Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 227: Kéo dài tuổi thọ

Chương 227: Kéo dài tuổi thọ




Ba khuôn mặt cúi xuống, phi một tiếng phun ra khỏi miệng, tráng lại cái chén rồi để qua một bên, trong phòng, Nhiếp Hồng Liên mang mặt nạ lên, cười mỉm đi ra, ba người một quỷ cùng vừa dậy với Lục Lão Thạch cùng một chỗ vây quanh bếp ngồi xuống, bàn đầy ắp nhét chung một chỗ, nói đến kiến thức bên ngoài, Tôn Nghênh Tiên nắm vuốt đũa khoa tay.

-... Hắc, hôm đó lão Lục rời đi, bản đạo không dừng vó một đường đuổi về phía bắc, tại kinh thành thì gặp phải Tả Chính Dương, chính là Bộ đầu lần trước tới thôn chúng ta, hiện tại hắn rất khó lường, trong kinh thành lăn lội phong sinh thủy khởi, đã ngồi vào hàng ngàn vệ quan Hoàng Thành, còn có Thúc…

Đạo Nhân vô ý thức ngậm miệng lại, lách qua cái tên đó.

- …Ra khỏi kinh thành, các ngươi đoán thử xem. Ta gặp được một hòa thượng mập, thúc thẩm có thể không biết, hòa thượng kia cùng bản đạo với lão Lục đây từng có một phần giao tình, vì bị cà lăm nên bị chùa miếu đuổi ra, hắn nói cho bản đạo biết lão Lục đi Bắc Chu… Sau đó, bản đạo liền đuổi đến đó, các ngươi xem, ngay cả giày cũng bị mòm.

Nói xong, xách ghế ra dời một chỗ, giơ chân lên để cho mọi người nhìn, một đường tìm kiếm Lục Lương Sinh, hắn thật sự không hề nghỉ ngơi, Luc Tiểu Tiêm bĩu môi nói:

- Hai ngày nữa ta cho ngươi một đôi.

- Ai hắc hắc, vậy sao được.

Đạo Nhân xoa xoa tay liền ngồi trở lại phía trước lò, duỗi ra ngón tay khoa tay một cái.

- Không bằng cho hai đôi...

Gõ đầu đũa qua, Lý Kim Hoa nguýt hắn một cái:

- Ngay cả ăn cơm cũng không thể chặn được miệng ngươi.

Sau đó ánh mắt nghiêng qua nhìn nữ tử đang bưng chén, kẹp hạt cơm bỏ vào miệng ở một bên, như phát giác được ánh mắt của phu nhân, cũng ngửa mặt lên, gò má hiện ra hai lúm đồng tiền, cười khẽ đáp lại.

Cái này làm cho Lý Kim Hoa cảm giác có chút lớn, phía dưới cầm chân nhẹ nhàng đá nhi tử một cái, hạ giọng.

- Lương Sinh, chuyện này vô cùng lạ, đi ra ngoài một chuyến, Hồng Liên cô nương có vẻ giống như trở nên có thể sờ thấy?

- Ồ?

Lục Lương Sinh giống như đang suy nghĩ chuyện gì đó, nghe được lời mẫu thân hỏi, kịp phản ứng, kẹp một sợi rau muống bỏ vào trong miệng, nhai nuốt nói:

- Trên đường đi Bắc Chu, găp được một mặt nạ quỷ...

Không hề giấu diếm gì, tựa như nói chuyện sơn giã chí quái, kể lại chuyện đầu đường Thuận Nguyên huyện được Vương Sùng Văn mua một bức tranh một lần.

Nghe được sự thật, Lục Lão Thạch trừng lớn hai mắt, cơm cũng quên cả ăn.

- Ai u, bên ngoài nhiều quỷ như vậy sao? Vậy chúng ta lại không biết cũng có quỷ đấy chứ?

Một bên, Đạo Nhân đập vang bộ ngực, tùy tiện ôm chầm bả vai Lục Lão Thạch.

- Yên tâm, có bản đạo đây, mặc kệ hắn là nữ quỷ hay nam quỷ đều tới không được, chúng ta cùng nhau thu thập.

Hồng Liên liếc xéo, vội ho một tiếng, trêu đến Lục Tiểu Tiêm cũng phải che miệng cười trộm.

Náo nhiệt ăn xong điểm tâm, Lục Lương Sinh để cho phụ mẫu cùng muội muội chớ nóng vội đi ra ngoài, mang theo lễ vật cho bọn họ, nhìn huynh trưởng đẩy cửa vào nhà, Lục Tiểu Tiêm lặng lẽ lôi kéo góc áo Lý Kim Hoa.

- Mẫu thân, ngươi nói xem ca định cho chúng ta lễ vật gì? Có phải những chiếc váy vô cùng xinh đẹp hay không?

- Những vật đó ngươi cũng đã có, muốn làm cái gì, không biết ca ngươi lãng phí tiền làm gì, lúc đến bắc địa bản thân còn phải bán tranh mà sống.

Trước đó khi nói chuyện phiến biết được Lục Lương Sinh bởi vì không có tiền, lưu lạc đầu đường dựa vào việc bán tranh chữ, bà có chút đau lòng, không thiếu lần trong bữa ăn oán trách hắn vài câu.

Khi nói chuyện, trong phòng, Đạo Nhân cóc nhìn chằm chằm về phía hồ lô Tử Kim Hắc Văn đang khuynh đảo trong tay đồ đệ, ba viên đan dược màu đỏ nhạt sôi ra từ trong.

Sốt ruột gánh đôi màng, đi cà nhắc, chậc lưỡi không nhịn được mà mở miệng.

- Không nhiều, không nhiều, ba viên là được rồi, còn có phần lớn đều là gia vị vi sư trộn vào cơm, tuyệt đối không được tính sai.

- Đã biết, sư phụ.

Lục Lương Sinh đã sớm quen thuộc với việc sử dụng hồ lô này, đáng tiếc đây là bảo mệnh Pháp bảo của Đạo Nhân cóc, hắn không thể khống chế, chỉ có thể coi như pháp khí bình thường để cất giữ một phần đan dược.

Nhìn ba viên đan dược trong lòng bàn tay rồi ra cửa phòng.

- Phụ thân, mẫu thân, còn có Tiểu Tiêm, ăn ba viên đan dược này vào.

Ba người nhìn nhau, đoán Lương Sinh sẽ đưa bọn họ cái gì, thế nhưng cũng không ngờ sẽ là ba viên đan dược, Lục Tiểu Tiêm phản ứng nhanh nhất, cầm một viên từ tay huynh trưởng lên ngửi ngửi.

- Ca, đan dược này có phải bảo bối Tiên gia các người không?

- Ừ, Ích Thọ Duyên niên không dám nói trường sinh bất lão nhưng giúp mọi người sống đến hơn một trăm tuổi cũng không vấn đề gì.

Nghe được lời nói của của nhi tử, Lý Kim Hoa cùng Lục Lão Thạch cùng lúc dùng một tay cầm thuốc lên, lập tức nâng lên, bứa rứt bất an không biết có nên nuốt vào bụng hay không.

Phải biết thứ Ích Thọ Duyên Niên này ngay cả hoàng đế cũng chưa chắc đã có, thế nhưng dân chúng thâm sơ cùng cốc bọn họ lại có trong tay, đây cũng như đang cầm một một khối than nóng.

- Lương Sinh, cái này không thích hợp …

Lục Lão Thạch làm người không trôi chảy, nhìn tiên dược trong tay, rồi lại nhìn thê tử, khổ cau mày, không dám bỏ vào trong miệng.

Lục Lương Sinh cười cười, đưa tay cầm viên đan dược trong tay hắn nhanh chóng bỏ vào miệng hắn, đan dược mới bỏ vô miệng đã biến hóa, không cho hắn cơ hội phản ứng.

- Cái này… vậy là đã ăn rồi?

Lục Lão Thạch đưa ngón tay sờ vào trong miệng, nuốt nước miếng một cái, ngoại trừ việc miệng đầy hương thơm, ngoài ra cũng không cảm giác được gì hết.

- Thật là thơm!

Lục Tiểm Tiêm bên kia cũng một ngụm nuốt vào, dù sao là đồ huynh trưởng cho, không phải ăn trộm ăn cắp, nên cũng không bận tâm như phụ mẫu, lắc hai bím tóc nhỏ trên đầu, từ từ nhắm hai mắt lại thở sâu nói, khiến cho Lý Kim Hoa ở bên cạnh phải lấy tay đánh nàng một cái.

- Nữ hài tử nên khiên tốn một chút, cẩn thận không tìm được nhà chồng bây giờ!

Chính là, nhìn lại đan dược trong tay, trượng phu, nữ nhi đều đã ăn rồi, mình cũng không thể rớt lại phía sau. Chậm rãi để vào trong miệng, một mùi thơm ý lạnh liền từ khoang miệng thông lên mũi, một luồng khí tức thoải mái nhanh chóng trải rộng toàn thân, hình như dưới da đều nhẹ nhàng nhúc nhích.

Dược hiệu một kích đã phát ra, lúc này ba người tự nhiên không có bao nhiêu biến hóa, Lý Kim Hoa lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm vào trượng phu cùng nữ nhi, mặt mo đỏ ửng, tay dùng sức quơ quơ về phía bọn họ, vừa đi vào nhà bếp vừa nói.

- Được rồi… được rồi, ai cũng đều bận bịu, không cần quấy rầy Lương Sinh.

Phụ thân ở phía sau cười vang một tiếng rồi tản đi, Tiểu Tiêm đi qua đằng sau ôm bó củi, Lục Lão Thạch ngồi xổm bên lều lừa nhìn lừa già cùng với cái đầu cường tráng kia đang suy nghĩ cái gì.

Ngoài Lục Lương Sinh từ trong nhà lấy ra giá vẽ bút mực, toàn thân áo trắng đi ra khỏi thôn tới núi Tê Hà, ngồi xuống trước mộ ân sư.

Ánh nắng chiếu xuống, thế núi uốn lượn, biển mây cuồn cuộn. Nhìn qua một màn cảnh sắc này, bạch y thư sinh đỡ lấy giá vẽ xuống, mài nhẵn mực nước, gió thổi tới, làm lay động khăn buộc đầu. Cây tùng già bên cạnh khẽ động, ào ào rung vang cành lá.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch