Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Đại Tùy Quốc Sư

Chương 272: Sư Cùng Đồ

Chương 272: Sư Cùng Đồ




Dịch: Hám Thiên Tà Thần

Biên: Hám Thiên Tà Thần

-----------------

- Ha ha! ! Diệu diệu diệu...

Thánh Hỏa Minh Tôn lơ lửng trên bầu trời đêm phất ống tay áo, hỏa quang xung quanh sáng rõ, ánh mắt đảo qua đám lửa yếu ớt bên phía Thành Hoàng, chỉ có thư sinh Kim Đan cảnh, một tay hiện ra hình trảo, luồng khí hỏa quang xoáy cuộn tập hợp vào bên trong.

- Ngã phật từ bi ——

Ngoài thành, một tiếng phật hiệu phát ra, như thuỷ triều truyền đến. Hỏa quang ngưng tụ đột nhiên tản ra, Thánh Hỏa Minh Tôn nghiêng mắt nhìn về phía đen tối ngoài thành, lắc ống tay áo một cái hừ một tiếng, chuyển thân thi triển pháp thuật ngự không, cấp tốc chui vào đêm tối.

Phía dưới, Lục Lương Sinh mặt mũi tràn đầy vết mồ hôi, rũ tay xuống, mũi kiếm cắm vào mặt đất bừa bộn, phần thân eo Phổ Độ Từ Hàng lưu lại mất đi Nguyên Thần chi phối, hóa thành đốm lửa loang lổ mau chóng tan đi, chỉ lưu lại một ít tro tàn.

Thềm đá bên kia, Trần Thúc Bảo còn nằm ở nơi đó không người để ý tới, ánh mắt Lục Lương Sinh lệch qua về phía đại điện, có ánh mắt lộ ra song cửa, đối mặt với đứa trẻ kia, hắn cũng không biết giờ phút này nên nói cái gì, cất Nguyệt Lung vào bao đi về một hướng khác, trong gió dần dần trở nên mơ hồ.

Vồ.....

Đại điện quảng trường an tĩnh lại, có người thở ra một hơi, binh lính, thị vệ ẩn núp xung quanh nhao nhao đi ra, lúc này mới nhớ tới ở Hoàng Đế bị bỏ lại ở ngoài. Một hoạn quan chạy vội tới, nhìn thấy sắc mặt Trần Thúc Bảo trắng xanh, vô ý thức thăm dò hô hấp. Biểu cảm trên mặt hoạt quan đột nhiên thay đổi, giật ra cuống họng thét lên.

- Bệ hạ băng hà rồi ——

Toàn bộ hoàng cung hỗn loạn lan tràn.... Đông Giao, cự đại yêu quái đứng sừng sững cự trong đêm tối chẳng biết lúc từ lúc nào không còn trong tầm mắt binh lính. Thanh nguyệt trong mây từ lộ ra hình tròn, trải rộng ra một mảnh ngân sương.

- Lão cóc!

Xa xa, Đạo Nhân đỡ lấy một đại hán chạy chậm tới, lại gần, một tay ném đối phương qua một bên, cười ha ha nói:

- Vừa rồi đó chính là pháp tướng của ngươi? Quá con mẹ nó ngầu đi, nện cho con rết kia một bữa ra trò.

- A....

Ở hướng khác, Đạo Nhân cóc đã khôi phục bộ dáng lúc đầu vác lấy đôi màng, cười khẽ hai tiếng, hình như có chút gian nan nhìn lại hòa thượng không xa.

- Ngụm khí ác kia trong bụng lão phu, cuối cùng vẫn... Tạ ơn.

Trấn Không lão tăng chắp tay mặc niệm phật hiệu. Đạo Nhân cóc cũng không thèm để ý, cũng không để ý Đạo Nhân, chỉ là nâng lên ánh mắt, nhìn lại mặt trăng đã hiện trở lại. Ánh trăng chiếu vào trên mặt hắn, nhịn không được hít một tiếng.

- Thật đẹp a...

Từng tia từng tia vết máu từ khóe miệng chảy ra ngoài, cóc màng chấp tại sau lưng nâng lên muốn cầm nắm mặt trăng trên trời, hơi khép một con mắt, thân hình ngắn nhỏ lay động, ngã xuống phía sau.

- Lão cóc! Ngươi làm sao vậy?

Đạo Nhân hô to xông lên. Thân hình ngửa ra sau ngả xuống, đột nhiên được một đạo pháp lực nâng lên, trong tiếng bước chân, Lục Lương Sinh từ tường thành nhảy xuống, qua trong giây lát đã vọt tới gần đó, đưa tay tiếp lấy con cóc, tiếng nói nhịn không được run rẩy.

- Sư phụ.

Nghe được tiếng hô hoán này, Đạo Nhân cóc suy yếu mở mắt ra, nhìn đồ đệ trước mặt, toét ra miệng cóc nở nụ cười.

- Ngươi làm cái biểu cảm gì vậy..... Vi sư còn chưa có chết..... Chỉ là..... Chỉ là muốn đổi tư thế, xem vầng trăng này mà thôi.

Màng cóc nhẹ nhàng vỗ vỗ trên mu bàn tay thư sinh, mặt cóc dời đi chỗ khác, trăng sáng chiếu vào đáy mắt hắn.

- Lão phu..... Đã thật lâu không yên tĩnh xem mặt trăng thế này, thật hoài niệm đầm nước nho nhỏ lúc trước, Lương Sinh à, ngươi không biết đâu, năm đó vi sư..... Tu luyện trong đầm nước nhỏ kia..... Thật ra vừa nhỏ..... Vừa thối... Nhưng vì sư vẫn hoài niệm nó..... Ngươi nói có kỳ quái hay không...

- Còn có..... Còn có nữ tử kia, vi sư nhớ mong trong lòng, thế nhưng cùng nhau đi tới nhiều năm như vậy, lại sớm quên bộ dạng dài ngắn thế nào rồi... Cũng không biết, có chuyển thể thành người hay không... có thể gặp mặt nàng một lầy hay không.....

- Ngày đó, nàng mặc áo dài cười rất đẹp... Thế nhưng nàng không biết, trong núi rừng kia, có một con cóc trốn ở trong góc, từ xa nhìn nàng...

Đạo Nhân lệch đầu đi, hốc mắt đỏ lên, nhìn thấy lão hòa thượng một bên, biết rõ tu vi hắn cao thâm, tiến lên giữ chặt tăng y đối phương túm đi qua phía con cóc bên kia.

- Phật gia các ngươi không phải nói chuyện phổ độ cứu thế, lòng dạ từ bi sao?! Hiện tại chính là thời điểm các ngươi cứu người đấy! Còn đứng ngây đó làm gì?!

Nhưng Đạo Nhân lôi kéo, Trấn Không đứng ở tại chỗ như đại sơn không nhúc nhích, đóng lại tầm mắt, lễ phật cúi đầu.

- Đây là chuyện cuối cùng hắn muốn làm, hết thảy đều là duyên phận, đều có duyên phận diệt, Yêu Đan của hắn đã phá, không cứu nổi.

- Ngươi!

- Đủ rồi!

Đạo Nhân cóc suy yếu quơ quơ màng, vẫn nhìn ánh trăng như cũ, sau đó, ánh mắt dần dần đục ngầu, nhìn lại Lục Lương Sinh, khóe miệng nhuộm đầy huyết sắc hơi há ra, dùng sức bật cười.

- Lương Sinh không cần bi thương, giống như ân sư ngươi nói, người phải lựa chọn một con đường để đi, vi sư đã từng chọn qua một lần, lần này lại là con đường khác.... Vi sư tốt hơn ngươi, có nhiều lựa chọn.....

Âm thanh yếu ớt dừng dừng, ho khan vài tiếng, khóe miệng tràn ra không ít vết máu.

-..... Khụ khụ... Vi sư cả một đời đã làm nhiều chuyện ác, đoạn thời gian này đến nay, cảm thấy..... Đều không đáng phải nhắc lại nữa, chỉ có một chuyện... Một chuyện...

Đạo Nhân cóc duỗi màng đặt trên mu bài tay đồ đệ.

-... Đó chính là, vi sư nhận được một đồ đệ tốt, hắn gọi là Lục Lương Sinh.

Thư sinh cắn chặt bờ môi, cảm thụ mu bàn tay truyền đến ý lạnh, nhắm mắt lại....

Cộc cộc cộc!

Cộc cộc..... Vùng quê yên tĩnh, xa xa có tiếng vó ngựa, tiếng bước chân đi về phía bên này, tướng lĩnh cầm đầu chính là Tiêu Ma Kha, một bên còn có Mẫn Thường Văn, Mẫn Nguyệt Nhu.

- Bọn hắn ở nơi đó!

- Ta thấy tiểu đạo trưởng ở kia!

- Còn có Lục công tử!

Thư sinh ngồi quỳ trên mặt đất mở mắt ra, hốc mắt đỏ hồng ẩm ướt, Nguyệt Lung Kiếm keng ra khỏi vỏ, giữa không trung tung bay xẹt qua bầu trời đêm, phóng tới đội kỵ mã phía trước. -Bình- cắm vào mặt đất, kiếm khí lan tràn, kích thích bụi đất bay đầy, như vách tường ngăn chặn lại đường đi của đội kỵ mã.

Hí hí hí hí.... Hí. ——

Từng con từng con chiến mã cảm nhận được khí tức nguy hiểm truyền đến, cả kinh phanh lại móng ngựa đừng lại tại chỗ không dám nhích tới gần.

- Lương Sinh..... Ngươi làm cái gì vậy?






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch