Tiếng thét lên tới cực hạn, biến thành giọng khàn bén nhọn quanh quẩn tại sơn thôn, ở giữa đại sơn, thôn dân Lục gia thôn khiên cuốc trở về nhà đều tiếng la này làm cho kinh ngạc một chút.
- Cứu ta.
- Cứu ta..
Âm thanh truyền ra xung quanh thế núi xa xa, tạo thành tiếng vọng, trên sườn đồi phía tây xa xa trên eo Tê Hà Sơn. Lục Lương Sinh mặt không biểu tình, thân hình đình trệ một chút, nhưng lúc này chính là thời điểm nhóm lửa, không dám tùy ý đánh gãy pháp lực.
‘Tiếng cô gái này giống như Mẫn tiểu thư…’
Ý niệm chợt lóe lên, Lục Lương Sinh quay mặt lại, chưởng trảo dẫn dắt hỏa diễm bỗng nhiên khẽ hấp, sóng lửa nóng rực xoắn tới, Đạo Nhân cóc không xa trừng lớn mắt cóc, ôm đầu phi nước đại trong gió lớn.
- Kia hắn oa oa.. Oa oa…
Nhìn thấy cự nham không xa, đôi màng đạp một cái, thân thể ngắn nhỏ đánh tới khe khe hở trong nham thạch, hai đầu chân ngắn nhỏ ở ngoài nhanh chóng đạp vài cái, cái bụng tròn trịa vừa thu lại, tê lạp một tiếng, tay áo ngắn màu tím đều bị xé mở mới miễn cưỡng cui vào vào khe đá. Ngọn lửa to lớn chiếu sáng vách núi gần cây tùng già, khoảnh khắc đó, thư sinh đãn dắt một đạo khí tức như là dây nhỏ kèm theo trên thân Nguyệt Lung Kiếm, không đến nửa hơi, hỏa khí tung bay, quấn quanh thân kiếm đốt đỏ bừng. Hai tay Lục Lương Sinh đột nhiên duỗi ra trái phải, hai tay tạo thành trảo, bạch bào hình mây trên người, khăn bao đầu phủ động phồng lên.
- Sơn!
Một giây sau, bốn ngọn núi truyền ra tiếng vang ầm ầm, tất cả cây trên núi điên cuồng lắc lư, bầy chim ô ô ương ương sợ hãi bay lên trời, bối rối bỏ chạy đến nơi khác. Linh khí tụ tập, phía dưới kiếm trận, thổ nhưỡng điên cuồng loạn động, cuồn cuộn hướng lên trên, nửa hơi sau, thoáng như vỏ kiếm, thổ nhưỡng theo tới khoác lên thân Nguyệt Lung Kiếm, che giấu hỏa khí thiêu đốt. Xuy xuy.. Bạch khí bừng bừng, trong chốc lát tràn ngập toàn bộ vách núi.
- Lục.. Lương.. Sinh.. Cứu ta
Tiếng rống lớn xa xa truyền đến bên này như muỗi kêu, Lục Lương Sinh lúc này mới có thời gian nghiêng người nhìn sang, theo phương hướng tiếng kêu truyền đến, mơ hồ phát giác được một luồng khí tức tỏa ra yêu khí hung ác.
- Mẫn Nguyệt Nhu?!
Lúc này hắn nhớ tới chủ nhân âm thanh này là ai, nhưng sao lại tới bên này, còn bị yêu vật truy sát?
- Cứu người trước lại nói.
Lục Lương Sinh hướng về phía trước đi hai bước, đi đến một bên sườn đồi, một tay nhấc lên, đầu ngón tay trong không khí viết ra một triện. Trong khói trắng bừng bừng, một vệt diễm quang sáng lên, đất đang che kín Nguyệt Lung cộng hưởng, thình thịch thình thịch vài tiếng, đất nung cứng rắn ở phía trên bị chấn vỡ, treo giữa không trung, trên thân kiếm như rắn trườn hiện ra triện (*): Lửa - Tru!
[Triện – nói theo một cách đơn giản nhất đó là những văn tự được khắc lên trên đồ gốm sứ]
Môi thư sinh thản nhiên gạt ra một chữ, Nguyệt Lung kiếm lơ lửng giữa không trung quét ngang, mũi kiếm chỉ về hướng thôn nhỏ ngoài núi, sau một khắc, trong không khí oanh ra một tiếng, trong nháy mắt lao nhanh ra ngoài, mang theo sóng khí đè ép rừng hoang khuynh đảo qua trái nghiêng phải, lung lay sắp đổ… Ngoài Lục gia thôn, trong tầm mắt thôn nhân đứng ở bờ ruộng nhìn thầy thớt ngựa đang phi nhanh hướng về bên này.
Cộc cộc cộc
Móng ngựa bốc lên, mông ngựa run run, đột nhiên bắn ra tia máu, thớt ngựa chạy vội bị đau, đứng thẳng người lên.
Hí hí hí hí.... Hí. !
Thống khổ hí dài một tiếng, thân thể con ngựa khổng lồ đổ nghiêng, nữ tử phía trên ngựa quẳng vào trong ruộng, lăn cuồn cuộn vài vòng, một thân đầy bùn đất, bông lúa chật vật đứng lên, lảo đảo rút ra đoản đao thanh tú bên hông, quay qua hô to với thôn nhân còn đang ở xung quanh xem kịch.
- Đi mau!
Sau đó, theo bản năng giơ tay lên cầm đao chặn lại, bình một tiếng vang, hoả tinh lấp lóe, trong tay không cầm nổi, đoản đao tung bay ra ngoài, cả người trực tiếp ngã trên mặt đất, ngã nhào một cái. Người Lục gia thôn, thôn Bắc lúc đầu còn đứng trên bờ ruộng xem kịch liền thấy không khí vặn vẹo, bỗng nhiên hiện ra bóng dáng của hai nữ tử, thân mang Cà Sa màu tím đen, cầm trong tay hai thanh loan đao hẹp dài, khuôn mặt dữ tợn nhìn lại. Thôn nhân xung quanh ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, một giây sau, giơ cuốc lên xoay người chạy mất dép.
- Lại Bộ Thượng Thư Mẫn Thường Văn đâu?
Một người trong hai Cà Sa thị nữ thu tầm mắt lại, một lần nhìn tới nữ tử trên mặt đất, âm thanh thanh lãnh không có ba động.
- Hộ Quốc Pháp Trượng, mời hắn trở về.
- Phi!
Mẫn Nguyệt Nhu chà xát bùn đất, ngồi dậy, liếc mắt nhìn đoản đao rơi xuống vị trí cách đó không xa, một bên đáp lại, một bên xê dịch:
- Bọn yêu nhân các ngươi, sớm muộn gì cũng sẽ bị thu thập!
Lúc này, cuối đường thôn còn có tiếng vó ngựa chạy đến, hai thị vệ ở trên lưng ngựa xa xa đang kêu to.
- Tiểu thư.
- Không được tổn thương tiểu thư ta nhà!!
Bên này, hai hắc tử Cà Sa thị nữ nghiêng đầu qua liếc xéo, một thị nữ khác chuyển thân đi đến thị vệ đang đuổi tới, nháy mắt thân hình đạp vào đường đất, ẩn vào trong ánh sáng.
- Các ngươi đừng tới đây!
Mẫn Nguyệt Nhu hướng bên kia hô to. Phương hướng đối diện nàng, bầu trời xuất hiện một thân ảnh màu đen đang dùng tốc độ cực nhanh bay tới, yên tĩnh buông xuống trên nhánh cây trong tàn hồng của tà dương, đột nhiên lay động, một cái bóng hỏa hồng chợt lóe lên, vài lá cây đều sáng lên lốm đốm hoả tinh. Bay vọt qua trên không sơn thôn, chậm rãi hướng đến nhà Lục Thái Công, ông lão đột nhiên bị một luồng gió lớn nhấc lên đảo quanh hai vòng tại chỗ mới dừng lại, mê mang ngắm nhìn bốn phía.
- A.. Ta lúc nào ra đây, nhà đâu rồi?
Oanh…
Sóng khí cuồn cuộn, nóc phòng cỏ tranh mấy nhà bị nhấc lên, bay lả tả tung bay ở không trung, người một nhà đang ăn cơm bên trong bưng chén, há to miệng nhìn lên trần nhà xuất hiện một lỗ hổng to lớn, tà dương vừa chiếu vào, chiếu vào trên mặt người một nhà, đầu đũa gắp thức ăn không tự giác rơi xuống mặt đất, thì thào nói.
- Bay qua là cái gì?
- Ta chỉ muốn biết, nóc nhà đâu rồi?
- Không biết, dù sao cũng không còn.
Loảng xoảng loảng xoảng…
Một vòng cột rào ngoài thôn, đền thờ ở cửa thôn trong nháy mắt rung vang, theo đường đất xông lên hướng về phía hai tử hắc Cà Sa thị nữ, trong tai giống như nổ tung, chỉ cảm thấy một luồng hàn ý làm lỗ chân lông dựng đứng nổi lên, dừng bước lại, thân thể vẫn còn trong trạng thái ẩn nấp, quay đầu nhìn lại. Bên kia, một thị nữ khác đang muốn bổ tới Mẫn Nguyệt Nhu dường như bị thi triển pháp thuật định thân, bảo trì động tác chặt đao, quay sang, nữ tử trên mặt đất cũng quay đầu đi. Ánh vào đáy mắt là hỏa quang tràn ngập, chỉ nghe vù vù oanh minh, tử hắc Cà Sa thị nữ trước mặt Mẫn Nguyệt Nhu phạch một tiếng biến mất không thấy.