Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 234: Âm Phủ Tác Hồn Táng!

Chương 234: Âm Phủ Tác Hồn Táng!




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Ánh nắng hơi nghiêng, quầng sáng khe hở trên cây rơi vào bờ vai, Lục Lương Sinh nhìn dưới chân núi, Đạo Nhân ở một bên ôm bụng cười đến nội thương phải ngồi xổm trên mặt đất.

- Ha ha ha... Bản đạo còn tưởng rằng ngươi sẽ giết sạch bọn hắn, không ngờ ngươi dùng biện pháp này.

- Giết người máu chảy thành sông, có hại đến phong thủy Tê Hà sơn.

Thanh bào phủ động, Lục Lương Sinh không nhìn quân đội chật vật phía dưới nữa, thở dài phất tay áo chuyển thân, dạng tướng lĩnh cùng quân sĩ như vậy so với Bắc Chu, hoặc ngay cả người dưới trướng Dương Kiên kia cũng không thể so sánh nổi.

- Có lúc thịnh cũng có lúc suy, sợ mất mật, bọn hắn tạm thời sẽ không đến đây, chúng ta trở về.

- Vậy kế tiếp liền chờ mười lăm tháng tám rồi?

Đạo Nhân đi theo phía sau thư sinh, tay quét nhánh cây chặn đường, hương phấn khoa tay.

- Ngày hôm đó ngươi ở trên cổng Hoàng Thành, đơn giản không có cách nào hình dung, ngươi định làm gì? Tính cả bản đạo thì thế nào? Đến lúc đó sẽ có rất nhiều người, để ta lộ mặt một chút mặt là được.

Nói líu lo không ngừng, thân hình hai người giữa khu rừng trở nên mơ hồ, thoáng qua đã đến sườn núi, nhìn về dưới chân núi phía tây đang có khói bếp dâng lên, Lục Lương Sinh vỗ nhẹ Nguyệt Lung Kiếm bên hông.

- Bước kế tiếp, luyện kiếm, hơn nữa.....

Không nói hết lời cuối cùng, trở lại tiểu viện, chống giá vẽ lên, Đạo Nhân cóc bưng chén tới, đi cà nhắc tới bên cạch thư sinh, thăm dò nhìn thoáng qua, ánh mắt tranh thủ dịch chuyển ra khỏi, Lục Tiểu Tiêm muồn nhìn cũng đều bị hắn đẩy ra.

- Đừng nhìn, cẩn thận buổi tối gặp ác mộng.

Trên bức tranh, bút mực vẽ ra âm khí lượn lờ, tràng cảnh núi đao thiết thụ khiến trong lòng người ta bị xiết chặt, ngược lại Lục Lương Sinh không có cảm giác gì, giống như vào trong tranh, tay cáo rộng bay múa, ngòi bút di chuyển nhanh chóng phác họa ra từng ác quỷ mặt xanh nanh vàng, bầu trời trong tranh hôn ám, âm hồn ngao du bốn phía, kéo lấy lưỡi dài, cái đầu bị cưa ra một nữa, không có hai mắt, bụng bị phá, sinh động như thật.

Đạo Nhân am hiểu bắt quỷ thấy quỷ khí phía trên cũng có chút run rẩy. Tranh còn chưa thành hình, bất quá dưới một góc đã có tên gọi “Âm Phủ Tác Hồn Táng”.



Gió nổi lên, cây cối trong viện lay động, không lâu sau mây ở phía tây bị nhiễm một màu hồng, trên vùng quê hỗn độn ở phía xa, có người mơ mơ màng màng tỉnh dậy.

Oa ——

Con quạ đứng ở đầu cành cây nháy con mắt đỏ tươi, phía dưới một khối đá lớn, Vương Bán Hạt mò mẫm, gập ghềnh đi trên con đường. Người đâu?

- Uy, người đâu?

Hắn hô lớn vài tiếng, lời nói đều vang vọng trong không trung, con mẹ các ngươi, mang lão hủ ra đây mà không thèm mang về sao?



« Âm Phủ Tác Hồn Táng » là họa quyển lần đầu tiên Lục Lương Sinh không thể một lần hoàn thành. Từ trên bức họa lui ra ngoài, chỉ cảm thấy choáng đầu buồn nôn, cùng hình tượng người bên ngoài nhìn thấy là cảnh sắc hoàn toàn khác biệt. Dưới sự hết sức chăm chú. Trông thấy là bầu trời âm trầm, giữa thiên địa xung quanh một mảnh đỏ hồng, ánh nắng không có một tia nhiệt độ, sông núi như lưỡi đao, trong sông chảy xuôi tất cả đều là máu đỏ sậm, đứng tại hoang dã, bốn phía rừng hoang truyền đến tiếng quỷ khóc buồn bã, phảng phất như đặt mình vào bên trong mảnh thế giới tranh này.

- Lưu tranh đến lần sau...

Thu hồi bút lông, giá vẽ, lúc này Lục Lương Sinh mới phát hiện sắc trời đã tối xuống, tà dương giống như thủy triều tràn vào tầm mắt, hàng rào trong sân, lừa già phủ phục bên trong lều cỏ, bị Lục Lão Thạch quở trách, Hồng Liên cùng Lục Tiểu Tiêm ngồi trong phòng học may vá y phục, sư phụ lại bị mẫu thân xách theo y phục ném đến vườn rau, hết thảy trở nên ấm áp, chân thực. Tôn Nghênh Tiên đoán chừng đã chạy tới cùng Lục gia Đại Kim Cương sống vất vưởng.

Thư sinh ngồi tại trên ghế đem giá vẽ tính cả họa quyển phía trên chuyển về trong phòng, đi vào gian phòng bảo Hồng Liên đưa một mảnh vải trắng, đắp lên phía trên che lấp lại. Bên trong vườn rau con cóc Đạo Nhân cuộn lại, thừa dịp Lý Kim Hoa vào nhà bếp, cấp tốc đứng thẳng người lên, vẩy mở đôi màng nhanh chóng chạy vào gian phòng, chuyển thân đem đẩy phiến cửa lên, bò lên giường, thở hồng hộc ngồi xuống, uống một hớp nước.

- Lương Sinh, ngươi đang trên đường vẽ đốn ngộ?

- Đốn ngộ?

Lục Lương Sinh chỉnh lý sách vở đêm qua chưa xem xong xoay người sang hơi kinh ngạc nhìn lại sư phụ, kỳ thật chính hắn cũng không biết đây có được tính không. Đem sách vở cất lại bên trên một cái bàn lớn khác, ngồi vào bên cạnh con cóc Đạo Nhân.

- Ta cũng không biết, chỉ cảm thấy muốn đối phó vị Pháp Trượng kia liền đem hết toàn lực, lấy ý nghĩ trước đó kia miêu tả ra tới...

Thời điểm lui ra ngoài, thời gian cũng bất tri bất giác qua lâu như vậy. Con cóc Đạo Nhân treo lấy đôi màng khẽ đá đá, cóc màng căng ra màng hơi mỏng ở dưới cằm vuốt ve.

- Vậy cũng cách minh ngộ không xa. Nhớ ngày đó vi sư cũng là như vậy...

Vồ... Hô hô...

Đang nói chuyện bỗng dừng lại, con cóc quay sang, Lục Lương Sinh trên giường có chút mệt, giữ nguyên áo ngủ thiếp đi....

- Không thể để cho vi sư nói xong?

- Lương Sinh, ăn cơm!

Cánh cửa chi một tiếng bị đẩy ra, con cóc Đạo Nhân vội vàng bò thân thể xuống giả bộ như đi ngủ, Lý Kim Hoa đứng tại cửa ra vào nhìn nhi tử ngủ mất, cũng không có gọi hắn thức dậy, thuận tay liền đem con cóc một bên nằm ngáy o o xách vào trong tay.

- Suốt ngày chạy vào trong phòng, con cóc lớn như vậy, đầu làm sao lại không linh quang, bên trong vườn rau trùng không đủ ngươi ăn sao?

Lải nhải lảm nhảm lảm nhảm đi ra cửa phòng, thuận tay đem con cóc Đạo Nhân ném vào bên trong vườn rau, hàng rào bên ngoài tường viện, Tôn Nghênh Tiên vừa từ bên ngoài trở về, lập tức bị phu nhân nhìn chằm chằm một chút.

- Nhìn cái gì vậy, tranh thủ thời gian ăn cơm!

Trong nháy mắt Đạo Nhân cúi đầu, cúi đầu bước nhanh chạy qua lừa lều, Lục Lão Thạch đi tới xoa xoa tay đang muốn thuyết phục hai câu, liền bị bà vợ níu lấy lỗ tai.

- Không có một ai để ta bớt lo.

- Đau đau đau...

Lục Lão Thạch ôi vài tiếng, sau đó trực tiếp bị kéo vào nhà bếp. Sáng sớm hôm sau, bên trong một trận gà gáy chó sủa, Hồng Liên đẩy song cửa ra, cất tiếng gọi khẽ.

- Công tử, rời giường!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch