Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 259: Đao Của Tả Thiên Vệ

Chương 259: Đao Của Tả Thiên Vệ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

Chân trời đã hiện tia sáng ngân bạch, nắng sớm chiếu xạ đến vẩy vào từng tòa cung xá lâu vũ, lưu ly chiếu ra một mảnh quang mang trắng bóng. Bên trong Văn Chiêu Điện, đèn đuốc thiêu đốt, trong bóng hỏa quang lay động, văn võ bá quan như là con rối đứng một loạt, cúi đầu trầm mặc, bên trên ngự bậc thang, Trần Thúc Bảo ngáp một cái, bên trong thụy nhãn mông lung, quơ quơ tay áo có hình rồng.

- Chư khanh, có chuyện quan trọng muốn tấu thì tấu?

Phía dưới, lần lượt từng thân ảnh ngâm ở âm ảnh, cùng kêu lên.

- Quốc thái dân an, vô sự có thể trình bệ hạ thánh nghe.

Chỉnh tề như vậy?

- A.....

Như thế cũng tốt, trẫm vừa lúc cần trở về ôm ái phi ngủ tiếp một giấc, cất ý nghĩ này, Hoàng Đế từ trên long ỷ đứng lên, liền ngáp một cái, đi xuống long đình, bỗng nhiên nghĩ đến cái gì, hỏi đi hoạn quan tùy hành bên cạnh thân.

- Cách Trung thu còn bao lâu?

- Bẩm bệ hạ, hôm nay chính là mười lăm tháng tám rồi.

Biểu hiện trên mặt Trần Thúc Bảo lập tức sửng sốt, vô ý thức nhìn lại cửa điện, nhớ tới đêm nửa tháng trước đó, có người đứng trên lầu Hoàng Thành truyền tới những lời nói kia.

- Ngày giỗ trăm ngày của thầy ta, thời điểm mười lăm tháng tám, Lục Lương Sinh Tê Hà Sơn sẽ tìm ngươi đòi một lời giải thích!

Trong tai phảng phất như lại nghe được lời nói phẫn nộ như lửa kia, vội vàng hỏi.

- Hôm nay Pháp Trượng có tại trong cung không?

- Bẩm bệ hạ, hôm qua Pháp Trượng liền xuất cung đi pháp đàn rồi, buổi tối hẳn sẽ trở về.

- Lập tức phái người đi mời!

Trong lòng Hoàng Đế gấp gáp, lại liếc mắt nhìn văn võ cả triều, có chút thất vọng xoay người liền muốn rời khỏi, lúc này, bên ngoài một đạo gầm thét đột nhiên vang vọng.

- Các ngươi yêu ma quỷ quái cũng dám trộm ở thiên tử đại điện, lăn ra đây!

- Lăn ra đây! Lăn ra đây... Lăn ra đây... Lăn ra đây...

Gầm thét uy nghiêm quanh quẩn để Trần Thúc Bảo giật nảy mình, nghe được không phải thanh âm thư sinh kia, trong lòng thở dài một hơi, mà bên kia, bên trong đại điện, một bang văn võ lại là nghe được cái tiếng này hoảng loạn lên. Tiếng vang sột sột soạt soạt ở trong đám người loáng thoáng vang lên.

- Các ngươi bối rối cái gì, đây là hoàng cung đại điện của trẫm!

Hoàng Đế phất tay áo có hình rồng một cái sải bước đi qua, bên ngoài đã có thị vệ chạy chậm tiến đến, quỳ một chân trên đất chắp tay.

- Khởi bẩm bệ hạ, người bên ngoài lớn tiếng hô to là Thiên Vệ Tập Nã Ti - Tả Chính Dương!

- Tiểu lại lại dám lớn tiếng ồn ào như thế ở hoàng cung, nói bên trong đại điện trẫm có yêu ma quỷ quái, đây không phải chỉ vào trẫm mắng sao?

Trong lòng Trần Thúc Bảo giống như có âm ảnh vậy, tình huống lúc này lại để cho hắn nghĩ tới hai chuyện trong hoàng cung phát sinh kia, tức đến nổ phổi rống to.

- Các ngươi còn không bắt giữ hắn!

Tay áo rộng long văn kim tuyến hất ra, Hoàng Đế dứt lời xong, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng bước chân gấp rút, cùng tiếng người gào thét.

- Tả Thiên Vệ ngươi làm gì? ! Lui ra phía sau, không được quấy nhiễu bệ hạ cùng văn võ khác!

- Họ Tả, nơi này là hoàng cung! Đừng làm loạn!

Hơn mười tên thị vệ đè ép chuôi đao vòng quanh một thân ảnh bước đi lên thềm đá kêu la, nơi xa, còn có một đám cao thủ hoàng cung đang chạy đến.

- Các ngươi tránh ra ——

Tả Chính Dương đạp vào cấp bậc cuối cùng, nghiêm nghị gào thét, nhưng thị vệ trong cung chung quanh, căn bản không để ý tới.

- Nếu như không đem nhiều người văn võ bên trong xé mở, đào ra Ngô Công, tất cả mọi người sẽ không tin, bao gồm bệ hạ.

Ý niệm cùng một chỗ. Ngay tại sát na thị vệ trước mặt xê dịch lượn quanh để trống khoảng cách, Tả Chính Dương hạ xuống đi lại bỗng nhiên đạp một cái, gạch trắng nham thạch "Khoa" một tiếng vỡ ra, mảnh gạch tiêu xạ ra ngoài. Cả người như là đạn páo, đem một người phía trước đụng đổ, bay thẳng đến cửa điện.

- A a a ——

Bên trong áo choàng hướng về sau phấp phới, thị vệ bị trong nháy mắt rút đao, mà Tả Chính Dương phóng đi cửa điện, dưới chân đạp qua cửa, dọa hoạn quan một bên sợ đến ôm đầu ngồi xuống trong nháy mắt ——.

Keng ——

Đao mảnh bị ngón cái hắn đẩy ra, lôi ra một vệt hàn quang, dựa theo một đại thần cách Hoàng Đế gần nhất, chém ngang một cái, lãnh mang vạch ra nửa vòng tròn, đáy mắt phản chiếu đao quang thân hình văn thần kia cấp tốc lui lại, đưa tay nắm Hoàng Đế qua, đẩy tới.

- A!

Trần Thúc Bảo nhìn xem lưỡi đao đỉnh đầu rơi xuống, sợ đến kinh hoảng gọi bậy, một giây sau, lưỡi đao gần như sắp áp vào da đầu hắn bỗng nhiên bị lệch chém không, Thanh Đồng Đăng trụ một bên cách xa nhau khá xa đều bị đao khí bình chém thành hai đoạn, dầu thắp vẩy ra, hoả tinh chui lên dầu vẩy mở giữa không trung oanh bạo đốt, dính tại trên cột cung điện thiêu đốt, có rơi xuống trên thân người, dẫn tới kêu thảm.

- Ai đẩy trẫm! Ai đẩy trẫm!

Hoàng Đế che lấy chuỗi ngọc trên mũ miện tại hoạn quan che chở ngã xuống ngã đụng ngự cấp, trong miệng hô to.

- Trẫm muốn tru tam tộc hắn!

Hỏa diễm thiêu đốt, bên trong một mãnh hỗn loạn, lưỡi đao trong tay Tả Chính Dương không có kết cấu chém lung tung, nhưng mà những thân hình văn võ kia đồng dạng mạnh mẽ, thừa dịp một khắc thị vệ xông tới, nhao nhao hướng ngoài điện chạy ra, trong chớp mắt, thân hình từng người tiêu thất bên trong ánh nắng.

- Các ngươi tránh ra, những yêu ma kia chạy rồi! .

- Làm càn, yêu ma trong miệng ngươi sợ sẽ là ngươi!

Thị vệ quay lưng cửa điện không cách nào nhìn thấy từng văn võ tiêu thất, ngược lại là cận vệ trong cung phía sau vọt tới, người võ công cao cường sợ đến dừng bước.

Bên trong cung điện, bình bình vài tiếng binh khí va chạm, Tả Chính Dương thấy nói vô dụng, tránh đi mấy tên thị vệ, nhìn lại Hoàng Đế ngồi vào trên long ỷ, chuỗi ngọc trên mũ miện nghiêng lệch, chắp tay.

- Bệ hạ, Hộ Quốc Pháp Trượng kia mới là yêu ma, nhiều văn võ đại thần đã bị nó hút khô người, biến thành khôi lỗi, Hộ bộ Thượng Thư Mẫn đại nhân, cũng là bị tập kích, không thể không chạy ra kinh thành, đi tìm cao nhân tương trợ! Lúc thần đuổi bắt hắn, tận mắt nhìn đến những Yêu Quái kia, trở về kinh thành, cũng đi một chỗ phủ đệ quan lại chứng thực, liền phát hiện không sai!

Trên long ỷ, Trần Thúc Bảo thấy thị vệ chung quanh, sĩ tốt trong cung đã đều chạy đến, cảm xúc bối rối thoáng thong thả rất nhiều, chỉnh lại chuỗi ngọc trên mũ miện, cắn chặt răng, nhìn thân ảnh phía dưới, tay chỉ đi đều đang run rẩy.

- Ăn nói bừa bãi, trẫm chỉ thấy được ngươi mang theo binh khí lên điện ý muốn hành hung, huống chi nếu như Pháp Trượng là Yêu Quái, vậy trẫm há có thể sống đến bây giờ? Thị vệ thị nữ trong cung, còn có thể có mấy người may mắn sống sót? Thiên hạ trẫm còn có thể hưng thịnh bình thản như thế? Rõ ràng chính là ngươi đang giảo biện!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch