Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 231: Khinh thường

Chương 231: Khinh thường




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Tướng lĩnh tên Khổng Phạm mơn trớn râu ngắn dưới cằm, khoác cánh tay lên miếng sắt nơi cánh tay uốn lượn, trong xung đột phát ra tiếng vang.

- Bệ hạ hạ lệnh Đại tướng chúng ra đi bắt một tên sơn dã, cho dù có yêu thuật bên người cũng không tránh khỏi chuyện bé xé ra to.

Một bên, còn có Nhâm Chung, Trần Bật Chi hai vị Tướng quân, hai người liếc nhau, Nhâm Chung sờ qua râu quai nón mượt mà xung quanh cằm, xúc một đầu ngựa, tới gần chắp tay.

- Cũng không thể nói như vậy, Phiên Kỵ đại tướng quân cũng bị người ở đây cho ăn đau khổ, dăm ba câu liền bị mê hoặc, không thể không phòng.

Trong tam tướng, Trần Bật Chi có khuôn mặt gầy gò đối lập, gật đầu phụ họa ở phía sau:

- Nhậm Tướng Quân nói có lý, Kiến Xuân Môn vẫn còn vết tích tu sửa, Thừa Vân Điện của bệ cũng còn đang tu phục, có thể thấy được tu vi yêu nhân Lục Lương Sinh kia vô cùng cao thâm, nghe nói cả Hộ Quốc Pháp Trượng cũng không dám tùy tiện ra tay.

- Chư vị có ý tưởng gì không?

Quân nhân đều lấy việc thi hành mệnh lệnh làm chuẩn tắc, tam tướng đều là hạng người quả quyết dung mãnh, đương nhiên sẽ không dừng tay giữa chừng, trường long đoàn người tiến lên, lấy thi hành mệnh lệnh làm chuẩn tắc, khoái kỵ từ tiền phương gào thét mà quay về, chiến mã còn chưa dừng lại, người phía trên đã nhảy xuống, quỳ một gối chắp tay trước mặt tam tướng.

- Khởi bẩm ba vị Tướng Quân, chưa đầy hai mươi dặm nữa sẽ đến Phú Thủy Huyện.

Khổng Phạm cưỡi chiến mã nâu nhạt vừa vuốt ve bờm ngựa vừa nheo mắt lại suy nghĩ chốc lát, quay đầu nhìn lại hai vị tướng khác.

- Đã biết yêu pháp đối phương lợi hại, vậy sẽ phải chuẩn bị.

Chợt nhìn về phía khiến cưỡi mở miệng phân phó.

- Mang mệnh lệnh của ta tới Phú Thủy Huyện, cáo tri với huyện lệnh, thu gom chó đen trong thành, sau đó, lại để cho hắn nghe ngóng gần đó có thể có cao nhân, mời đến theo quân đi tới Tê Hà Sơn giúp ta đánh bại Lục Lương Sinh!

- Rõ!

Người kia lĩnh mệnh đứng dậy, nhanh chóng ngồi lên chiến mã, chào hỏi mấy tên đồng bạn, tiến dọc theo “trường long” chạy về huyện thành phía trước.

Cộc cộc cộc...

Cửa thành Phú Thủy huyện, người đi đường, thương khách chờ kiểm tra vào thành, nghe được tiếng vó ngựa, cả kinh vội vàng thối lui về hai bên, kỵ binh lúc trước vung vẩy cây roi lôi tín vật ra.

- Tránh ra! Tránh ra!

Binh lính thủ thành không dám ngăn cản.

Thủ thành sĩ tốt không dám ngăn cản.

Nhưng từ khi cưỡi ngựa xông vào trong thành đã tạo ra cảnh tượng nguyên một con phố dài nhao nhác khắp nơi.

"Ô!"

Chiến mã dừng chân trước huyện nha, Phú Thủy Huyện lệnh, Chủ Bộ nhìn khoái kỵ truyền lệnh, cảm giác đau cả đầu, một bên thu nạp chó đen toàn thành, một bên lại nói chuyện mời cao nhân.

- Chó đen còn dễ nói, nhưng cao nhân… Phú Thủy Huyện này ngoại trừ một Lục Lương Sinh, còn có thể là ai?

Chủ Bộ kia cũng có chút bất đắc dĩ, ngồi ở một bên phất tay áo gõ đầu gối.

- Đúng vậy, có bản lãnh như thế, cao nhân kia sẽ còn ở loại nơi như chúng ta sao?

- A…đúng rồi, trong thành không phải còn Vương Đại tiên sao, mời hắn đi.

- Ngươi nói là Vương Bán Hạt hả… hắn chỉ biết đoán mệnh, chỗ nào được tính giống cao nhân.

- Khổng tướng quân không nói đến chuyện cao nhân như thế nào, huyện tôn cũng coi như là có giao nộp, tốt hơn là việc không bỏ ra nổi, có đúng không?

Huyện Lệnh thở dài, gật gật đầu.

- Vậy cứ gọi hắn đi.

Giữa đường phố rộn ràng ở Phú Thủy, có mấy người vây quanh một quầy hàng, vải trắng viền đen bay nhẹ trong gió, lão đầu khép nửa tầm mắt vuốt chòm râu dê, một tay khác bấm đầu ngón tay nhanh chóng hỏi cát hung người diễn toán.

- Sắc chính là cạo xương cương đao, nhất định phải tránh việc không nên quá độ.

- Nam nhân kia đâu?

-....

Trên con đường huyên náo, mấy tên nha dịch đi thẳng nhìn quanh, thấy cây quạt nhỏ treo trên cao, chỉ đi qua, Vương Bán Hạt bị che bóng sững sờ, vừa định nói chuyện, mơ hồ trong tầm mắt, mấy thân ảnh đi tới, không nói hai lời lập tức áp giải hắn đi.

- Ai ai, các ngươi đang làm cái gì vậy?

- Huyện Tôn mời ngươi qua một chuyến.

Vương Bán Hạt bảo trì tư thế ngồi, hai đùi cũng còn quăn xoắn liền bị hai nha dịch khiêng giữa không trung, người qua đường vây thấy người huyện nha cũng không dám ngăn cản, chỉ đành trơ mắt nhìn lão đầu bị mang ra khỏi phố.

Bên này, Vương Bán Hạt còn chưa vào huyện nha đã bị đưa vào một chiếc xe ngựa, trên xe, Chủ Bộ kể cho hắn nghe toàn bộ câu chuyện, mặc kệ hắn có đáp ứng hay không, bánh xe đã lăn ra khỏi cửa thành đi về hướng nam.

- Đang ở đầu đường đoán mệnh êm đẹp, sạo lại dính phải tai họa như vậy a…

Vương Bán Hạt ngồi trong xe, ngay cả một cử động nhỏ cũng không dám, thính giác nhạy cảm, ngoài đường hình như nhiều người qua lại hơn, thỉnh thoảng còn truyền đến rất nhiều tiếng chó sủa.

Gâu gâu gâu...

Chó sửa vô cùng thê lương, xe chạy chậm dần sau đó ngừng hẳn, mơ hồ đối diện, Chủ Bộ đưa hắn xuống, có người ở ngoài tới đón tiếp, thẳng đường đi tới nơi có dày đặc tiếng bước chân.

Vương Bán Hạt nghiêng mặt, vô số bước chân đi qua, không lâu sau, tựa như tiếng vó ngựa tới, nghe thấy âm thanh Chủ Bộ trò chuyện với đối phương.

- Khổng Tướng Quân.... vị này chính là cao nhân nổi danh ở Phú Thủy Huyện chúng ta…

- Đây chính là người liệu sự như thần, xa gần đều nghe qua danh tiếng, gia trung nếu như gặp được quỷ ám, rất nhiều người đều sẽ đến hỏi hắn......

Nghe được một lất, hồn thần Vương Bán Hạt đều chấn động, không khỏi ưỡn ngực.

Phốc.....

Chiến mã phun ra khí thô, trên lưng ngựa, Khổng Phạm ghìm dây cương nghe xong lời nói của Chủ Bộ, con mắt nhìn qua lão giả một thân áo xám, khẽ vuốt râu dê, đang gật đầu nhìn về phía núi phương xa, hai mắt vô thần nửa khép càng thêm thần bí.

- Cao nhân a...

Thầm khen một tiếng, Khổng Phạm có chút hài lòng, để cho Chủ Bộ kia trở về, lại kêu người chiếu cố thật tốt Vương cao nhân, dọc theo đường tiếp tục đi về phía nam năm sáu dặm, cùng hai tướng khác theo kế hoạch tác chiến tách ra. Nhâm Chung mang theo năm ngàn người trèo non lội suối đến phía tây Tê Hà sơn, Trần Bật Chi cầm theo một vạn nhân mã tiến về phía bắc thành xu thế bao vây.

- Ta tự lĩnh một quân, cùng Vương cao nhân từ chính diện đi qua, dù cho Lục Lương Sinh kia rời đi, Lục gia thôn và thôn dân trong thôn há có thể chạy trốn được?

Trên chiến mã, Khổng Phạm có cỗ hào khí truyền ra từ trên lưng ngựa, gió nhẹ khẽ thổi, tinh kỳ san sát giao lộ tách rời, đi theo cờ hiệu Tướng Quân nhà mình dần dần theo hướng tây, bắc kéo dài tới đi.

Tiếng bước chân nặng nề, Vương Bán Hạt nói chung đã đoán ra phận của mình ở trong quân đội, có thể ở đây vẫn còn chưa biết, bất quá được người ta tả như một cao nhân, phải xưng hô cao nhân, cả người đều lâng lâng. Trên mặt trát một tầng cao thâm lộ ra nụ cười.

“Cứ giả vờ tiếp là được, chỉ cần không phải đi đánh Lục Lương Sinh Tê Hà sơn là được, ha ha… cũng không đúng, nhiều người như vậy làm sao có thể đi đánh một người đây, suy nghĩ quá nhiều rồi, ha ha…”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch