Bộ Thượng Thư Mẫn Thường Văn, các ngươi có nhận biết!

- Ách... Thật là Mẫn Thượng Thư, ti chức gặp qua Thượng Thư đại nhân.

Quan cầm đầu đội nhân mã kia vội vàng chắp tay khom người, nhưng vẫn cơ linh nhìn sang thân ảnh mang mũ rộng vành cùng Đạo Nhân, lừa già bên cạnh, sau đó phất tay dẫn đội ly khai. Tiếng bước chân đi xa, Lục Lương Sinh ngẩng mặt, sở dĩ làm như thế, cũng không muốn để cho Mẫn Thường Văn bị liên lụy, ba người cũng không hàn huyên, mang theo vị Thượng Thư này, ngự sử pháp thuật ẩn thân xuyên tường trực tiếp đi đến vùng ngoại ô thành bắc. Trăng thanh nguyệt treo trên cao, mây bay chậm rãi dao động.

Oa oa - -

Quạ đen nghỉ trên nhánh cây phát ra vài tiếng khóc đêm làm người ta sợ hãi, bên trong cành khô đứt gãy răng rắc vang động, con mắt phiếm hồng chớp chớp, phía dưới có ba đạo thân ảnh, một đầu lừa đi theo phía sau đi qua trong rừng hoang vu, ra rừng cây nhỏ, mượn ánh sáng trăng lạnh rõ ràng, có thể nhìn thấy từng đống nấm mồ kéo dài.

- Nơi này chính là bãi tha ma bắc ngoại ô.

Thanh âm Mẫn Thường Văn vang ra từ trong ba người. Lục Lương Sinh buông ra dây cương, hành tẩu giữa mộ phần cỏ dại rậm rạp, không ít nấm mồ bị dã thú đào lên, thi cốt bên trong đều bại lộ bên ngoài, một phần vùi lấp qua loa, còn có thể nhìn thấy chiếu rơm bại lộ ở bên ngoài, cũng có hố sâu vừa đào động, nghĩ đến còn chưa kịp đem người vùi vào, nhưng thi thể nằm tại một bên. Thư sinh nhắm lại mắt, nhẹ tay nhấc, hướng cái hố vung lên, pháp lực đem cỗ thi thể và chiếu rơm kia đưa vào trong hố.

- Lão Tôn, giúp một chút, đem người này vùi vào trong đất đi.

- Ngươi... sai sử ta.

Tôn Nghênh Tiên giật giật khóe miệng, bất quá vẫn vận khởi pháp thuật điều khiển đất đá, đem chung quanh bùn đất rời rạc một chút xíu dời đi, vùi lấp thi thể. Một bên khác, Mẫn Thường Văn mang theo thư sinh đi đến phía trước, dừng lại tại một vị trí ở giữa nhất, nhìn một ngôi mộ lớn nhất trước mặt rồi ngồi xổm xuống.

- Thúc Hoa Công, học sinh ngươi tới thăm ngươi.

Lục Lương Sinh nhắm mắt, nhịn xuống khó chịu trong lòng, nói khẽ.

- Mẫn Thượng Thư, ngươi tránh ra.

Mặt hướng về nấm mồ, hai tay vừa nhấc, bùn đất bên trên ngôi mộ đột nhiên chấn động, ngay trong ánh mắt của Mẫn Thường Văn, giơ đôi tay lên chia hai bên trái phải, mộ phần lập tức vỡ ra, như nước chảy hướng lên trên cuồn cuộn, chốc lát liền thấy một bộ quan tài bị thổ nhưỡng chôn lấp. Được chứng kiến thuật ẩn thân xuyên tường, Mẫn Thường Văn đã có thể ngăn chặn sợ hãi thán phục trong lòng, nhìn xem cỗ quan tài kia, tiếng nói có chút nghẹn ngào.

- Ta không muốn thi thể lão hữu bị dã thú phá hư nên tốn một phần tiền tài mua được người hạ táng vụng trộm thay đổi.

- Lương Sinh thay ân sư cám ơn Mẫn Thượng Thư.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch